Tần phu nhân nhìn máy tính trong tay Giản Anh An.
Bà không có hứng thú với những gì Tần tiên sinh nói, dù sao bà cũng đã quyết tâm ly hôn rồi, ngược lại bà càng tò mò muốn biết Giản Ánh An định cho bọn họ xem cái gì.
Giản Ánh An nói: "Có lẽ các người không biết, Thẩm Cẩn Vu có dã tâm lớn đến nhường nào và số tiền của tập đoàn Tần Thị đã đi đâu phải không? Không sao, đọc cái này xong các người sẽ biết."
Tần Văn sợ rằng Tần tiên sinh sẽ tin lời Giản Ánh An: "Đừng nói bậy! Mày thì biết cái gì!"
"Đúng vậy, cô thì biết cái gì?"
Giản Ánh An đáp trả.
"Thẩm Cẩn Vu đã hợp tác với những người mà cậu ta quen biết ở nước ngoài để lừa gạt Tần tiên sinh một số tiền đầu tư lớn, khiến cho tập đoàn Tần Thị rơi vào tình trạng thiếu nguồn vốn. Sau đó cậu ta lại giả vờ muốn ký một thỏa thuận với các người. Điều khó tin chính là, các người thực sự ký nó à?"
"Cuối cùng còn đưa cho cậu ta toàn bộ tiền của tập đoàn Tần Thị!"
"Hiện tại ông còn trông cậy vào việc đưa Miên Miên qua đó sao?"
Không biết có nên nói thật với các người rằng các người là đồ ngu không?
Tần tiên sinh tức giận: "Không thể nào! Đừng có bịa đặt vô căn cứ!"
Giản Ánh An cũng mất kiên nhẫn: "Vậy nên tôi mới đưa cái này cho mọi người xem, thông tin ở đây đều là hàng thật giá thật. Mấy người tự nguyện bị cậu ta lừa gạt cũng chẳng sao, dù gì tôi cũng tuyệt đối không để Miên Miên gả cho cậu ta!"
Cô biết làm thế nào để chọc tức Tần tiên sinh, vì vậy ngay cả ngữ điệu cũng được sử dụng rất vừa phải.
Trong lúc đến đây Tần Miên Miên cũng đã nghe Giản Ánh An nói về chuyện này.
Lúc đó nàng cảm thấy may mắn vì đã không lén lút đến gặp Thẩm Cẩn Vu, không ngờ người này lại có thể làm ra chuyện như vậy!
Ít nhất thì Tần gia cũng đối xử không tệ với cậu ta mà?
Thẩm Cẩn Vu có thể phát rồ như vậy, lỡ như cậu ta làm gì nàng thì sao?
Tần Miên Miên lại nhấn mạnh: "Mọi người không thể ép con gả cho cậu ta được!"
"Cả đời này, người duy nhất con thích, người duy nhất con lựa chọn chỉ có An An mà thôi! Ngay từ lần đầu gặp nhau, bất kể người khác nói gì đi nữa thì con vẫn thích An An nhất!"
Chỉ có Giản Ánh An mới đối xử tốt với nàng, hai mắt Tần Miên Miên đỏ bừng.
Sau khi nàng trở về nhà, Tần tiên sinh vẫn chỉ nghĩ đến chuyện gả nàng cho Thẩm Cẩn Vu, từ đầu đến cuối đều chưa bao giờ xem xét nàng có thích hay không.
Tần Miên Miên muốn lớn tiếng nói cho bọn họ biết, người nàng thích chỉ có Giản Ánh An!
Mấy người không suy xét, không nghĩ đến, không sao cả, tôi sẽ nói cho mấy người biết!
"Con thích An An! Mọi người có nghe thấy không!"
Tần Hành ngẩng đầu, cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, muốn cười nhưng lại không dám cười.
Cậu thật ghen tị mà.
Giản Ánh An gần như không suy nghĩ gì mà đáp lời: "Chị cũng thích Miên Miên nhất."
Tần tiên sinh tức đến hộc máu, chỉ vào hai người không nói nên lời, cuối cùng tay run run, đành phải yêu cầu Tần Văn lấy máy tính đến cho ông.
Tần Văn muốn nói cô ta không phải người hầu, nhưng Tần gia hiện tại...không có lấy một người hầu.
Tần Văn đưa máy tính đến tay Tần tiên sinh.
Thông tin trên máy tính đều do Mạnh Nhã Nhiên gửi đến, đều là thông tin xác thực, bao gồm ảnh, địa điểm, thời gian gặp mặt cũng như thời điểm họ quen biết nhau.
Thẩm Cẩn Vu và cô gái tóc vàng đã quen nhau từ lâu!
Bọn họ hợp lực để lừa tiền ông!
Đôi mắt của Tần tiên sinh như muốn nứt ra!
Những gì Giản Ánh An nói đều là sự thật! Ông ta thực sự đã tự tay giao tập đoàn Tần Thị cho Thẩm Cẩn Vu!
Cậu ta dám tính kế trên đầu ông!
