Nàng thích tất cả mọi thứ về thủ công, sử dụng màu sắc tốt và đã hoàn thành được một số tác phẩm rất đẹp, nàng hoàn toàn đắm mình vào đó chứ không khó chịu như khi chơi piano, thậm chí hoàn toàn trái ngược.
Nếu Giản Ánh An không đến gọi nàng thì nàng có thể tiếp tục chìm đắm trong đó rất lâu.
Từ cấp hai đến cấp ba, Tần Miên Miên vẫn chưa từng dừng lại, đây là điều mà ngoại trừ Giản Ánh An thì không một ai biết.
Tần Miên Miên ngắm tranh, còn Giản Ánh An thì ngắm Tần Miên Miên.
Tần Miên Miên nhìn một lúc cũng chán, tặc lưỡi bình luận về phòng triển lãm này.
Chủ phòng triển lãm này là một họa sĩ gần đây rất nổi tiếng, vừa nghe Tần Miên Miên tặc lưỡi, Giản Ánh An liền cảm thấy chủ nhân của mấy bức tranh này cũng bình thường.
Chắc chắn không tuyệt vời như Miên Miên.
Giản Ánh An nghĩ thầm.
Đúng lúc này, có một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi gọi Giản Ánh An: "Giản tiểu thư."
Giản Ánh An nghi ngờ nhìn sang, trong mắt hiện lên một tia hiểu rõ.
Ai bảo hiện tại cô nổi tiếng quá làm gì.
Người phụ nữ kia lên tiếng: "Không ngờ Giản tiểu thư cũng thích những tác phẩm nghệ thuật này. Hay để tôi làm chủ tặng một bức cho Giản tiểu thư được không?"
Giản Ánh An: "Không cần đâu."
Cô không thích nhận ân huệ của người khác.
Tần Miên Miên ôm một bức tranh chạy tới: "Chị, bức này không tệ, em tặng chị nhé!"
Giản Ánh An: "Được."
Tiêu chuẩn kép, cô làm quá rõ ràng.
Người phụ nữ kia sao có thể không hiểu? Cô ấy mỉm cười nói: "Không dám giấu giếm, tôi có một quảng cáo muốn tìm đến Giản tiểu thư đây..."
Giản Ánh An: "Những chuyện này tôi không rõ lắm, mong cô hãy liên hệ với người đại diện của tôi."
Người phụ nữ kia còn chuẩn bị nói gì đó.
Tần Miên Miên nhét bức tranh vào trong ngực Giản Ánh An, không vui nói: "Cô nhất định phải quấy rầy chúng cháu như vậy sao?"
Nàng nhìn chằm chằm người phụ nữ kia, cảm thấy người này không tinh tế cho lắm.
Tần Miên Miên hỏi: "Cô đến từ công ty nào vậy?"
Sao còn chưa đóng cửa nữa!
Người phụ nữ kinh ngạc, trong lúc nói có phần kiêu ngạo: "Tôi đến từ tập đoàn Tần Thị, gần đây chúng tôi mới ra mắt sản phẩm mới..."
Tần Miên Miên: "..."
Giản Ánh An: "..."
Ồ, là Tần Thị sao, mau phá sản đi.
Chắc đây là nhân viên của công ty chi nhánh, nóng lòng muốn lập công nhưng mà ngay cả Tần Miên Miên cũng không biết.
Giản Ánh An thở dài nói: "Cô mời đại tiểu thư của tập đoàn Tần Thị đến bàn chuyện với tôi đi, tôi chắc chắn sẽ đồng ý."
Người phụ nữ không biết nói gì hơn, cô ấy nghi ngờ Giản Ánh An đang trêu đùa mình, làm gì có đạo lý muốn tìm người phát ngôn thì phải để thiên kim tập đoàn Tần Thị đi mời chứ?
Cô ấy vô cùng tức giận, chuẩn bị cho Giản Ánh An biết cô ấy không dễ bị lừa như vậy đâu!
Tuy nhiên, còn chưa kịp phản bác thì Tần Miên Miên đã ho hai tiếng.
"Chuyện này sao – không cần phải vội."
Tần Miên Miên cười hì hì: "Chị cứ đi chơi với em trước, chơi vui vẻ rồi thì em tới tìm chị."
Giản Ánh An bật cười: "Được."
Giản Ánh An nhìn về phía người phụ nữ kia, cô cảm thấy nhân viên này cũng không tồi, tuy không phải là người rất sáng suốt nhưng lúc nhàn rỗi vẫn quan tâm đến hiệu quả hoạt động của công ty.
Xác thực là một nhân viên tốt.
Giản Ánh An không ngại đào góc tường, cho dù đó là người thuộc chi nhánh của tập đoàn Tần Thị đi chăng nữa.
Cô chìa một cành ô liu cho người phụ nữ kia, cười thân thiện: "Thật ra tôi có đứng tên một công ty, hiện tại đang thiếu người. Chỉ cần cô gia nhập rất có thể sẽ trở thành trụ cột của công ty!"
Người phụ nữ này choáng váng.
Giản Ánh An tiếp tục nói: "Cô có thích bức tranh đó không? Để tôi tặng cô một bức."
Người phụ nữ không nhịn được hỏi: "Công ty của cô...tên là gì?"
Cô ấy chưa bao giờ nghe nói Giản Ánh An có công ty riêng. Có khi nào là đùa không?
Giản Ánh An tìm một hồi, tìm thấy trong người có một tấm danh thiếp.
Những việc này đa phần là do Tô Nam làm, ngày thường cô có hơi vô tâm, sau khi đưa danh thiếp cho người phụ nữ kia rồi thì trổ chút công phu lừa đảo.
Nào là công ty có triển vọng tốt, không cần phải vất vả tìm người phát ngôn, doanh thu rất tốt, chỉ cần blabla...
Người phụ nữ bị lừa đến xoay mòng mòng, quả thực hơi động lòng.
Nhắc mới nhớ, nơi cô ấy làm việc chỉ là một công ty chi nhánh, cấp trên cứ luôn miệng nói sẽ điều động người về trụ sở chính, nhưng ngần ấy năm rồi vẫn chỉ là nói suông.
Còn không bằng thử đến làm ở công ty mới này.
Cô ấy có thể nhận ra Giản Ánh An đến phòng triển lãm một phần là vì thích người này, có bộ lọc thần tượng cộng với Giản Ánh An nói dối quá điêu luyện, cô ấy gần như đã đồng ý ngay tại chỗ.
Cuối cùng cô vẫn chỉ dè dặt nhận lấy tấm danh thiếp và nói sẽ suy nghĩ thật kỹ.
Tần Miên Miên nhất thời không nói nên lời.
Đúng lúc đó, người phụ trách phòng triển lãm đi tới và nói: "Tần tiểu thư, đã thanh toán thành công rồi ạ. Cảm ơn ngài đã ủng hộ."
Người phụ nữ: ...
Cô ấy vừa nghe thấy gì vậy? Tần tiểu thư? Là Tần tiểu thư mà cô ấy đang nghĩ đến sao?
💬 Bình luận chương