Ngự tỷ và loli.
Có người nhanh tay lẹ mắt bấm nút chụp, chụp ảnh xong mới cảm thấy ngượng ngùng, nói: "Bệnh nghề nghiệp, tôi sẽ không đăng lên đâu."
Tần Miên Miên cong cong khóe môi: "Anh chị cứ đăng đi ạ! Phải đăng lên chứ!"
Nàng kéo chị đến đây còn không phải là vì muốn thể hiện tình cảm sao! Sao có thể không đăng được!
Người kia nhìn về phía Giản Ánh An, Giản Ánh An chỉ gật đầu kéo Tần Miên Miên một cái, hỏi: "Chúng tôi ngồi xuống được không?"
Câu lạc bộ Báo chí vội lấy ghế ra mời hai người ngồi.
Bọn họ vẫn còn chưa hết khiếp sợ, nghĩ thầm Tần Miên Miên đúng thật là có quen biết Giản Ánh An, tốt quá rồi.
Câu lạc bộ Báo chí không lớn, ở bên trong góc có rất nhiều sách giấy, hai tủ sách lớn trên tường cũng chất đầy sách báo. Bọn họ đang cầm trên tay thiết bị chuyên nghiệp, bộ dạng cũng rất nghiêm túc, thoạt nhìn quả thật giống như một studio nhỏ vậy.
Câu lạc bộ khá đông đúc... Sau khi nghe tin Giản Ánh An có thể sẽ đến đây phỏng vấn, hầu như tất cả mọi thành viên đều có mặt. Trong phòng chứa tới gần mười người, chỉ có Giản Ánh An, Tần Miên Miên, người phụ trách phỏng vấn và ghi chép có thể ngồi xuống.
Những người khác thì đứng đó với ánh mắt rực lửa, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Giản Ánh An nóng rực đến mức dường như có thể để lại dấu vết trên da thịt.
May mắn là Giản Ánh An đã quen với việc đối mặt với ống kính từ lâu.
Nữ sinh phụ trách phỏng vấn tạm thời gọi là MC.
MC không dám nói chuyện lớn tiếng, cô do dự, ngập ngừng hỏi vấn đề đầu tiên: "Em đã tham gia vào giới giải trí từ năm sáu tuổi rồi sao?"
Giản Ánh An mỉm cười: "Đúng vậy, năm đó em đã ghi hình cho một gameshow giải trí."
MC đột nhiên trở nên phấn khích: "Chương trình đó tên là 'Nhóc đáng yêu, đi thôi!' phải không? Tối qua tôi có tìm kiếm thông tin, lúc đó trông em rất dễ thương! Còn có một bé khách mời..."
Đang nói chuyện thì MC chợt nhớ tới gì đó, quay đầu nhìn Tần Miên Miên.
Bé khách mời kia tên là Tần Miên Miên.
Tần Miên Miên vỗ tay, vui vẻ nói: "Là em đấy ạ!"
Nàng hơi nâng cằm, trên mặt lộ vẻ kiêu ngạo, so với cô nhóc theo đuôi hơn mười năm trước thì cô nàng đã thay đổi rất nhiều.
Không ngờ lại có chuyện như vậy! Chẳng trách Tần Miên Miên có thể mời Giản Anh An, hơn mười năm trước hai người họ đã có quan hệ rất tốt! MC ghi nhớ điểm này: "Vậy em nghĩ thế nào về việc gia nhập giới giải trí vào thời điểm đó?"
Giản Ánh An: "Khi đó em thấy khá vui. Sau này em gặp được và quen biết với tiền bối Giang, chính chị ấy đã đưa em vào giới giải trí."
Đây đều là những chuyện nhỏ nhặt.
Tiền bối Giang chính là Giang An Ngôn, cô xuất thân từ một nhóm nhạc nữ, sau này đã chuyển hướng đi đóng phim và trở thành ảnh hậu.
