Sau đó là chuỗi vận chuyển của tập đoàn Ninh Thị, Tô Nam đã hợp tác với một nhóm công ty và nuốt chửng thành công.
Giản Ánh An biết đây chỉ là tạm thời, chờ đến khi nhà họ Tần phát hiện ra vấn đề rồi thì sẽ đứng ra cảnh cáo những công ty nhỏ kia, đến lúc đó nếu Giản Ánh An và Tô Nam không tiếp tục nuốt xuống được nữa thì nỗ lực trước đó trở nên vô ích.
Có lợi nhuận từ blind box đỡ đần phần nào cùng với thù lao quay chương tình, miễn cưỡng xem như cầm cự được.
Ngón tay Giản Ánh An gõ nhanh trên laptop, mãi cho đến khi nhận được một cuộc điện thoại mới dừng lại.
Là dì Trương gọi đến.
Cô nhìn lại lịch trên điện thoại, phát hiện đã đến ngày hẹn chia cổ tức, hiện tại Giản Ánh An đã nghèo đến mức không thể dẫn Miên Miên đi ăn tôm hùm, mà Miên Miên cũng không tiếp tục quẹt thẻ của nhà họ Tần nữa.
Ngày chia cổ tức này, đến đúng lúc lắm~
Giản Ánh An trả lời điện thoại, nhưng lần này dì Trương không nói về chuyện chia cổ tức.
Công ty quản gia do dì thành lập đang hoạt động rất ổn định, cổ tức cũng đã mấy lần được chuyển trực tiếp vào thẻ của Giản Ánh An, cho nên dì đặc biệt gọi điện cho cô là vì có chuyện khác muốn nói.
Giản Ánh An cũng biết.
Nhưng mà...Chuyện này, không ngờ lại là bảo mẫu trước kia.
Người bảo mẫu đã thay mận đổi đào cô và Miên Miên.
Giản Ánh An lái xe ra ngoài, trong lòng vô cùng bất an, hỗn loạn.
Nếu không phải có khả năng tự chủ mạnh, chỉ sợ Giản Ánh An đã vượt đèn đỏ mà chạy.
Kiếp trước bảo mẫu không hề xuất hiện, bà ta giữ đúng lời hứa với Tần gia, lấy tiền xong rồi thì biến mất tăm mất tích.
Giản Ánh An còn cảm thấy bảo mẫu kia đã làm chuyện vô đạo đức đến thế mà còn biết giữ lời hứa như vậy sao? Đúng là nực cười mà.
Tại sao bây giờ bảo mẫu kia lại xuất hiện? Chẳng lẽ bà ta định làm gì với Miên Miên?
Tần Miên Miên vừa mới ở trên chương trình nói rằng em ấy không tìm được mẹ mình, chẳng may bảo mẫu kia vô tình nhìn thấy em ấy, trong lòng vẫn còn tình cảm với con gái nên đến tìm thì sao?
Không được, bình tĩnh lại, Giản Ánh An hít một hơi thật sâu.
Bảo mẫu đến chỗ của dì Trương, nếu muốn tìm người thì nên đến Tần gia hoặc là trường học mới đúng.
Sau khi công ty quản gia được thành lập thì dì Trương đã chủ động chuyển đi, hiện tại dì đã sắp đến tuổi làm bà ngoại, trải qua nhiều chuyện rồi nên cũng bình tĩnh, ổn trọng hơn phần nào.
Chỉ là chuyện này không thể qua loa nên đã vội vàng gọi Giản Ánh An đến.
Vừa bước vào nhà dì Trương, con dâu dì Trương đã rót trà cho cô. Hiện tại Giản Ánh An không có tâm trạng uống trà.
Dì Trương: "Cô ấy đến công ty tôi xin việc. Vốn chuyện này không phải trách nhiệm của tôi, chỉ là có người thấy cô ấy làm việc nhanh nhẹn nên báo cho tôi biết."
Dì Trương bưng trà lên. Dì có được như ngày hôm nay ít nhiều là nhờ Giản Ánh An, do đó dì cũng rất coi trọng chuyện của cô.
