Tần Miên Miên: "Cha sẽ không giận!"
Giản Ánh An không cười nổi nữa, thu lại ý cười, thầm nghĩ Tần tiên sinh đúng là sẽ giận.
Hai vợ chồng họ lúc trở về nhà thấy Giản Ánh An còn chưa sửa soạn lại, sắc mặt đen như mực.
Cả người cô mặc quần áo không biết đã bao lâu, đã mấy ngày không tắm rửa nên có mùi chua khiến bọn họ phải bịt mũi.
Rõ ràng là do người hầu bỏ mặc Giản Ánh An vừa mới về nhà, nhưng bọn họ không quan tâm, chỉ muốn vứt cô ra ngoài.
Nghĩ kĩ lại thì đám người hầu dám làm lơ là cũng do quản gia phân phó chỉ thị xuống cho mọi người.
Trọng sinh trở về, Giản Ánh An cũng không quan tâm cảm nhận của vợ chồng nhà họ Tần lắm. Cô nhìn sang bên cạnh.
Thế nhưng lại có chút để ý đến Tần Miên Miên...
Tần Văn nói cũng không sai, cô bây giờ chỉ là một đứa nhỏ bẩn thỉu. Lần đầu gặp một đứa trẻ dơ bẩn như vậy, thế mà Tần Miên Miên lại thân mật kéo tay cô, còn vì cô mà chống đối Tần Văn.
Tuy rằng cái chống đối này có chút đáng yêu, khiến người ta muốn giận cũng khó.
Giản Ánh An bắt đầu chú ý hình tượng của mình. Cô kéo nhẹ Tần Miên Miên, ỷ đứa nhỏ này thích mình mà to gan đưa ra yêu cầu: "Chị muốn tắm, có thể đưa chị đi tắm không?"
Tần Miên Miên không nghĩ nhiều: "Được chứ. Trong phòng em có rất nhiều váy nhỏ, chắc chắn chị mặc rất hợp."
Nàng nói đến vô cùng vui vẻ, đi vòng qua Tần Văn đưa Giản Ánh An lên lầu hai.
Giản Ánh An quay đầu lại nhìn thoáng qua, thấy Tần Văn nhăn mũi vì giận nên đắc ý mà cười cười với Tần Văn, quả nhiên mỹ nữ phế vật kia càng tức hơn.
Giận đến mức dậm chân.
Trong phòng Tần Miên Miên toàn là màu hồng nhạt, mặt tường, trần nhà, kể cả thảm đều là màu ưa thích của các thiếu nữ, hồng hồng mềm mại, Giản Ánh An đã sắp hít thở không thông rồi.
Cứu mạng, cô bị màu hồng nhạt bao vây!
Giản Ánh An đạp lên tấm thảm mềm, nhìn Tần Miên Miên lục tung tủ, rốt cuộc cũng tìm được cái váy giống em ấy đang mặc trên người.
Giản Ánh An: "..."
Không thể thích ứng nổi.
Tần Miên Miên vui vẻ mà ôm lấy váy nhỏ: "Em với chị tắm chung nha."
Nàng đứng trên đống quần áo, suýt nữa đã bị đống ren nhấn chìm. Tần Miên Miên nhấc đôi chân nhỏ non mịn lên, cố gắng vùng vẫy, còn suýt nữa bị vướng ngã, may mà Giản Ánh An đỡ kịp.
Cô nhận lấy chiếc váy từ trong tay nàng: "Không cần, chị tắm một mình là được."
Tần Miên Miên có chút mất mát: "Vậy để em dẫn chị đi."
Giản Ánh An: "Chị có thể tự tìm."
Cô đã sống ở nhà họ Tần mười mấy năm rồi, sao có thể không tìm được.
Giản Ánh An đi ra khỏi phòng Tần Miên Miên, cô tựa vào cửa thở dài một hơi.
Căn phòng của Tần Miên Miên đựng đầy ắp đồ, búp bê chất đống trên giường, sàn nhà và tủ treo quần áo, cùng với những món đồ trang trí nhỏ ở khắp mọi nơi.
Trái ngược hoàn toàn với căn phòng trống trải đó.
