Một lúc sau nữa, đoàn phim từng làm việc với Giản Ánh An, bao gồm cả Chu Xử Trạch, đều gửi lời chúc phúc đến cô.
Chương trình hẹn hò kia vẫn còn đang phát sóng, chỉ là Giang An Ngôn cũng đã rút lui không lâu sau khi Giản Ánh An rời đi. Cô ấy cũng nhanh chóng chia sẻ bài đăng để chúc mừng, bên dưới có không ít người nói rằng CP ảnh hậu bị chìm rồi, buồn quá đi mất.
Có người trả lời bình luận nói là phải cẩn thận, Tần Miên Miên sẽ lướt một vòng Weibo đó, coi chừng người ta ghen.
Mọi người trong trường cũng đều đã biết chuyện này.
Tần Miên Miên cảm thấy như cả thế giới đều đang chúc phúc cho họ.
Tất cả mọi người, mọi việc, mọi vật mà nàng tiếp xúc đều đang nói: Tôi đã sớm biết hai người có quan hệ mờ ám với nhau mà!
Tần Miên Miên vẫn có chút lo lắng: "Lúc trước chúng ta đã bị loại khỏi chương trình rồi, bây giờ chị đăng trực tiếp lên Weibo như vậy, sau này có ảnh hưởng gì không?"
Giản Ánh An: "Chuyện đó còn phải xem ý của Thẩm Cẩn Vu thế nào."
Tần Miên Miên: "..." Nàng suýt nữa đã quên mất người này.
Mạnh Nhã Nhiên nói với họ rằng Thẩm Cẩn Vu đã bị gia đình cậu ta ép đi xem mắt rồi.
Dù sao Thẩm Cẩn Vu cũng chỉ mới là sinh viên năm nhất mà đã bị ép đi xem mắt như vậy, xem ra vợ chồng Thẩm gia cũng đang lo lắng Thẩm Cẩn Vu sẽ tiếp tục nhìn chằm chằm vào Tần Miên Miên.
Chỉ là chuyện do vợ chồng nhà họ Thẩm sắp xếp, e rằng không hiệu quả là bao.
Trong khi Mạnh Nhã Nhiên đang điều tra thì bị Lý Đông biết được, Lý Đông bắt đầu nổi máu nhiều chuyện, lúc nhắc tới chuyện này còn tấm tắc: "Cậu không biết đâu, mới mấy ngày đã gặp hơn mấy chục người giống như tuyển phi vậy."
Chỉ thiếu điều nói thẳng ra, cứ giả vờ thế này sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện.
Tần Miên Miên ngẩng đầu: "Như vậy không phải rất tốt sao? Cậu ta sẽ không có thời gian nghĩ tới chúng ta nữa."
Theo thời gian, cậu ta sẽ dần quên hai người họ thôi.
Giản Ánh An: "Đúng là rất tốt, cho nên chị sẽ chuẩn bị cho cậu ta một món quà."
Cô gái tóc vàng đó tên là Hailey.
Hailey là một người phụ nữ xinh đẹp, thông minh, cùng với Thẩm Cẩn Vu đã tạo dựng nên một phòng làm việc hoạt động khá tốt, cũng có tham vọng làm việc lớn.
Cô ấy và Giản Ánh An đã hẹn gặp nhau.
Hailey đã từng gặp Giản Ánh An, khi đó cô ấy còn cảm khái. Bây giờ được ngồi nói chuyện với nhau, cô ấy cảm thấy có chút vui vẻ.
"Cô thật dũng cảm! Một tình yêu đáng ca ngợi!"
Giản Ánh An hơi khựng lại.
Hailey cười lớn, nhìn Tần Miên Miên đang bên cạnh cô, sau đó nghiêm mặt chuẩn bị thảo luận vấn đề tiếp theo.
"Tần gia đã biết chuyện, bọn họ nhất định sẽ nghĩ biện pháp kiện cô ra tòa, đương nhiên bọn họ sẽ không thành công."
Lý do rất đơn giản.
Giản Ánh An nói rất bình tĩnh, giọng điệu rõ ràng, mạch lạc: "Nhưng nếu như vậy, cô chỉ có thể ở lại phòng làm việc cho đến khi tiêu hết toàn bộ vốn mới thôi, cũng phải mất vài năm nhỉ?"
