"Em có thể gọi trước cho chị mà."
Có thể bảo cô mang quà về trước mà.
Tần Miên Miên: "Nhưng chị đang bận."
Giản Ánh An: "Nói bậy, chị không bận."
Tần Miên Miên lại cười, nàng đứng thẳng người: "Chị ước nguyện trước đi, rồi chúng ta ăn bánh!"
"Còn em?"
"Em ước rồi."
"Ồ, vậy thì chị ước - hy vọng ngày nào chúng ta cũng có thể ở bên nhau, được không?"
"Điều ước nói ra sẽ không linh nữa!"
Giản Ánh An cười: "Không sao đâu. Chúng ta một người nói ra, một người ước thầm, sẽ linh nghiệm thôi."
Tần Miên Miên hừ một tiếng, may là nàng cũng ước như vậy.
Nếu không thì sẽ lãng phí hai lần cơ hội ước nguyện mất!
Sau khi ước nguyện thì hai người bắt đầu ăn bánh kem.
Trước đây sinh nhật của bọn họ đều được tổ chức ở Tần gia, vợ chồng nhà họ Tần hàng năm đều mời rất nhiều người đến, sau đó hai người sẽ lặng lẽ tổ chức sinh nhật thêm lần nữa.
Có lần còn bị Tần Hành bắt gặp.
Nhắc đến Tần Hành, lúc quay về Giản Ánh An có nhận được cuộc gọi của cậu, nhưng cô không bắt máy.
Có lẽ là về chuyện sinh nhật.
Bánh kem không ngọt lắm, Tần Miên Miên không dám cho nhiều đường nên hương vị rất nhạt.
Không cảm nhận được vị ngọt trên đầu lưỡi, nhưng có thể cảm nhận được trong lòng.
Giản Ánh An rất nể mặt mà ăn một miếng lớn: "Lần đầu chị thấy em làm bánh, em học làm bánh ở đâu vậy?"
Làm được đến mức này, không thể chỉ là xem hướng dẫn trên mạng, trừ khi trong bếp còn có hơn mười mấy cái bánh hỏng, nghĩ đến đây, Giản Ánh An bưng miếng bánh trên tay đi vào bếp xem.
Không có!
Tần Miên Miên lập tức hiểu được suy nghĩ của Giản Ánh An: "Không có bánh hỏng! Sao có thể có chứ!"
Giản Ánh An: "Phải phải phải, Miên Miên thông minh như vậy mà."
Cô lại tiến tới, vòng tay qua eo Tần Miên Miên, trao cho nàng một nụ hôn vị bơ.
Cuối cùng là má kề má.
"An An." Tần Miên Miên ôm lấy Giản Ánh An, "Quà đâu ạ?"
Sinh nhật của nàng, sao có thể không có quà.
Giản Ánh An: "..."
Quà thì đã được mua từ lâu nhưng Giản Ánh An lại quên mang về.
Nhưng chuyện đó không quan trọng, cô tìm một cái cớ đưa Tần Miên Miên ra ngoài.
Đến công ty do cô thành lập cùng với Tô Nam.
Đây là lần đầu tiên Tần Miên Miên tới nơi này.
Nàng theo Giản Ánh An đi lên lầu, mơ hồ biết được mỗi ngày Giản Ánh An bận rộn việc gì, đi qua từng vị trí làm việc, nàng cảm thấy khoảng cách giữa mình và Giản Ánh An gần thêm một chút.
Sau này nàng cũng muốn đến đây làm việc!
Nhưng mà như vậy có tính là yêu đương chốn công sở không nhỉ?
Nghĩ đến đây, mặt Tần Miên Miên đỏ bừng, nàng thầm mắng chính mình nghĩ chuyện không đâu.
Giản Ánh An bước vào văn phòng, lấy món quà đã chuẩn bị sẵn từ trong ngăn kéo ra, đang định đưa cho Tần Miên Miên thì thấy bộ dạng nàng đỏ mặt, tim đập thình thịch.
Đứa nhỏ này, nghĩ gì vậy chứ?
Giản Ánh An bật cười.
Cô nhét quà vào túi rồi đi tới: "Em đang nghĩ gì vậy?"
Tần Miên Miên giật mình: "Không có gì đâu ạ."
Giản Ánh An hơi thất vọng: "Không có gì thật sao?"
"Dạ!"
"Vậy thì tiếc quá."
Vừa nói chuyện, Giản Ánh An vừa nhét quà vào trong túi Tần Miên Miên, sau đó ôm Tần Miên Miên đi lên lầu.
"Tòa nhà này rất cao, chúng ta lên lầu ngắm bình minh đi."
"..."
Trong ngực Giản Ánh An khá ấm áp, Tần Miên Miên nghĩ thầm.
Nào ngờ Giản Ánh An cũng cảm thấy, người trong lòng như một chiếc túi sưởi ấm, ôm thật ấm áp.
Hai người ngây ngốc chờ mặt trời mọc trên nóc tòa nhà, lúc Tần Miên Miên đang buồn chán thì chợt tìm thấy thứ gì đó trong túi, nàng mở ra xem.
Là một tấm thẻ.
Giản Ánh An nhìn và nói: "Em đừng xem thường tấm thẻ này!"
Đây chính là! Thẻ lương đó!
Bên trong chứa toàn bộ tài sản của cô!
Tần Miên Miên cũng cảm thấy món quà này có chút lợi hại, nàng đã chuyển toàn bộ tiền của mình cho Giản Ánh An, muốn nói với chị rằng tiền của em giao hết cho chị quản, nhưng lại phát hiện chị ấy đã chuyển hết vào tấm thẻ này.
Mà tấm thẻ này đang nằm trong tay nàng.
Tần Miên Miên: "..."
Giản Ánh An kịp thời nói: "Đương nhiên, trong tay chị còn có thẻ phụ nên vẫn có thể tiêu tiền."
Tần Miên Miên: "...Thật không có thành ý gì cả."
Nàng vẫn nhận tấm thẻ này, bao gồm bông hoa kim loại nhỏ đặt dưới thẻ.
Chờ đến khi mặt trời mọc, hai người cầm điện thoại quay lại cảnh tượng trước mắt rồi đăng lên Weibo.
Nhắc mới nhớ, lần trước hai người cũng đăng lên nhưng không có ai để ý.
Còn lần này, Giản Ánh An lại đặc biệt vào Weibo của nàng để lại bình luận.
Tần Miên Miên: "..."
Chị có biết em là người thích hóng chuyện không?
💬 Bình luận chương