Vốn dĩ anh chỉ muốn xem phản ứng của khán giả dành cho mình, nhưng spotlight đều bị Giản Ánh An cướp mất rồi, anh không những không tức giận mà còn muốn xem náo nhiệt.
Giản Ánh An tinh tế bắt được biểu cảm vi diệu của anh.
Đúng lúc anh ta định mở miệng thì Giang An Ngôn đi xuống lầu, nàng ngáp một cái, dáng vẻ còn sa sút hơn Giản Ánh An.
Giang An Ngôn ra mắt nhiều năm như vậy, đã sớm được coi như chị đại, không cần nể mặt ai, trực tiếp lôi Giản Ánh An đi: "Hôm nay em nấu cơm đi, chị muốn ăn trứng rán."
Giản Ánh An: "Được."
Giang An Ngôn nói: "Hôm nay em dễ nói chuyện quá vậy."
Giản Anh An: "Thưởng cho chị tối qua không xem Weibo."
Giang An Ngôn ngơ ngác, cái này có gì mà phải thưởng?
Không đúng, sao Giản Ánh An biết tối qua nàng không lướt Weibo?
Bữa sáng rất nhanh đã làm xong, trong tủ lạnh có rất nhiều nguyên liệu, được nhân viên mua kịp thời.
Nghĩ đến nhân viên công tác còn phải dậy sớm hơn cô để chuẩn bị nguyên liệu tươi ngon, Giản Ánh An cảm thấy đồng cảm hai giây.
Cuộc sống này đúng là không dễ dàng.
Lúc cô đang làm trứng rán thì Ôn Uyển đi vào trong bếp.
Cô ấy mặc một cái áo voan dài tay in hoa, tựa như mối tình đầu trong lòng mọi người, dịu dàng xuất hiện trên sân khấu.
Ôn Uyển: "Mới sáng sớm đã nấu bữa sáng rồi sao, để tôi giúp em."
Giản Ánh An liếc nhìn camera, nhận lấy ý tốt của Ôn Uyển.
Hai người cùng nhau làm bữa sáng, mặc dù thái độ của Giản Ánh An tương đối lạnh lùng, nhưng với Ôn Uyển cũng xem như ân cần hòa hợp.
Lúc Giản Ánh An xin muối và tiêu thì Ôn Uyển lập tức đưa qua.
Sau khi Giản Ánh An nhận lấy, thái độ lại trở nên xa cách hơn, Ôn Uyển cũng không để ý: "Thơm quá."
Giản Ánh An lạnh nhạt phản ứng: "Thật sao?"
Ôn Uyển: "Ừm, chắc là em cũng thường xuyên nấu ăn nhỉ?"
Thấy Giản Ánh An không trả lời, Ôn Uyển cũng không quan tâm, cô chỉ tiếp tục nói: "Ở nhà chị có rất nhiều em trai, em gái, bình thường đều do chị phụ trách chăm sóc các em nên chị cũng quen với việc dậy sớm nấu cơm rồi, không ngờ em cũng vậy."
Giản Ánh An cười lớn, nếu cô còn không hiểu Ôn Uyển muốn làm gì thì đúng là đồ ngốc.
Nếu là ai đó tử tế thì đã đưa ra đề nghị giúp đỡ rồi, nhưng Ôn Uyển đây rõ ràng có ý định kéo hai người lại gần nhau hơn, tạo ra ảo giác rằng hai người họ có quan hệ rất tốt và hòa hợp với nhau.
Giản Ánh An cũng không ngại phối hợp, nhưng vấn đề là là nhắc đến em trai em gái làm gì?
Bởi vì Tần Miên Miên gọi cô là chị sao?
Đây là chương trình yêu đương.
Giản Ánh An và Tần Miên Miên là CP nha.
Cho dù chương trình yêu đương thật thật giả giả thì cô và Miên Miên cũng là thật, Ôn Uyển xếp Miên Miên vào diện em gái là muốn làm gì?