Tất nhiên MC cũng biết chuyện này bởi vì có rất nhiều người hâm mộ Giản Ánh An đã chèo CP tân binh x ảnh hậu...Chênh lệch tuổi tác không thành vấn đề, mấu chốt là ảnh hậu đã nâng đỡ cô tân binh này suốt chặng đường tham gia giới giải trí.
MC vốn muốn tập trung xoáy sâu vào chuyện này, nhưng đang hưng phấn ghi chép nửa chừng thì vô tình ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Tần Miên Miên.
Tuy cô nàng đang mỉm cười nhưng nhìn sắc mặt thì lại không mấy vui vẻ, hình như là vì chuyện của tiền bối Giang.
MC hơi nắm chặt tay lại, đầu óc giật bưng bưng: "Xin phép được đường đột hỏi một câu...Em đã có người mình thích chưa?"
Câu hỏi này quá đột ngột, MC vừa hỏi xong liền cảm thấy áy náy, cô định nói không cần trả lời đâu nhưng ánh mắt thì rõ ràng là rất tò mò, muốn biết đáp án.
Giản Ánh An cũng trả lời rất sảng khoái: "Có rồi."
Mọi người hít sâu một hơi.
Trời đất ơi! Có thật kìa, câu lạc bộ Báo chí của trường có thể nghe được tin tức này thật sao?
Tin giật gân như vậy nếu mà đem đi bán thì kiếm được không ít tiền nha!
MC run rẩy hỏi: "Thật...thật vậy à?"
Cô ngốc luôn rồi.
Giản Ánh An: "Thật mà."
Cô nói.
"Em thích Miên Miên nhất, vẫn luôn rất thích em ấy."
Tần Miên Miên bất đắc dĩ mà ngượng ngùng: "Chị này!"
MC mất hai giây mới tỉnh táo lại, ồ, không hổ là người trong giới giải trí, đúng là lão làng mà.
Tin tức kiểu này sao có thể vừa hỏi đã có câu trả lời ngay được? Cô bình tĩnh trở lại, sau đó hỏi thêm một số câu, cho đến khi thấy đã đủ cho chuyên mục sắp tới và thêm một vài tin ngoài lề nữa mới dừng lại.
MC đứng dậy: "Cảm ơn bạn học Giản rất nhiều vì đã nhận lời phỏng vấn, để tôi đãi hai người một bữa nhé!"
Giản Ánh An cười cười.
MC hơi do dự: "Em xem, đến căng tin trường ăn một bữa có ổn không?"
Được rồi, không cần phải cân nhắc nữa.
Giản Ánh An, người có số dư chín chữ số, cũng có lúc sẽ trở nên keo kiệt, chỉ cần Tần Miên Miên không phản đối thì cô cũng không phản đối.
Giản Ánh An nắm tay Tần Miên Miên, chậm rãi đi dọc theo con đường trong khuôn viên trường. Trên đường đi rất yên tĩnh, không hề bị ai quấy rầy.
MC đi theo phía sau hai người, là một đàn chị nên cô cũng muốn giới thiệu trường học cho Giản Ánh An, hơn nữa là thành viên của CLB Báo chí, mấy tin tức lớn nhỏ cô đều nắm rất rõ trong lòng bàn tay.
Tuy vậy vị đàn em Tần Miên Miên này đã từ chối ý tốt của cô, không ngừng nói chuyện với Giản Ánh An bên cạnh.
Nàng huơ tay múa chân, ríu ra ríu rít gọi chị, gọi đến người ta cảm thấy ngọt ngào.
Giản Ánh An thậm chí còn phải dừng lại, vén mấy sợi tóc rơi xuống hai bên má của Tần Miên Miên ra sau tai. Động tác của cô thật cẩn thận mà nhẹ nhàng.
MC sững sờ một lúc lâu, câu "thích" kia, không phải là khách sáo thôi sao?
💬 Bình luận chương