Lúc đó các nàng chỉ mới sáu tuổi.
Giản Ánh An sáu tuổi đã giống như bà cụ non, chăm sóc cho Tần Miên Miên rất chu đáo.
Mà Tần Miên Miên khi đó vô cùng ngây thơ hồn nhiên, làm tan chảy trái tim của biết bao nhiêu người.
Thông qua chương trình đó cùng với câu trả lời của Giản Ánh An ở tập đầu tiên, khán giả đều biết Giản Ánh An từng bị cha mẹ bỏ rơi.
Giản Ánh An đã phải trải qua một đoạn thời gian rất khó khăn.
Vậy họ đã gặp nhau như thế nào, đến với nhau ra sao?
Tần Miên Miên trở nên yên tĩnh, nàng cúi đầu xuống, để lộ ra một đoạn cổ trắng ngần như ngọc.
Nàng không muốn trả lời câu hỏi này.
Giọng của Giản Ánh An giống như đang kể một cuốn sách ảnh: "Thông qua vận mệnh."
Nhân viên công tác trở nên hứng thú: "Ồ?"
Giản Ánh An vốn xinh đẹp, chỉ cần một nụ cười nhẹ cũng có thể khiến người ta không thể rời mắt, cô nói: "Thật sự là duyên phận, ngoại trừ vận mệnh đã sắp đặt thì tôi không tưởng tượng được sao lại có thể trùng hợp như vậy, để cho tôi gặp được em ấy."
"Tuy vậy tôi rất biết ơn số phận của mình."
Nhân viên: "Bạn không quan tâm chuyện mình sinh ra như thế nào sao?"
Giản Ánh An tựa như đang nghi ngờ: "Đã sinh ra rồi thì còn gì phải lăn tăn nữa. Chẳng phải tôi đã khỏe mạnh đến với thế giới này sao?"
Tần Miên Miên ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Giản Ánh An, nhìn thấy đôi con ngươi đen như mực của cô.
Ở trong đôi mắt đẹp đó, có bóng dáng của nàng.
Giản Ánh An nói.
"Tôi có thể thấy." Người tôi thích.
"Tôi có thể nghe." Mỗi một tiếng thích Miên Miên nói ra.
"Tôi có thể ôm." Bản thân không còn gì để tiếc nuối.
Khóe môi của Giản Ánh An nhếch lên: "Cho nên tôi đã hài lòng với cuộc sống của mình."
Nhân viên công tác nhìn thấy ánh mắt sáng ngời của Giản Ánh An, còn có những cảm xúc hiện rõ trên khuôn mặt của Tần Miên Miên.
Vẫn là Giản Ánh An biết cách tán tỉnh nhất.
Mỗi khi Giản Ánh An nói một câu thì đều sẽ nhìn về phía Tần Miên Miên để xem phản ứng của nàng, những lời đó chính là nói cho nàng nghe.
Nhân viên công tác rất tò mò về duyên phận mà Giản Ánh An nhắc đến, nhưng dù có hỏi thế nào thì Giản Ánh An cũng sẽ lựa lời chuyển sang chủ đề khác.
Sắp đến nơi rồi.
Nhân viên chỉ có thể bỏ cuộc: "Chúng ta nói về điểm đến ngày hôm nay trước đi."
Cô nhi viện.
Những đứa trẻ ở đây đều là những đứa trẻ không cha không mẹ, bởi vì nhiều lý do khác nhau mà họ bị bỏ lại một mình trên thế giới này.
Phần lớn là bị vứt bỏ.
Ở đây rất hiếm có trường hợp cha mẹ gặp tai nạn chỉ còn lại đứa con, bởi vì những đứa trẻ đó sẽ còn có người thân khác có thể chăm sóc cho chúng. Nơi này cơ bản đều là những đứa trẻ từ khi mới sinh ra đã không được cha mẹ yêu thương.
Chúng đã không cảm nhận được tình yêu của cha mẹ.
Bọn trẻ đã biết trước sẽ có người đến thăm chúng, ai nấy đều ngoan ngoãn đứng chung một chỗ.
Cho dù có bị bỏ rơi đi chăng nữa thì ánh sáng trong mắt của chúng vẫn chưa từng biến mất.
Nhân viên công tác nói trên xe.
"Nếu hai người ở bên nhau thì sau này khả năng cao là sẽ nhận nuôi một đứa trẻ phải không? Các bạn có muốn đến cô nhi viện xem thế nào không?"
"Bởi vì chuyện thân phận nên tôi nghĩ cô Giản chắc hẳn là sẽ quan tâm đến những đứa trẻ này hơn."
Giản Ánh An nhìn vào mắt họ, không nói gì.
Ở một mức độ nào đó thì cô quả thực đã bị cha mẹ mình bỏ rơi, Tần Miên Miên cũng vậy.
Nhìn những đứa trẻ ngây thơ tốt bụng đó, cô không biết phải nói gì nữa.
Giản Ánh An chưa từng nghĩ đến việc nhận nuôi, trái tim của cô rất nhỏ, chỉ chứa được một mình Miên Miên. Thay vì sau này nhận nuôi một đứa trẻ rồi lại không thể dành đủ tình cảm cho nó, chi bằng dứt khoát từ bỏ ý định này đi.
Không ngờ ban tổ chức thực sự đưa bọn họ đến cô nhi viện.
Kiếp trước Giản Ánh An đã từng suy nghĩ, tại sao bảo mẫu kia lại đưa cô về nông thôn.
Trực tiếp ném trước cửa cô nhi viện không được sao? Đảm bảo nhà họ Tần sẽ không tìm được cô, bà ta cũng có thể sống vô tư.
Cũng không cần phải gặp Tần Miên Miên.
Nhưng sau khi cô sống lại rồi thì không bao giờ nghĩ đến vấn đề này nữa.
Sao cô có thể không gặp Tần Miên Miên chứ.
Nhìn thấy những đứa trẻ này, ký ức về kiếp trước của cô lại trở nên rõ ràng hơn, cô nhìn Tần Miên Miên thì phát hiện sắc mặt của Tần Miên Miên có hơi ngoài ý muốn, trong mắt cũng có vẻ phức tạp hơn.
Hẳn là đều nghĩ đến cùng một chuyện đi.
Hai người đều ngầm hiểu, không nói gì.
Viện trưởng giới thiệu với hai người: "Hai chị gái này đến thăm các cháu đấy, mau gọi chị đi."
Các bạn nhỏ vui mừng kêu lên: "Chào chị ạ!"
Những đứa bé lớn hơn đều biết, hai chị gái này thoạt nhìn còn trẻ, không thể nào đến đây nhận nuôi bọn họ nên dựa theo chỉ dẫn của viện trưởng mà đưa hai chị gái đi tham quan một vòng.
Mấy đứa bé nhỏ hơn lại không biết, trong suy nghĩ ngây thơ của chúng chỉ có hai chị gái này thật xinh đẹp, thích các chị mà thôi.
Những đứa bé này đều chưa cao đến chân của Giản Ánh An, chúng lên tiếng hỏi: "Chị ơi, chị cũng xuất thân từ cô nhi viện sao?"
💬 Bình luận chương