Giản Ánh An cười đáp: "Không đâu, tôi ghét nhất là chăm sóc em trai."
Ánh mắt Ôn Uyển lóe lên, nhẹ nhàng mỉm cười: "Em cũng có em trai sao."
Giản Ánh An: "Đúng vậy, người nhà tôi gần gũi với em trai hơn."
Ôn Uyển: "Hiếm khi nghe thấy em nói về gia đình trước công chúng đấy."
Giản Ánh An: "Tập trước tôi cũng có nhắc tới."
Bữa sáng đơn giản đã được làm xong, chỉ là phần của Miên Miên thì phải tốn chút tâm tư, cô không cho Ôn Uyển động tay vào.
Vì vậy nên Ôn Uyển mới có thời gian nói chuyện mãi.
Giang An Ngôn lao vào: "Không ngờ em lại là Giản Ánh An như vậy!"
Giản Ánh An gắp trứng rán trên đĩa lên, đặt vào một cái đĩa khác.
"Chị đã xem Weibo rồi nên không có trứng rán nữa!"
Giang An Ngôn hiện tại không thèm để ý trứng rán gì đó, nàng vẫn luôn cho rằng Giản Ánh An cùng Tần Miên Miên chính là có sắc tâm mà không có sắc đảm, chỉ dám ái muội vô hạn.
Ai dè người ta đã chuẩn bị trước cả rồi!
Giang An Ngôn nhìn thấy Ôn Uyển, thả lỏng người: "Em cũng ở đây à."
Ôn Uyển: "Dạ, em đến giúp làm bữa sáng."
Giang An Ngôn: "Em giúp nó làm gì..."
Tần Miên Miên đứng ở cửa, nàng vừa tới nơi thì Giang An Ngôn xông vào, nghe thấy Giang An Ngôn lên tiếng trách mắng cô.
Nhưng mà, thứ đó là do nàng mang đến, sao có thể để Giản Ánh An gánh tội thay được?
Nàng đứng ngoài cửa muốn lên tiếng giải thích, nhưng kết quả lại không nói nên lời, đành phải áy náy nhìn chị: "Em xin lỗi."
Giản Ánh An giả vờ như không biết gì, dù sao mọi người cũng không thể trực tiếp đến hỏi cô: "Ăn sáng đi."
Tần Miên Miên bình tĩnh trở lại: "Dạ."
Những khách mời khác cũng không nhàn rỗi, thấy Giản Ánh An và Ôn Uyển đang làm bữa sáng liền đi dọn bàn.
Bữa sáng được dọn lên bàn, một ngày đẹp trời chính thức bắt đầu.
Tần Miên Miên đứng ngồi không yên vì nhìn thấy Ôn Uyển đang ngồi ở chỗ nàng đã ngồi hôm qua. Giản Ánh An chủ động bắt chuyện với một vị khách nam: "Không vội, anh ngồi xuống ăn cơm trước đi."
Cô kéo ghế, ra hiệu cho anh ngồi xuống.
Vị khách mời nam này chính là cộng sự của Ôn Uyển.
Giản Ánh An mời anh ta ngồi xuống bên cạnh Ôn Uyển, sau đó tìm vị trí khác để ngồi. Bàn ăn lớn như vậy, cũng không quy định khách mời phải ngồi ở đâu.
Chỉ là Tần Miên Miên cảm thấy có gì đó sai sai.
Tần Miên Miên thấy cô đổi chỗ như không có chuyện gì xảy ra nên cũng không để ý nhiều, tiếp tục ngồi ở bên cạnh Giản Ánh An.
Sắc mặt Ôn Uyển không thay đổi, cô nói với mọi người: "Bữa sáng là do tôi với An An làm, nếu không phù hợp với khẩu vị của mọi người thì có thể nói với chúng tôi."
"Đúng rồi, chị thấy người hâm mộ của em đều gọi em là An An, chị cũng gọi em như vậy được không?"
💬 Bình luận chương