Dì Trương và bảo mẫu đều từng làm việc ở nhà họ Tần, xảy ra chuyện lớn như vậy, dì không thể nào không nhận ra bảo mẫu.
Giản Ánh An vốn là tiểu thư Tần gia, nếu không phải xảy ra chuyện này thì dựa vào năng lực của cô đã có thể thừa kế tập đoàn Tần Thị, so với Tần Hành thì cô xuất sắc hơn rất nhiều.
Nhưng số phận trêu ngươi, cô mất đi những thứ đó, biến thành một cô bé nhà quê.
Dù có được nhận lại thì cũng bị người khác coi thường, ngay cả nhà họ Tần cũng không có ý định thừa nhận. Cho đến nay, thân phận bên ngoài của Giản Ánh An vẫn là cô con gái được tập đoàn Tần Thị nhận nuôi.
Đây là chuyện buồn cười đến cỡ nào.
Dì Trương biết tất cả đều là lỗi của bảo mẫu, nếu bảo mẫu kia không bị ma xui quỷ khiến...Không, bảo mẫu kia thậm chí còn ngược đãi trẻ nhỏ!
Dì cũng rất muốn đuổi người đi, sau đó giấu chuyện này vào một góc để không làm ảnh hưởng đến tâm trạng của Giản Ánh An.
Giản Ánh An vất vả lắm mới có được cuộc sống tốt đẹp như hiện tại, bảo mẫu này lại xuất hiện làm cái gì?
Dì Trương nhấp một ngụm trà, dì không thể đuổi bà ta đi được bởi vì Giản Ánh An thích Tần Miên Miên.
Mà bảo mẫu đó chính là mẹ ruột của Tần Miên Miên.
Tần Miên Miên đã biết thân thế của mình, chuyện này không chỉ liên quan đến Giản Ánh An mà còn liên quan đến nàng.
Dì Trương kể lại cho Giản Ánh An mọi chuyện xảy ra sau khi gặp bảo mẫu, sau đó để cô quyết định: "Tôi đã tuyển người rồi, hiện tại đang để cô ta làm mấy việc lặt vặt."
Dì tạm thời giữ người lại, quyết định như thế nào tùy thuộc vào Giản Ánh An.
Ánh mắt cô cực kỳ lạnh lùng, cô muốn trực tiếp đuổi người này đi, biến mất khỏi tầm mắt của cô. Đối với bà ta cô cũng không còn thù hận gì nữa, cũng lười so đo với một bảo mẫu. Hiện tại cô chỉ muốn vui vẻ ở bên Tần Miên Miên, không cho phép người khác quấy rầy.
Dì Trương: "Cháu có muốn gặp không?"
Giản Ánh An muốn cười nhưng cười không nổi: "Gặp rồi thì nói gì đây?"
Nói là lâu rồi không gặp? Hay là nói tôi vẫn còn nhớ rõ bà?
Nếu bà ta không xuất hiện, cô đã sớm quên mất bà ta.
Giản Ánh An bực bội bất an, cô biết dì Trương đang hỏi về Tần Miên Miên, cô có thể trực tiếp đuổi bà ta đi, nhưng lại không thể thay Tần Miên Miên quyết định.
Giản Ánh An tặc lưỡi: "Gặp đi!"
Cho dù Tần Miên Miên muốn gặp bà ta thì cô cũng phải xác định trước xem người này có phải là mối đe dọa hay không.
Nếu bà ta định làm gì điên rồ thì cô sẽ trực tiếp đuổi bà ta đi.
Dì Trương không hề ngạc nhiên: "Vậy ngày mai tôi sẽ để cô ấy đến nhà cháu."
Giản Ánh An suy nghĩ một chút, ngày mai Tần Miên Miên có lớp, có thể để bà ta đến nên gật đầu đồng ý, sau đó quyết định thời gian.
Không biết mười mấy năm trôi qua bảo mẫu có khỏe không.
Bà ta có còn nhớ rõ, bản thân đã làm những chuyện đáng bị ông trời trừng phạt với một cô bé vô tội hay không!
💬 Bình luận chương