Nhưng Giang An Ngôn đã kiếm đủ tiền rồi, không cần phải quá vất vả nữa.
Đây cũng chỉ là một gameshow trực tuyến mà thôi.
Người đại diện: "Em đừng nghĩ nhiều, tổ chương trình có tiền, quy mô lớn, ngay cả ảnh hậu cũng mời được."
Giang An Ngôn không chút do dự mà trợn mắt.
Giản Anh An cười, nói thì nói như vậy, sở dĩ tổ tiết mục mời cô, một phần cũng là vì Giang An Ngôn nhỉ.
Giang An Ngôn: "Còn một chuyện nữa, chị có thể giúp em quảng bá blind box mà em nhắc tới trước đó."
Giản Ánh An cũng khách khí: "Vậy thì cảm ơn chị nhiều."
Duyên người qua đường của Giang An Ngôn tốt hơn cô, Giản Ánh An hiếm khi chủ động đến gần người khác, cho dù có người tỏ ra tử tế thì cô cũng sẽ lịch sự từ chối.
Nếu Giang An Ngôn có thể quảng bá, doanh số bán blind box ít nhất sẽ tăng gấp đôi.
Có tiền mà không kiếm thì là đồ đầu đất.
Giang An Ngôn phất tay: "Đừng khách khí, Giản muội muội."
Đạo diễn của chương trình tên là Chu Xử Trạch, ông đặc biệt mang hợp đồng đến trường quay của Giang An Ngôn để ký hợp đồng.
Gameshow lấy chủ đề là một hệ thống chiến đấu, cụ thể thế nào thì phải chờ đến lúc quay mới biết. Đạo diễn cho biết, ông lấy cảm hứng từ tiểu thuyết vô hạn lưu nên sẽ bám sát vào phương diện đó.
Khó trách là gameshow trực tuyến, Giản Ánh An gật đầu, Giang An Nhan cũng không phản đối.
Sau khi ký hợp đồng, Chu Xử Trạch vẫn chưa rời đi ngay.
Giản Ánh An nhìn qua, thấy hợp đồng đã được ký kết, không thể đổi ý.
Chu Xử Trạch: "Chúng tôi còn thiếu một vị khách mời."
Nói xong, ông nhìn Giang An Ngôn, nhìn người đại diện, cuối cùng là nhìn Giản Ánh An.
"Mọi người có muốn giới thiệu ai không?"
Người đại diện lịch sự hỏi: "Ngài có yêu cầu gì không?"
Chu Xử Trạch rất hào phóng chuyện tiền bạc, nếu nghệ sĩ nhà mình phù hợp thì nhất định sẽ tiến cử nghệ sĩ nhà mình trước, Chu Xử Trạch cũng xem như cho phòng làm việc của Giang An Ngôn một cơ hội, người đại diện đương nhiên biết điều.
Chu Xử Trạch khách khí: "Chúng tôi đang thiếu một cô bé."
Ông nói: "Cần phải là người khiến cho người ta có ý muốn bảo vệ, nhưng không được kéo chân người khác."
Giản Ánh An nghĩ ngay đến Tần Miên Miên.
Cô thực sự muốn bảo vệ cô bé này, để không ai có thể chạm vào nàng.
Người đại diện gật đầu: "Loại hình này quả thực khó tìm."
Người bước vào làng giải trí thiếu điều viết hai chữ "khôn khéo" lên trên mặt, cố tình giả vờ cũng vô dụng, khán giả đâu có bị mù.
Trong phòng làm việc không có người như vậy nên người quản lý hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn lịch sự nói: "Nếu gặp được ai như vậy, tôi sẽ giới thiệu cho ngài ngay."
Giang An Ngôn đột nhiên nói: "Có một người."
Chu Xử Trạch vui mừng khôn xiết.
Giang An Ngôn trêu chọc nhìn Giản Ánh An.
"Năm đó người này bảo vệ cô bé kia vô cùng tốt, mười năm như một ngày, hiện tại cô bé vẫn là tâm can bảo bối của em ấy đấy."
Giản Ánh An cam chịu trước mấy chữ "tâm can bảo bối" kia, chị ta nói cũng không sai.
Chu Xử Trạch sửng sốt một lát, cân nhắc những lời này: "Có thể giới thiệu cô gái kia được không?"
Giang An Ngôn: "Vậy anh phải hỏi em ấy đã."
Chu Xử Trạch nhìn qua.
Giản Ánh An không có ý định giới thiệu, cô còn chưa giải quyết xong nhà họ Tần mà đã nghênh ngang dẫn người đi tham gia gameshow, sợ sẽ chọc Tần gia tức chết.
Nghĩ tới đây, Giản Ánh An bỗng nhiên nảy sinh một ý định.
Chỉ là, cô có thể bảo vệ tốt Miên Miên không?
Đây cũng không phải như lúc còn nhỏ, tình hình không giống nhau.
Nhưng nếu họ có thể cùng nhau quay, Giản Ánh An liền đồng ý.
Cô thực sự không muốn rời khỏi Tần Miên Miên, chỉ cần Miên Miên đồng ý, cô sẽ nghe theo ý kiến của Miên Miên.
Chu Xử Trạch cảm động đến rơi nước mắt.
***
Trong quán cà phê.
Tần Miên Miên ngồi bên cạnh Giản Ánh An, đối diện với Chu Xử Trạch, Chu Xử Trạch vừa nhìn thấy Tần Miên Miên đã cảm thấy cô bé này đáp ứng được yêu cầu của mình.
Ông ân cần hỏi: "Không biết cháu có nguyện ý không?"
Tần Miên Miên không phải người nổi tiếng, nhưng nhìn khí chất của nàng liền biết nàng không giống người bình thường khác.
Gia cảnh của nàng chắc hẳn rất giàu có, từ nhỏ đã được chăm sóc chu đáo mới có thể trông tự nhiên như vậy.
Chu Xử Trạch có hài lòng đến đâu cũng không thể ép buộc, ông hỏi ý kiến của Tần Miên Miên trước.
Tần Miên Miên nhìn chằm chằm vào ly nước trước mặt, nàng thu hồi tầm mắt, ngước lên cười nói: "Nhưng cháu chỉ ở cùng với chị gái thôi, có được không ạ?"
Yêu cầu này rất kỳ quái, Chu Xử Trạch nhìn Giản Ánh An.
Nhìn thái độ của Giản Ánh An đối với Tần Miên Miên, chu đáo chăm sóc mọi phương diện, khiến ông nhớ lại những lời Giang An Ngôn đã nói.
Chu Xử Trạch ho khan vài tiếng, quả thực ngoài dự liệu.
Ông chỉ muốn quay một hệ thống đối kháng tàn khốc, mà Tần Miên Miên chính là tia sáng ở bên trong đó.
Chứ không phải chuyện tình cảm thuần khiết lãng mạn giữa hai cô gái...
Chu Xử Trạch suy tư.
Tần Miên Miên cũng không làm ngắt mạch suy nghĩ của ông, yên tĩnh chờ đợi câu trả lời.
Chu Xử Trạch gật đầu: "Được thôi, dù sao đây cũng là gameshow. Cho dù bây giờ cháu không nói mà đến lúc quay hai đứa đi cùng nhau, chú cũng không làm gì được."
Tần Miên Miên có thể hỏi trước đã tốt lắm rồi. Cô bé để lại cho Chu Xử Trạch một ấn tượng rất không tồi.
💬 Bình luận chương