Hailey không có ý kiến: "Không cần cố gắng, lại có được mấy năm nhàn rỗi, chẳng phải là chuyện tốt sao?"
Giản Ánh An hỏi: "Cô không muốn trở nên tốt hơn sao?"
Hailey nhìn cô, cau mày quan sát vẻ mặt của Giản Ánh An, nhưng không nhìn ra được gì.
Giản Ánh An có chút tùy ý nói.
"Cô rất quen thuộc với Thẩm Cẩn Vu, mà gần đây cha mẹ cậu ta cũng đang sắp xếp cho cậu ta xem mắt. Sao cô không thử nắm bắt cơ hội này? Gả vào Thẩm gia, chính là cả đời đều được nhàn hạ."
Đây là món quà mà Giản Ánh An định tặng cho Thẩm Cẩn Vu.
Tần gia có thể thưa cậu ta ra tòa, với điều kiện là Hailey chịu hợp tác. Chỉ cần Hailey dùng chuyện này uy h**p, đó sẽ là điểm chí mạng của Thẩm Cẩn Vu.
Tất nhiên mọi chuyện không đơn giản như vậy, nhưng Hailey là một người phụ nữ thông minh, xinh đẹp và đầy tham vọng.
Giản Ánh An đã chỉ cho Hailey một con đường, Hailey có đi hay không là chuyện của Hailey.
Cô ấy sẽ đi.
Nếu không, cô ấy đến đất nước này để làm gì?
Hailey cười mấy tiếng, tựa hồ rất có hứng thú với con đường này, cô biết Thẩm Cẩn Vu và Giản Ánh An đã xảy ra chuyện gì.
Nghe có vẻ không tồi.
Hailey nâng ly trong tay lên: "Chúc các cô hạnh phúc."
Nếu Thẩm Cẩn Vu đã có d*c v*ng khống chế mãnh liệt như thế, vậy thì cứ giao cho cậu ta một người phụ nữ không dễ khống chế đi.
Giản Ánh An cũng nâng ly của mình lên."Chúc cô những điều tốt đẹp nhất."
Sau khi rời khỏi cửa hàng, Tần Miên Miên mới hoàn hồn.
Lại nhìn Giản Ánh An, cảm giác như chị ấy chỉ đơn giản là ăn một bữa cơm, cũng không nói gì quan trọng nhưng mà trông đẹp hơn trước nhiều.
Nàng thốt lên một tiếng kinh ngạc rồi hỏi: "Liệu Thẩm Cẩn Vu có thích cô ấy không?"
Giản Ánh An quay người lại: "Đừng nghĩ đến cậu ta nữa, nghĩ đến chị này!"
Cô nắm lấy tay Tần Miên Miên.
"Chị thích em."
Hết.
***
Kết thúc khá vội, nhưng đến đây cũng xem như viên mãn rồi.
Đầu tiên thì mình muốn gửi lời cảm ơn đến những bạn đọc đã đồng hành cùng với mình trong suốt chặng hành trình này. Mỗi lượt bình chọn, mỗi bình luận của các bạn chính là động lực lớn nhất để mình có thể hoàn thành đứa con tinh thần này. Trong quá trình edit và beta chắc hẳn sẽ có vài chỗ không mượt lắm, nếu có thiếu sót hay vướng mắc ở đâu thì mọi người cứ nhắc nhở (một cách thiện chí) cho mình biết nha, mình sẽ phản hồi và sửa lại ngay.
Cánh cửa này đóng lại thì sẽ có cánh cửa khác mở ra, chắc nhiều bạn cũng biết mình đang edit một bộ truyện mới. Hy vọng truyện mới của mình cũng sẽ nhận được sự ủng hộ và yêu mến của tất cả mọi người.
Hẹn gặp các bạn ở những bộ truyện sau, mình sẽ luôn luôn cố gắng để đem lại những bản edit tốt nhất cho mọi người~~
À bộ này còn khoảng 3 phiên ngoại, khi nào mình rảnh sẽ đăng lên nhen.
💬 Bình luận chương