Chẳng may người nhận nuôi nhìn thấy trên lầu có nhiều đứa trẻ sức khỏe kém như vậy, chỉ sợ bọn họ sẽ hối hận khi đến đây.
Phản ứng đầu tiên của họ khi nhìn thấy những chuyện này chính là sợ hãi.
Hầu hết những người muốn nhận nuôi đều có ý tốt, nhưng cũng bất lực trước tình cảnh này.
Họ sẽ nhận nuôi một đứa trẻ khuyết tật bẩm sinh sao? Đến cả cha mẹ ruột của chúng còn vứt bỏ, đừng nói chi là những người xa lạ không có tình cảm như họ.
Việc chọn những đứa bé khỏe mạnh để nhận làm con nuôi, lại có vẻ rất kỳ lạ.
Trẻ con đâu phải món hàng, chúng là con người đấy.
Chúng sẽ mong đợi có một gia đình mới có thể chấp nhận chúng, sẽ liều mạng để biểu hiện thật tốt với hy vọng có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Người nhận nuôi nhìn thấy cảnh này sẽ do dự nói rằng lần sau sẽ đến, viện trưởng đã gặp phải tình huống này rất nhiều lần.
Chi bằng dứt khoát để đám trẻ khỏe mạnh ở tầng dưới, ít nhất cũng khiến chúng có hy vọng hơn.
Một màn này quả thực chấn động, làm cho người ta có cảm giác không rét mà run.
Con người ta luôn khao khát hướng đến những mặt tốt đẹp, cho nên với những chuyện này họ tránh còn không kịp, bởi vì nhìn thấy những chuyện đó sẽ khiến họ khó chịu, khiến họ bị áp lực.
Tần Miên Miên nhìn một hồi, nàng nhặt thú bông lên, đi đến gần để chơi đùa cùng với bọn trẻ.
Cậu bé đang nỗ lực đứng dậy kia nhìn thấy Tần Miên Miên đi tới, hai mắt sáng lên, sau đó như hiểu ra điều gì lại im lặng ngồi xuống, cầm một quyển truyện cổ tích lật tới lật lui.
Tần Miên Miên rất cố gắng trò chuyện với cậu bé nhưng lại chỉ nhận được sự thờ ơ, rồi nàng nhìn về phía đứa trẻ đang phát ra âm thanh kỳ lạ kia, cảm thấy còn khó giao tiếp hơn.
Nàng như sắp khóc đến nơi.
Cuối cùng viện trưởng nói: "Đã đến giờ ăn trưa rồi."
Ông gọi Tần Miên Miên ra ngoài.
Tần Miên Miên đứng bên cạnh Giản Ánh An, nàng cố nén nước mắt, không để cho mình khóc. Thật muốn cười lên để giải tỏa cảm xúc này.
Tần Miên Miên vừa khóc vừa cười: "Cũng may là chị không bị bỏ rơi."
Đến giờ ăn trưa, lúc này hai người mới biết tại sao lúc giữa trưa lại nấu một nồi cháo lớn, là vì để tiện đút cho bọn trẻ ăn.
Một vài bé không chịu hợp tác hoặc là dùng tay để ăn, các dì sẽ giữ tay bé lại và dùng muỗng đút từng ngụm cho bé ăn.
Cứ như vậy một thời gian sẽ khó tránh khỏi cảm thấy mệt mỏi, nhưng lại không nỡ từ bỏ nên không còn cách nào khác là phải kiên trì.
Viện trưởng: "Tôi biết các cháu đang phát trực tiếp, không biết có bao nhiêu người đang xem, tương lai cô nhi viện này sẽ có những thay đổi lớn đến mức nào, nhưng tôi hy vọng, ít nhất đừng từ bỏ những đứa trẻ khỏe mạnh."
"Các bé còn lại cứ để chúng tôi lo là được."
Tần Miên Miên mím môi: "Còn có cháu nữa, cháu cũng sẽ chăm sóc cho các em."
Nàng đã luôn được chị chăm lo rồi, bây giờ cũng là lúc nàng phải săn sóc cho những người khác thôi.
Sau khi nói xong, Tần Miên Miên liền nhận lấy bát từ tay một dì chăm trẻ và bắt đầu đút mấy đứa nhỏ ăn, các dì còn lại thì đi chăm sóc cho những đứa trẻ khác.
Trong cô nhi viện chỉ có vài người chăm sóc, nhưng những đứa trẻ bị bỏ rơi thì lại có rất nhiều.
Giản Ánh An đi cùng Tần Miên Miên.
Bạn thấy đấy, có một số bậc cha mẹ kỳ quặc đến mức vứt bỏ con mình sau khi sinh chỉ vì chúng không khỏe mạnh.
Người xa lạ còn có một phần thiện ý, nhưng cha mẹ ruột lại không muốn kiên trì.
Bạn nói là vì giữa họ không có tình cảm sao?
Cái này ai dám chắc.
Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp đang cực kỳ sốc.
"Cái này, trên đời còn có cha mẹ như vậy sao?"
"Nếu đã như vậy thì sao lại còn muốn sinh ra, đã sinh ra rồi thì sao lại không chịu chăm sóc!"
"Viện trưởng đúng là người tốt, tôi muốn quyên góp tiền, cũng chỉ có thể quyên góp..."
"Tôi biết chuyện thân thế của An An từ lâu rồi, nhưng lại không nghĩ đến những chuyện này, An An quả thực không dễ dàng."
"Hy vọng bọn trẻ đều có người nhận nuôi!"
Giản Ánh An cụp mắt, không biết là đang nghĩ đến những đứa trẻ này hay nghĩ đến vợ chồng Tần gia, hoặc cả hai.
Cô không kìm được mà nhìn sang Tần Miên Miên, nghĩ thầm, mặt trời sẽ luôn tỏa nắng khắp mọi nơi, hy vọng những đứa trẻ này sẽ có một tương lai tươi sáng.
Giản Ánh An vươn tay đón ánh mặt trời của mình: "Tôi đến đây."
💬 Bình luận chương