Đáy mắt cô che giấu hận thù, một đứa trẻ sáu tuổi chỉ có thể sử dụng kính ngữ một cách cứng nhắc.
"Con sẽ ngoan mà."
Để cô ở lại nhà họ Tần, ngủ đông đến một ngày nào đó thích hợp sẽ lộ ra nanh vuốt của mình, cắt đứt cổ họng Tần gia!
Chuyện đời trước có thể làm được, đời này cũng có thể!
Tần phu nhân lúc này mới đáp lại Giản Ánh An: "Xin chào."
Nói xong liền xoay người rời đi.
Tần Văn vừa định đưa tay giữ lại Tần phu nhân thì đã không thấy bóng dáng đâu nữa.
Tần Văn hơi do dự, không muốn bị Giản Ánh An xem thành trò cười, không biết tại sao mà cứ mỗi lần nhìn thấy Giản Ánh An thì trong lòng lại chột dạ, giống như đứa bé này trời sinh là kẻ thù của mình vậy.
Cho dù đã tự nhủ bản thân rằng đó chỉ là ảo giác cũng không muốn ở lại lâu.
Quản gia đi đến, xem ra là đã được Tần phu nhân dặn dò.
Lúc này Tần Văn mới bình tĩnh lại, cô ta nói với quản gia: "Không cần đối xử tốt với đứa nhỏ đó."
Đứa nhỏ đó, ý chỉ Giản Ánh An.
Ngữ khí của quản gia rất bình tĩnh: "Vâng."
Tần Văn nói xong, ỷ có người để ý đến mình mà hung hăng trừng mắt với Giản Ánh An, sau đó dẫm lên giày cao gót nhanh chóng xuống lầu.
Đêm nay cô ta sẽ đi tìm một chung cư nào đó để ở, tuyệt đối không về nhà nữa!
Giản Ánh An nhìn quản gia, hai người không ai phản ứng ai.
Quản gia khoảng chừng sáu mươi tuổi, năm Tần tiên sinh sáu tuổi ông ấy đã làm việc ở nhà họ Tần, là người có thâm niên hơn bất cứ ai. Nhìn sơ qua thì chỉ là một người hầu, nhưng thực chất ngay cả vợ chồng nhà họ Tần cũng sẽ nghe một câu khuyên của ông.
Ở nhà họ Tần, quản gia có quyền lực rất lớn.
Ông chỉ trả lời Tần Văn cho có lệ mà thôi.
Quản gia nói: "Phu nhân bảo tôi sắp xếp phòng cho cháu."
Đây là đã cho phép Giản Ánh An ở lại.
Giản Ánh An gật đầu, hơi do dự nói: "Cảm ơn ông."
Giả vờ như không biết gì.
Quản gia liếc mắt nhìn Giản Ánh An một cái, không nghĩ gì nhiều. Ông chỉ tuân theo lời dặn dò của Tần phu nhân, sắp xếp chỗ ở cho Giản Ánh An, mua sắm quần áo mới và liên lạc với trường học.
Với tài lực của nhà họ Tần, ngay cả khi không chuẩn bị trước thì chỉ trong thời gian ngắn cũng đã làm xong mọi thứ.
Vẫn là căn phòng kiếp trước cô từng ở, giá của những món đồ này vào kiếp trước đã tăng gấp đôi, những thay đổi đó Giản Ánh An đều đã nhìn thấy.
Vết cắt trên mặt Tần Miên Miên đã được khử trùng, dán băng cá nhân lên.
Tần Hành còn đang ở trong phòng ăn vạ, đám người hầu khuyên mãi mà tiểu thiếu gia không chịu đi nên đành để hai người ở lại.
Tần Miên Miên cảm thấy rất buồn.
Cô bé thích cái chuông gió nhỏ đó lắm, thích đến mức muốn tặng nó cho Giản Ánh An mà mình còn thích hơn ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Vậy mà chuông gió nhỏ đã hỏng rồi.
Tần Hành vẫn còn cố chấp: "Chuông gió là của chị hai mà, chị ta không được cướp."
Đồ của mình, thà hủy hoại còn hơn để bị cướp, bằng mọi cách không được để nó thuộc về người khác, Tần tiên sinh đã dạy cậu như vậy đấy!
Không nghĩ tới lại khiến chị hai buồn bã như thế.
Tần Hành cũng biết chị nhóc thực sự rất thích chuông gió nhỏ: "Sau này em sẽ tặng cho chị hai nhiều quà hơn, coi như đền bù có được không?"
Tần Miên Miên mềm giọng đáp: "Ừm."
Tần Hành vui vẻ trở lại, chỉ cần chị hai chịu tha thứ cho cậu là được rồi!
