Quả thực, thân phận người yêu thầm này không có chút gì liên quan đến Tần Miên Miên.
Thích thì nói thích, nhân cách được thiết lập hoàn toàn bị hủy hoại.
Ngay cả Giản Ánh An cũng ỷ vào yêu thích của nàng cho nên không có cảm giác khủng hoảng, tiết tấu rượt đuổi cũng trở nên nhẹ nhàng chậm rãi, ưu tiên hưởng thụ cuộc sống yêu đương như này trước.
Chẳng lẽ nàng đây là muốn nói, nàng thích Giản Ánh An, nhưng không phải là người yêu thầm?
Vẻ mặt của Giang An Ngôn như gặp quỷ, nàng độc thân đến giờ rồi mà vẫn phải ăn một tô cơm chó lớn như vậy.
IQ của hai người đồng thời offline, mãi đến khi được ban tổ chức nhắc nhở mới có phản ứng.
"Người yêu thầm thành công bày tỏ tình cảm, có thể bảo vệ đối tượng yêu đương của mình trong một thời gian không bị ai bắt."
Tần Miên Miên đắc ý nói: "Tỷ tỷ là đối tượng yêu đương của em, hiện tại chị không bắt được tụi em rồi."
Giang An Ngôn: "..."
Sao mà cái trò này chán ngắt vậy trời.
Giản Ánh An: "...Trò này đúng là hay."
Cô nghĩ gì nói đó, sau đó nghe thấy tiếng cười vui vẻ của Tần Miên Miên, giống như một đứa trẻ nhận được món đồ chơi yêu quý, Tần Miên Miên vô vàn trân trọng mà ôm lấy Giản Ánh An.
Giang An Ngôn muốn hỏi, đây không phải là gameshow mạo hiểm k*ch th*ch với chế độ đấu đối kháng, giải mã trinh thám sao?
Sao lại khiến cho người ta xấu hổ đến vậy chứ?
Giang An Ngôn lộ ra vẻ mặt kỳ quái, cứ như thế này nàng cũng đã tưởng tượng ra được cảnh tượng chương trình trên đà đi xuống.
Khán giả rất phấn khích, vô cùng phấn khích.
Độ nổi tiếng cao hơn nhiều so với các nhóm khác, ai nấy đều nhiệt tình nói phải hot.
Giản Ánh An chợt nhớ ra bọn họ còn đang quay phim, cô hỏi: "Trong một thời gian là bao lâu ạ?"
Vậy mà chỉ có một tiếng.
Trong một tiếng này, họ có thể rời khỏi thư viện để tìm thẻ tiêu diệt đội mèo, một tiếng sau quay lại, kỹ năng người yêu thầm sẽ bị vô hiệu.
Địa điểm không chỉ giới hạn ở trong thư viện, cũng chẳng có gì lạ.
Hai người được đưa lên xe, Tần Miên Miên vẫn đang nghịch tấm thẻ người yêu thầm, trong lòng nàng vui mừng tột độ, cuối cùng cất tấm thẻ đi. Nàng nhìn về phía Giản Ánh An.
"Chị ơi, em đã thổ lộ tình cảm của mình với chị rồi đó."
Giản Ánh An động ngón tay, mắt hơi cụp xuống, đây không phải là đang sử dụng kỹ năng sao?
Tại sao lại nhìn cô bằng ánh mắt chờ hồi đáp chứ.
Tần Miên Miên không định buông tha cho Giản Ánh An, nắm chặt thẻ thân phận trong tay, nàng có tiến có lùi: "Chị ơi, em thích chị."
Ánh mắt nàng âm thầm thúc giục.
Chị mau trả lời đi nha.
Có phải chị cũng thích em không.
Chúng ta có thể ở bên nhau được không?
Giản Ánh An sao chịu được ánh mắt như vậy, quay mặt đi: "Em bảo vệ chị."
Cô đang muốn nhấn mạnh rằng bây giờ là lúc đang quay phim, đây là thân phận trong chương trình, không thể coi là tỏ tình.
Nhưng một câu "Em bảo vệ chị" nửa thật nửa giả, ngược lại càng khiến cho người ta khó phân biệt thứ cảm xúc đang ẩn sâu bên trong hơn.
Tần Miên Miên: "Đúng vậy, em bảo vệ chị."
Sự chú ý bị chuyển hướng, nàng ngửa đầu suy nghĩ về câu nói này, sau đó mở to mắt, nở nụ cười. Không ngờ cũng có ngày nàng có thể bảo vệ được chị.
Tần Miên Miên nhìn vào camera, lại mỉm cười.
Nụ cười xinh đẹp của nàng làm cho trái tim của bao người rung động.
Im ắng, im ắng...
Giản Ánh An cảm thấy cho dù có trả lời thì cũng không phải bây giờ, lời nói hiện tại không thể coi là thật, phải đợi cho đến khi ghi hình xong đã.
Tìm được tấm thẻ loại bỏ đội mèo chính là tìm ra được điểm yếu của đội mèo.
Giản Ánh An đang đứng ở một căn phòng khác, cô và Tần Miên Miên lúc này bị ngăn cách bởi một bức tường, không thể liên lạc cũng không thể nhìn thấy nhau.
Cô nhìn bức tường rồi nhìn màn hình trong phòng.
Không ngờ điểm yếu của đội mèo lại chính là điểm yếu của khách mời.
Điểm yếu của khách mời là tín nhiệm lẫn nhau đó!
Bây giờ cô phải tách khỏi Tần Miên Miên, sau đó cùng trả lời một câu hỏi, nếu có sự khác biệt trong câu trả lời, cô sẽ bị chủ phòng tấn công và bị loại.
Cái quái gì thế...Đây là tín nhiệm sao? Đây là hiểu ngầm mới đúng!
Đúng là chương trình rất có chừng mực, nhưng cũng vì thế nên không thể hiện được điểm yếu trong bản chất con người, vậy thì chỉ có thể dùng phương thức đặt câu hỏi thôi.
Câu hỏi đầu tiên.
"Bạn có cảm thấy đối phương sẽ phản bội bạn không?"
Trong một căn phòng khác, Tần Miên Miên đang không vui vì không có chị đi cùng, nàng vẫn chưa nhận được câu trả lời từ chị đâu.
Nàng vẫn đang nhìn tấm thẻ, lật qua lật lại.
Ba chữ "người yêu thầm" kia nàng đã đọc tới đọc lui không biết bao nhiêu lần.
Nàng đã thích Giản Ánh An ngay từ giây phút đầu tiên hai người họ gặp nhau. Khi đó nàng cảm thấy, rốt cuộc đã chờ được rồi——
Chị gái trong mơ cuối cùng cũng đã xuất hiện trước mặt nàng.
Khác với trong mơ chính là Giản Ánh An thực sự tồn tại, chị rất tốt với nàng, luôn che chở chăm sóc cho nàng mọi mặt, quả thực là một người chị gái lý tưởng.
Nàng luyến tiếc chị ấy.
💬 Bình luận chương