Không chỉ Tần tiên sinh mà cả Tần Văn, Tần phu nhân cũng thấy. Tần phu nhân còn đỡ, lúc tức giận, bà không ngừng thuyết phục bản thân: "Mình ly hôn rồi, ly hôn rồi, đừng nghĩ gì nữa."
Tần tiên sinh này đúng là không có đầu óc!
Điều khiến Tần Văn suy sụp là ngay từ đầu Thẩm Cẩn Vu đã nhắm đến tập đoàn Tần Thị, không liên quan gì đến Tần Miên Miên!
Như vậy, cho dù cậu ta có cưới Tần Miên Miên thì cũng không cứu vãn được tình thế hiện tại của Tần gia!
Cô ta thực sự xong đời rồi!
Tần Văn điên cuồng hét lên, sao có thể như vậy chứ! Đều tại anh hai, nếu không phải anh ấy tin tưởng Thẩm Cẩn Vu thì tập đoàn Tần Thị sao có thể phá sản được!
Nếu để cô ta tiếp tục nhận cổ tức như trước, cô ta vẫn có thể là phu nhân nhà họ Mục!
Cho dù bây giờ Mục thiếu gia không thích cô ta thì sao? Cứ chịu đựng, chờ cho đến khi cha mẹ anh ta qua đời là được.
Không có khả năng, hết hi vọng rồi, Mục gia nhất định sẽ ly hôn với cô ta!
Giản Ánh An trơ mắt nhìn bọn họ từ bỏ ý định ép Tần Miên Miên và Thẩm Cẩn Vu kết hôn, lúc này mới cảm thấy hài lòng.
Trong lòng họ nghĩ gì cũng không liên quan đến cô.
Giản Ánh An nắm lấy tay Tần Miên Miên: "Chúng ta về nhà ngủ thôi."
Hiện tại cô không được như người nhà họ Tần, tinh thần không tốt lắm.
Tần Hành vội vàng nói: "Đúng rồi, con lựa chọn đi theo mẹ!" Nói xong, cậu đi theo Giản Ánh An, cùng nhau rời đi.
Tần Hành: "Em muốn quay lại trường học."
Cậu ta nhất định phải thi được điểm cao, vào trường đại học tốt nhất, sau này mới có thể làm việc cho Giản Ánh An!
Giản Ánh An chỉ có thể đưa Tần Hành đến trường trước rồi mới về.
***
Thẩm Cẩn Vu cầm đũa lên gắp đồ ăn, mới ăn được một chút đã chạy vào phòng tắm.
Cậu ta nôn hết mọi thứ trong bụng ra, dạ dày bắt đầu trào axit.
Thẩm phu nhân rất lo lắng: "Đứa nhỏ này bị sao vậy?"
Không biết.
Chính cậu ta cũng không biết.
Trong đầu cậu ta hết lần này đến lần khác chỉ nhớ đến lời cầu hôn của Giản Ánh An với Tần Miên Miên ngày đó, cậu ta không hiểu sao mình lại có thể bị chuyện này làm cho sụp đổ.
Không phải chỉ là cầu hôn thôi sao? Không phải chỉ là trở thành hôn thê của Giản Ánh An thôi sao?
Vị hôn thê?
Thẩm Cẩn Vu có chút mờ mịt.
Tần Miên Miên là hôn thê của cậu ta, cho nên cậu ta mới kiên trì nhiều năm như vậy. Nhưng nếu một ngày Tần Miên Miên từ chối cậu ta, trở thành hôn thê của người khác, cậu ta phải làm sao đây?
Thẩm Cẩn Vu chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó.
Không ngờ sau khi gặp phải, tâm trạng của cậu ta lại sa sút đến mức này.
Cậu ta không nên yếu đuối như vậy!
Cho dù Tần Miên Miên và Giản Ánh An có ở bên nhau thì cậu ta cũng nên——
Thẩm Cẩn Vu lại bắt đầu nôn mửa, nhưng trong dạ dày đã chẳng còn gì để nôn ra, chỉ còn lại cảm giác nóng rát như lửa đốt.
Cậu ta không điên.
Thật đấy.
Thẩm phu nhân đứng ở phía sau, mẫu tử liền tâm, bà cũng đoán được mấy phần nguyên nhân: "Về chuyện hôn thê, mẹ thấy có một vài cô gái nhà danh giá cũng không tồi."
Môi Thẩm Cẩn Vu run run: "Mẹ, mẹ đừng nói nữa."
Thẩm phu nhân: "Con đã làm như vậy với Tần gia rồi, con còn thích đứa nhỏ kia sao?"
Thẩm Cẩn Vu cũng không biết, cậu ta chỉ cảm thấy tức giận và hoảng sợ.
Thích Tần Miên Miên thì có gì sai.
Muốn kết hôn với nàng thì có gì sai chứ?!
Người hầu cầm điện thoại chạy tới: "Phu nhân, thiếu gia, là điện thoại của Tần gia."
Quan hệ giữa hai nhà vẫn luôn rất tốt, còn lưu số điện thoại của nhau để thường xuyên gọi điện giao lưu, bồi đắp tình cảm.
Nhưng cuộc gọi này, đặt ở hiện tại.
Không cảm thấy nực cười sao?
💬 Bình luận chương