Một Tần Miên Miên tươi sáng và mềm mại.
Giản Ánh An ôm lấy váy nhỏ, lệ nóng doanh tròng.
Một lúc sau cô mới mang theo váy, đi đến căn phòng kiếp trước từng ở. Tìm được phòng tắm rồi thì bắt đầu tắm rửa, tắm thật lâu, dùng sức xoa đến da đỏ lên mới chịu mặc chiếc váy ren hồng nhạt kia.
Mặc cái này phiền quá, Giản Ánh An kéo lấy làn váy.
Tần Miên Miên đang trong phòng tìm đồ ăn nhẹ.
Xung quanh là mùi thơm của bánh nướng, nàng bày biện ra đủ loại bánh ngọt lớn nhỏ trông rất đẹp mắt, nhìn cái nào cũng vừa mềm vừa ngon.
Tần Miên Miên không ăn, cố gắng hết sức kiềm chế bản thân.
Những món này đều là để chia sẻ với bạn mới.
Mà người bạn mới này cũng thật kỳ lạ.
Quanh người chị ấy là một bầu không khí cô đơn nồng đượm, vẻ mặt lạnh như băng, nhìn thoáng qua có vẻ không hòa đồng lắm. Thế mà lúc cười lên cả người lại trở nên sống động. Lúc Tần Miên Miên nhìn thấy hoàn toàn kinh ngạc, thân hình gầy gò không che lấp được vẻ đẹp không tì vết, đôi mắt đen trong veo tạo thành một vùng biển đen khiến nàng như chìm đắm vào đó.
Tần Miên Miên suy nghĩ hồi lâu.
Bé thích chị còn hơn cả những bông hoa nhỏ mà mình đã trồng và chăm sóc ở trong sân.
Tần Miên Miên đong đưa chân, ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
Sao chị ấy còn chưa xong nữa?
Cuối cùng không đợi được nữa, Tần Miên Miên từ trên ghế đứng lên nhìn quanh phòng, định chuẩn bị một món quà nhỏ để tặng người bạn mới, chút đồ ăn nhẹ này còn chưa đủ.
Nàng tìm tới tìm lui, sau cùng bị một chiếc chuông gió nhỏ treo trên tường hấp dẫn sự chú ý.
Chuông nhỏ làm bằng pha lê trong suốt, im ắng mà phản xạ ra ánh sáng sặc sỡ, trên mảnh vải treo ở chuông gió còn thêu tên nàng.
Đây là món quà vợ chồng nhà họ Tần đã mua cho nàng trong một chuyến đi du lịch nước ngoài. Đúng lúc có thể tặng cho bạn mới.
Chuông gió treo quá cao, Tần Miên Miên vươn tay thật dài cũng với không tới, ngón tay nàng chạm vào mảnh vải khiến chuông gió hơi lay động, phát ra tiếng vang thanh thúy dễ nghe.
Nhưng vẫn không thể với tới.
Tần Miên Miên mở to mắt nhìn, bỗng nhiên bị một bóng người che khuất, Tần Miên Miên quay đầu lại nhìn xem là ai.
Chính là Giản Ánh An đã tắm rửa xong quay về.
Cô mặc chiếc váy nhỏ do Tần Miên Miên chọn, khí chất trưởng thành tương phản với chiếc váy nhỏ mơ màng, vẫn như cũ đẹp đến mức khiến Tần Miên Miên không thể rời mắt.
Giản Ánh An kéo cái ghế, cô đã trở lại năm sáu tuổi nên mất đi lợi thế chiều cao, còn vì suy dinh dưỡng mà lùn hơn Tần Miên Miên một chút.
Giản Ánh An đạp lên trên ghế, thay Tần Miên Miên tháo chuông gió xuống, đưa cho nàng: "Em lấy chuông gió làm gì vậy?"
Tần Miên Miên chớp mắt, lông mi khẽ rung, ngây thơ đáng yêu đến không nói nên lời. Nàng nhìn Giản Ánh An với vẻ vô tội: "Tặng cho chị á."
Giản Ánh An: "..."
💬 Bình luận chương