Tần Hành vẫn cố cãi: "Liên quan gì tới chị."
Giản Ánh An lạnh lùng quay đầu lại.
Một buổi hẹn hò đang êm đẹp thì tan tành, nghĩ tới Tần Miên Miên phải quay về gặp Thẩm Cẩn Vu khiến cho tâm tình vui vẻ của cô bay biến đi đâu mất. Cô nhìn đèn giao thông trước mặt như đang suy nghĩ gì đó, chuẩn bị về cùng với họ.
Tần Miên Miên ngồi ở ghế phụ: "Chị ơi, cũng không nhất định là hôm nay phải về đâu ạ."
Nàng cũng không vui.
"Tìm bừa một chỗ ném Tần Hành xuống thôi."
Tần Hành: "..."
Cậu còn muốn nói, không ngờ sự tồn tại của mình lại khiến cho Giản Ánh An khó chịu đến vậy.
Giản Ánh An nhìn qua kính chiếu hậu, thấy cậu ta đang muốn mở miệng liền mắng: "Im đi."
"Chị." Tần Miên Miên đặt tay mình lên tay Giản Ánh An, thấy đèn sắp chuyển xanh liền kịp thời buông ra, nhưng cũng đủ để trấn an cô rồi.
Nàng nhẹ nhàng nói: "Không sao đâu."
"Em biết chỉ cần là chuyện của em thì chị sẽ sốt ruột mà."
"Đừng lo, em có thể tự xử lý được."
"Em cũng biết, chị của em là lợi hại nhất."
Tần Miên Miên cong mắt, nàng rất thích nhìn mọi sự lạnh lùng của Giản Ánh An đều tan rã trước mặt nàng.
Tuy rằng vì chuyện của nhà họ Tần và Thẩm Cẩn Vu khiến cho nàng thấy cực kỳ không vui, nàng cũng không muốn bị quấy rầy trong lúc hẹn hò chút nào, nhưng mà nàng thật sự, thật sự thích chị nhất.
Tần Miên Miên dùng ngón tay vuốt nhẹ đai an toàn: "Hôm nay chúng ta không muốn về thì không về, không có gì to tát cả."
Chỉ cần lái xe đưa Tần Hành trở về nơi sản xuất là được.
Là một em trai ngoan, Tần Hành vẫn luôn nghe theo lời của Tần Miên Miên.
Giản Ánh An thả lỏng vai, khi nhìn thấy đèn xanh bèn lái chiếc xe hơi màu đen kín đáo chạy về phía trước: "Chúng ta quay về thôi."
Bọn họ sớm hay muộn cũng sẽ gặp Thẩm Cẩn Vu, trì hoãn cũng chẳng ích gì.
Tần Miên Miên cười với Giản Ánh An: "Được."
Giản Ánh An nhấn chân ga, vừa chạy vừa thất thần. Cô không ngờ Thẩm Cẩm Vu vẫn còn thích Tần Miên Miên như vậy, nhưng thực ra thì cũng không có gì phải lo lắng cả.
Chỉ là cô không muốn, không muốn mất đi Tần Miên Miên một lần nữa...về mọi mặt.
Cô không muốn thấy Tần Miên Miên kết hôn với người khác, chỉ mới tưởng tượng thôi cũng đã khiến cô tức giận đến mất hết bình tĩnh, nghĩ lại còn cảm thấy có chút xấu hổ.
Giản Ánh An mỉm cười tự giễu.
Cũng may Tần Miên Miên luôn thân mật mà nói thích cô.
Giản Ánh An mím môi, ngón tay gõ nhịp lên vô lăng, thêm một khúc cua nữa là gần đến nhà họ Tần.
Cô muốn ở bên Tần Miên Miên mãi mãi.
Ở đời trước, Tần Miên Miên là người duy nhất nói với cô rằng em ấy thích cô.
Sau khi sống lại, cô đã đối xử vô cùng tốt với Tần Miên Miên, tốt đến mức cô cảm thấy đây chính là sứ mệnh của mình, không liên quan gì đến tình yêu.
Không, cô chính là thích Tần Miên Miên, nhưng cũng không phải muốn độc chiếm phần tình cảm đơn thuần này, cô chỉ là không nhịn được thích em ấy mà thôi.
Đời này Giản Ánh An đứng ở trong ánh hào quang, có vô số người hâm mộ, có rất nhiều người thích cô, nhưng cô chỉ nhìn thấy mỗi một mình Tần Miên Miên.
Tô Nam đã từng hỏi cô: "Cậu có bao giờ nghĩ đến chuyện thích người khác chưa?"
Giản Ánh An trả lời: "Chưa từng cân nhắc qua."
Cô trói chặt mình ngay tại thân cây này. Cũng may là cây sẽ nở hoa, phong cảnh đẹp vô ngần.
Nhưng mà mãi vẫn chưa kết quả.
Tần Miên Miên luôn nói thích cô, cái "thích" này của em ấy liệu có giống với đời trước không? Cô nên đáp lại như thế nào đây?
Giản Ánh An trong lúc vô tình đã ném chuyện của Thẩm Cẩn Vu ra sau đầu, cô lái xe vào bên trong Tần gia, nhìn Tần Miên Miên và Tần Hành xuống xe rồi mới chậm rãi đi theo sau.
Tần Hành vẫn luôn cảm thấy Giản Ánh An muốn gây sự: "Hôn ước đã được định ra từ lâu rồi, chị không thuyết phục được đâu!"
Giản Ánh An nhìn cậu như nhìn một thằng ngốc: "Ai nói tôi muốn đi thuyết phục?"
Tần Hành: "Không phải sao?"
"Là ý gì?"
"Chẳng phải chị thích chị hai tôi à?"
"Đúng vậy."
"Thế chị không định hủy hôn ước ư?"
Giản Ánh An nghĩ thầm, tại sao mình lại có một thằng em chung huyết thống như thế này nhỉ.
Chưa nói tới chuyện luôn muốn tranh Tần Miên Miên với cô, thỉnh thoảng thằng nhóc này luôn ra ngoài gây sự để cô phải chú ý tới nó, thật muốn lấy một ngón tay đè chết nó cho rồi.
Giản Ánh An nhíu mày lại, toàn thân toát ra khí chất khó chịu, chỉ thiếu nước nói thẳng: Đừng chạm vào tôi.
Tần Hành không giải thích được tại sao chị ta lại không vui, cậu chỉ nghĩ đến một chuyện, cho dù Giản Ánh An có muốn cướp đi chị hai thì chung quy chị ta vẫn là người của nhà họ Tần, thường xuyên sống ở nhà họ Tần nên cậu sẽ có nhiều thời gian ở cùng với chị hai hơn.
Nếu chị hai thực sự kết hôn với Thẩm Cẩn Vu thì cơ hội được gặp chị ấy sẽ rất ít.
Trong hai lựa chọn, cậu chọn hợp tác với Giản Ánh An. Nếu chị ta có thể hủy hôn ước kia thì cậu cũng không ngại giúp đỡ chị ta.
Giản Ánh An dừng lại, lạnh lùng thốt ra hai chữ: "Ngu ngốc."
💬 Bình luận chương