Giản Ánh An vừa đi vào nghe thấy Tần Miên Miên trả lời như vậy, lửa giận vô cớ bốc cháy lên.
Nhìn Tần Hành không coi trọng chuyện này, cho rằng như thế là xong chuyện, cô liền cả giận nói: "Không bù lại được."
"Chị dám!"
Tần Hành vừa nhìn thấy Giản Ánh An đã muốn nổi giận.
Giản Ánh An: "Vật đã mất dù làm thế nào cũng không bù đắp lại được, Miên Miên tha thứ cho cậu cũng chỉ vì cậu là em trai của em ấy, cậu có thực sự nghĩ cho em ấy không? Cậu cho rằng mọi chuyện cứ như vậy là kết thúc sao?"
Tần Hành tức giận sao? Cô mới là người phải tức điên đây!
Chuyện kiếp trước, tính cả mối thù chuông gió, khiến Giản Ánh An giận đến chóng mặt.
Cô không thể dễ dàng cho qua được, trong lòng lại thầm than sức khỏe của mình bây giờ không tốt, cũng ghét bỏ bản thân nói mấy chuyện vô nghĩa với Tần Hành.
Có thể nói đạo lý gì với mấy đứa nhóc này chứ.
Giản Ánh An cực kỳ hung tàn, chờ thằng nhóc hoàn hồn lại liền xông lên tát Tần Hành một cái, thậm chí còn đe dọa: "Nếu cậu mách người lớn thì tôi sẽ coi thường cậu cả đời! Cậu chính là thằng hèn chỉ biết đi mách!"
Tần Hành không ngờ Giản Ánh An sẽ lao tới đánh cậu.
Cái tát này khiến mặt cậu nhóc đau rát, chưa kịp làm ầm lên đã bị một loạt câu khích tướng của Giản Ánh An đè xuống.
Tần Hành không muốn thừa nhận mình là thằng hèn.
Nhóc không hiểu thằng hèn là cái gì, nhưng đến cả trẻ con cũng hiểu đó không phải từ gì tốt đẹp.
Vậy còn chưa đủ.
Giản Ánh An chỉ vào mặt Tần Miên Miên: "Mặt em ấy bị thương rồi đấy, cậu tự cảm nhận xem có đau không?"
Tần Hành che mặt lại.
Đau.
Nhóc cúi đầu: "Em xin lỗi chị hai."
Tần Miên Miên ngây ngốc nhìn Giản Ánh An, cảm thấy chị ấy quá đẹp!
Tuy rằng người bị đánh là em trai nàng nhưng thật sự đẹp quá đi mất! Khuôn mặt nhỏ của Tần Miên Miên phiếm hồng, mọi sự chú ý của cô bé đều dồn vào Giản Ánh An, ngay cả câu xin lỗi của em trai cũng không nghe thấy.
Tần Miên Miên tủi thân nói: "Chuông gió nhỏ hư mất rồi."
Món quà đầu tiên em tặng cho chị đã hỏng rồi.
Giản Ánh An nghe thấy câu nói này liền đau lòng không chịu nổi, cảm thấy bản thân nên nhấn mạnh chuyện này hơn mới đúng.
Cô trừng mắt nhìn Tần Hành: "Còn không qua đây dỗ?"
"Ò." Tần Hành ngoan ngoãn đi tới, thằng bé thiếu chút nữa đã quỳ xuống xin tha, "Em sẽ nghĩ cách mua lại một chiếc chuông gió giống y như đúc cho chị nha..."
Cùng lắm thì quay lại nước kia mua thêm một cái thôi!
Chính vì có tiền nên Tần Hành vô cùng kiêu ngạo, tràn đầy tự tin cho rằng mua một cái giống hệt chỉ là chuyện cỏn con!
Tần Miên Miên rầu rĩ không vui: "Mua không được."
Trên đó có khắc tên của nàng, là chiếc chuông gió được đặt làm riêng cho cô bé.
Nhưng Tần Miên Miên là đứa trẻ ngoan, nàng nhớ đến món quà em trai đặc biệt tặng cho mình còn chưa mở ra nên đã mở quà, nhìn thấy bên trong là một cái ly bằng pha lê, nhỏ xinh tinh xảo.
Cái ly được làm theo hình móng vuốt mèo, vô cùng đáng yêu.
Nàng cầm cái ly lên, lập tức nhìn về phía Giản Ánh An: "Tặng cho chị."
Chị thích cái gì cũng được, em đều tặng hết cho chị.
***Hôm qua có nhiều bạn vào ủng hộ mình vui quá trời, cảm ơn mấy bạn nhiều nha. Mình sẽ cố gắng ra chương đều. Lâu lâu mấy bạn cmt gì cũng được cho nó xôm chút ☺️
💬 Bình luận chương