Còn nàng thì bị lừa gạt như đồ ngốc!
Tần Miên Miên hất tay ra, hai người đều ngừng lại, hai tay Giản Ánh An trống rỗng, nhìn Tần Miên Miên lại mắc bệnh đa nghi.
"Chị không được đến chỗ cô ấy!"
Tần Miên Miên và Giản Ánh An đã ở bên nhau từ khi còn nhỏ, không chịu đựng được có người khác xen vào dù là trong quá khứ, hiện tại hay tương lai.
Tần Miên Miên bị đổ bình giấm, trong lòng hơi lo lắng, sợ hãi, nàng nhớ lại lời khen của Lý Đông về Mạnh Nhã Nhiên: "Em cũng đẹp, cũng có tiền, vả lại còn rất tốt nữa."
Nàng không muốn thua Mạnh Nhã Nhiên, ít nhất ở trong lòng Giản Ánh An, nàng tuyệt đối không thể chịu thua!
Giản Ánh An: "..."
Cô nhìn lên bầu trời, chợt nhận ra rằng đang ở trong nhà chỉ có thể nhìn thấy trần nhà.
Cúi đầu lại phát hiện Tần Miên Miên đang cắn môi, lưỡng lự muốn nói lại thôi, vẻ mặt bướng bỉnh nhìn cô.
Giản Ánh An ngẩn người, cảm thấy bản thân đang rất hạnh phúc.
Cô che miệng lại, tránh cho không kiểm soát được khóe miệng đang nhếch lên điên cuồng mà làm ra vẻ mặt bán đứng bản thân.
Giản Ánh An không vội giải thích, cô còn muốn nhìn thấy Miên Miên tức giận thêm một lúc nữa.
Dễ thương quá, biểu cảm tức giận của em ấy cũng rất đáng yêu.
Giản Ánh An cắn ngón tay để ngăn mình cười to vì quá đắc ý, cô thưởng thực từng biểu cảm của Tần Miên Miên, sau đó quay đầu, vai run run.
Không nhịn được nữa, cuối cùng vẫn chịu thua ôm nàng vào lòng nói: "Di động của em luôn bật chế độ không làm phiền, như vậy không tiện lắm."
Tần Miên Miên nghĩ đến Tần gia còn đang tìm nàng, thanh âm dần nhỏ lại: "...Không có gì là không tiện hết."
Nàng đi cùng chị đến câu lạc bộ suối nước nóng rất vui, tiếp điện thoại làm gì chứ.
Giản Ánh An: "Nếu chị muốn gọi cho em thì làm sao bây giờ?"
Tần Miên Miên nhìn Giản Ánh An bằng đôi mắt nai vô tội, trong mắt có tia sáng lấp lánh: "Chỉ cần em luôn ở bên cạnh chị là được, vậy thì không cần gọi điện nữa!"
Tần Miên Miên căng thẳng hỏi: "Chị muốn đưa em về sao?"
Nàng lo là chị phải chịu áp lực quá lớn nên muốn đuổi nàng về. Nếu như vậy thì...nàng nên về nhà họ Tần trước, dù sao cũng phải kéo dài thời gian cho chị mới được!
Kéo dài thời gian ở chỗ Thẩm Cẩn Vu!
Đợi chị tới đón nàng!
Chị ấy nhất định sẽ đến đón nàng!
Nhưng nghĩ tới Mạnh Nhã Nhiên thì Tần Miên Miên lại vô cùng bất lực, nàng khó chịu nắm chặt ngón tay, không muốn nhìn chị vì sợ phải nghe thấy những lời mình không muốn nghe.
Mí mắt của Giản Ánh An giật giật: "Chị vất vả lắm mới bắt cóc được em, sao có thể đưa em về."
Cô kiên nhẫn giải thích: "Chỉ khi Tần gia bận rộn, không có thời gian quan tâm đến em thì em mới có thể nghỉ ngơi thật tốt và đi học bình thường. Sau đó, lúc tan học chúng ta còn có thể cùng nhau ra ngoài chơi."
"Cho nên chị dự định sẽ cướp đi công việc kinh doanh của Tần gia."
Giản Ánh An và Tô Nam đã thảo luận vấn đề này rất lâu, hai người cũng không có ý định giấu giếm Tần Miên Miên, chỉ là chưa nói ra mà thôi.
Tần Miên Miên chỉ biết Giản Ánh An có ý định rời khỏi Tần gia, nhưng cụ thể chi tiết thế nào thì lại không rõ lắm.
