Nói xong Tần Miên Miên thong thả chạy đi, lúc chạy đuôi tóc liên tục nảy lên, cô bé lại lần nữa từ bỏ cơ hội lấy phần thưởng để quay về bên cạnh Giản Ánh An.
Vẻ mặt bé tỏ ra sùng bái: "Tỷ tỷ thật là tuyệt vời, đã lấy được thịt heo với nấm rồi, chúng ta còn phải lấy gì nữa ạ?"
Giản Ánh An gật đầu, còn thiếu một loại rau củ nữa.
Lần này cô và Tần Miên Miên lựa chọn cùng nhau làm người, trả lời câu hỏi một cách thong thả, chậm rãi. Sau khi để bạn nhỏ khác đi hết một vòng thì mới đi đến đích, lựa chọn khổ qua.
Diệp Chu: "Bạn nhỏ An An thế mà lại chọn khổ qua!"
Khi được mấy người lớn khen ngợi không kén ăn thì vẻ mặt của Giản Ánh An vặn vẹo trong giây lát.
Bạn nhỏ cái con khỉ!
Tần Miên Miên chưa từng ăn khổ qua nên còn chưa biết khổ qua nguy hiểm như thế nào.
Biết cũng không sao, chị là nhất, quyết định của chị ấy đều chính xác!
Giang An Ngôn cũng không ngờ Giản Ánh An sẽ chọn khổ qua: "Cái này không ăn được đâu em."
Giản Ánh An: "Khổ qua là em lấy, chị chung nhóm với em sao?"
Giang An Ngôn: "..." Tính sai rồi!
Tần Miên Miên nghe thấy khổ qua không ăn được, cặp mắt đẹp ánh lên một tia khó hiểu.
Không ăn được sao chị ấy lại lấy?
Giản Ánh An: "Trời nóng, ăn để giải nhiệt."
Tần Miên Miên không hiểu gì cả: "Vậy ạ! Vậy thì tốt!"
Để mà nói thì mọi thứ tỷ tỷ làm đều đúng!
Giang An Ngôn còn đang do dự không biết có nên khuyên Tần Miên Miên tiếp tục giải đố hay không thì Diệp Chu đã nói kết thúc, đến lượt người lớn bắt đầu nối thành ngữ.
Cô tưởng với trình độ văn hóa của mình hẳn là không đến mức không lấy được đồ ăn.
Kết quả cuối cùng chỉ lấy được một nắm hành.
Không sao, có người còn thảm hơn cô, Tề Ẩn không lấy được gì cả.
Cơ bản là anh ta lười giải đố.
Tần Miên Miên hoàn toàn mặc kệ hai người lớn này, hoạt động mấy tiếng đồng hồ nên cô bé bắt đầu đói bụng, quấn lấy Giản Ánh An quay về căn nhà nhỏ cạnh bờ sông.
Nhà nhỏ cạnh bờ sông.
Bên trong có rất nhiều gia vị, bao gồm gạo, dầu và muối, vì là bếp gas nên Giản Ánh An sẽ dễ nấu nướng hơn.
Thịt xào nấm và canh khổ qua rất nhanh đã nấu xong.
Tần Miên Miên cũng nhanh chóng hiểu ra khổ qua không ăn được là có ý gì, bé kiên trì ăn một ít, cuối cùng không chịu nổi nữa nên lựa chọn ăn canh, ít ra canh sẽ không đắng như vậy.
Sau đó ăn thịt, ăn thịt xong lại đến ăn nấm.
Ăn đến no căng bụng.
Lần này không có người rửa chén cho nên Giản Ánh An chỉ có thể tự mình dọn dẹp phòng bếp.
Tần Miên Miên cũng ở trong bếp cùng với cô: "Chị ơi, em rất thích được như bây giờ ạ."
Giản Ánh An đang rửa chén thì dừng tay.
"Thích đến mức nào?"
Đôi mắt Tần Miên Miên cong cong: "Rất thích rất thích."
Nàng nhìn trời xanh mây trắng bên ngoài, tuy rằng ở nhà họ Tần cũng thấy được nhưng lại không giống nhau.
Ở đây nàng có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua, tiếng lá cây đang lay động, còn có tiếng chim hót thánh thót. Tuy rằng đàn vịt có hơi ồn ào nhưng cũng rất náo nhiệt.
Không khí rất trong lành.
Không có nhiều người hầu như trước đây nên cũng không cần phải nói năng chào hỏi nhiều như vậy.
Chỉ có hai người nàng và chị.
Tỷ tỷ sẽ chăm sóc cho nàng thật tốt, tỉ mỉ hơn so với tất cả mọi người.
Tần Miên Miên không muốn quay về: "Chị ơi, chúng ta lớn lên ở đây có được không ạ."
Giản Ánh An cầm lấy chén đã rửa sạch đặt ở vị trí cũ, dọn dẹp xong hết mới nghiêm túc nhìn về phía Tần Miên Miên.
Đương nhiên là cô cũng muốn.
Nếu không có nhà họ Tần mà chỉ có hai người bọn họ thì lớn lên ở đây cũng không tệ, nhưng điều đó là không thể.
Giản Ánh An quá hiểu chuyện, quá lý trí, nhưng dưới tình huống như vậy mà phá vỡ giấc mộng của Tần Miên Miên thì lại không hay, bởi vì trong hy vọng của Tần Miên Miên có cô, Tần Miên Miên muốn cùng cô lớn lên ở nơi yên bình này.
Tại sao chứ, em cũng không thích nhà họ Tần sao?
À, đúng rồi, Tần Miên Miên đã biết thân phận của chính mình.
Giản Ánh An đi đến nói: "Miên Miên, sống ở nơi này không dễ dàng đâu."
"Nhưng nếu trước đó chúng ta nỗ lực thì sau này sẽ có thể dưỡng lão ở đây."
"Chúng ta cùng nhau cố gắng nhé, được không?"
Tần Miên Miên suy nghĩ một chút, kỳ thật nàng cái gì cũng không hiểu, bỏ qua gần hết, chỉ ghi nhớ trong lòng chuyện chúng ta có thể cùng cố gắng để sống ở đây!
Đương nhiên có thể! Cô bé gật đầu lia lịa, vẻ mặt phấn khích.
Giản Ánh An mỉm cười xoa đầu nàng.
Sau khi nhận được sự bảo đảm, Tần Miên Miên lại quấn quýt lấy Giản Ánh An để ra bờ sông lần nữa.
"Lúc em quay về nhìn thấy bên trong có tôm đó!"
Tôm sao? Giản Ánh An có thể làm được, nhưng với vóc dáng hiện tại của hai người họ mà ra sông bắt tôm thì quá nguy hiểm.
Nhưng là người lớn thì chưa bao giờ do dự mấy chuyện này, Giản Ánh An đi đến cửa thôn tìm một người thành thạo, trực tiếp dùng tiền mặt nhờ ông chú xuống sông bắt tôm.
So với Thẩm Cẩn Vu còn kiêu ngạo hơn nhiều.
Bởi vì bây giờ cậu ta vẫn chưa hiểu được rằng, có tiền thì có thể sai khiến quỷ ma.
💬 Bình luận chương