Lúc này nhìn tiểu đáng thương đang suy nghĩ lung tung, Giản Ánh An đành phải chủ động giải thích: "Tập đoàn Ninh Thị chịu trách nhiệm về chuỗi vận chuyển của tập đoàn Tần Thị. Chị phải tìm cách đoạt lấy, dù cho không thành thì nhất định cũng sẽ khiến cho Tần gia phải đau đầu một thời gian."
Mạnh Nhã Nhiên là chủ tịch tập đoàn Ninh Thị, người ngoài đều gọi cô ấy là Ninh phu nhân.
Đó là lý do cô đi tìm Mạnh Nhã Nhiên.
Giản Ánh An nói cho Tần Miên Miên nghe từng chữ một.
"Cho nên em đừng nói cái gì mà quay về, chị không cho phép em quay về."
Tần Miên Miên quay lại, nhìn thấy bó hoa trang trí ở trên hành lang.
Đó là một bó hồng đỏ tươi, sáng sớm qua đi thì sương đọng trên đó bốc hơi và biến mất, những cánh hoa căng mọng ban đầu dường như bị phủ đầy bụi, trông không hề có sức sống.
Nàng nhìn về phía chị.
Nếu suy nghĩ kỹ thì sẽ hiểu ý của Giản Ánh An.
Trước đó chị ấy đã nói muốn đến câu lạc bộ suối nước nóng để gặp một người, còn hỏi nàng xem có muốn đi cùng chị ấy không.Lúc đó nàng không suy nghĩ nhiều, chỉ muốn ở bên cạnh chị mà thôi.
Tần Miên Miên bình tĩnh lại: "Cho nên sáng nay chị tới tìm Mạnh Nhã Nhiên để bàn chuyện hợp tác ạ?"
Giản Ánh An gật đầu.
Tần Miên Miên: "Không có ý gì khác sao?"
Giản Ánh An: "Chị đây còn không phải trở thành Hồng Nương, giới thiệu cô ấy cho Lý Đông còn gì. Vốn là muốn để Lý Đông phụ trách dỗ dành cô ấy, còn chị thì ngồi mát ăn bát vàng."
Không ngờ hai người này lại vừa mắt nhau thật, khiến cho cô không khỏi cảm thấy ngoài ý muốn.
Tần Miên Miên: "Vậy, chuyện này..."Vậy mà nàng còn hiểu lầm, giận dỗi chị, Tần Miên Miên có chút hụt hẫng, trong lòng cảm thấy hối hận vô cùng.
"Lý Đông..."
Hình như nàng không nên cãi nhau với Lý Đồng, Lý Đông đã giúp đỡ hai người rất nhiều rồi.
Mặc dù mục đích chính của Lý Đồng cũng là tìm chị gái phú bà, chuyện này xem như hai bên cùng có lợi, nhưng Tần Miên Miên hơi đỏ mặt khi nghĩ đến chuyện xảy ra trong đại sảnh.
Nàng ngẫm lại rồi, lẽ ra không nên làm ầm lên mới đúng.
Nàng hẳn là nên giúp Lý Đông chia sẻ lo âu, dỗ dành cậu ấy rằng: Không sao đâu, hai người xứng đôi lắm, đừng nghĩ ngợi nữa.
Như vậy tỷ lệ thành công có thể sẽ cao hơn nhiều.
Nhưng nàng lại xảy ra tranh cãi với Lý Đông...
Tần Miên Miên làm sáng tỏ hiểu lầm, nàng ngượng ngùng quay mặt đi, cảm thấy bản thân rất mất mặt.
Tần Miên Miên: "Bây giờ em đi tìm Lý Đông còn kịp không?"
Giản Ánh An lắc đầu: "Bây giờ chúng ta đi qua chỉ có thể làm bóng đèn thôi."
Tần Miên Miên cũng thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi giơ tay nắm lấy vạt áo của Giản Ánh An: "Chị ơi, chị sẽ không giận chứ."
Tức giận ư? Sao có thể, Giản Ánh An vui còn không kịp, cô thích nhất là nhìn thấy dáng vẻ Tần Miên Miên để ý đến mình.
Cơ mà Giản Ánh An lại là một người xấu.
Cô bày ra sắc mặt "đau thấu tim gan": "Em không tin tưởng chị."
Tần Miên Miên quýnh lên: "Chị, không phải..."
Giản Ánh An đè Tần Miên Miên lại, không để nàng giải thích, nhếch môi cười tà ác: "Cho nên tiếp theo em có trách nhiệm phải dỗ cho chị vui vẻ."
Tần Miên Miên lắp bắp: "Dỗ...dỗ như thế nào?"
💬 Bình luận chương