Hôm sau chính là buổi triển lãm thiết kế cá nhân của Bùi Hàm Duệ.
Tần Diệc từ sớm đã đến điểm tổ chức, trang phục, phụ kiện đều đã được đưa tới hậu trường. Bùi Hàm Duệ đang cẩn thận làm công tác kiểm tra cuối cùng, mỗi một bộ quần áo, từ vải dệt đến may vá đều là chế tác tinh xảo, không chút nào qua loa. Đặc biệt là bộ chủ đề của Tần Diệc, chỉ riêng lúc thiết kế thì kiểu dáng và chi tiết cũng đã sửa không biết bao nhiêu lần.
Hóa trang xong, cẩn thận gỡ túi chống bụi khỏi móc treo quần áo, Tần Diệc cầm móc treo đi vào phòng thay đồ. Đây là một bộ tây trang thuần trắng, áo sơ mi bên trong màu phấn hồng, có vẻ họa bát mà không mất phần ưu nhã, quần rộng hơn tây trang bình thường nhiều. Cả bộ quần áo đều làm bằng chất liệu cao cấp nhất từ Italia, cảm xúc mềm mại đến mức khiến hắn sờ thôi đã thích không muốn buông tay.
Tần Diệc xoay người trước gương, chỉnh tóc, sau đó nhịn không được mà huýt sáo với chính mình trong gương.
Ra mắt được ba năm, hắn đã đi qua không ít buổi diễn, số lần làm mẫu chính cũng không ít. Số nhẫn hàng hắn tham gia catwalk nhiều đến mức hắn sơm phải thân kinh bách chiến mới đúng, vậy mà hắn lại cảm thấy hơi khẩn trương.
…….Đây là lần đầu Tần Diệc làm người mẫu chính trong triển lãm của Bùi Hàm Duệ. Hắn nhớ tới nhà nghệ thuật theo chủ nghĩa mà chỉ thừa ra một cọng chỉ thôi cũng không chịu đựng nổi kia, hắn lại nhịn không được mà kiểm tra từ đầu đến chân một lần.
Nếu làm xuất hiện chút tì vết nào trong buổi diễn của Bùi Hàm Duệ, Tần Diệc sẽ theo bản năng cảm giác mình đang phạm tội.
Quần áo ok, giày ok, còn caravat….
Caravat màu bạc vân chéo, chơi chặt hơn caravat bình thường một chút. Tần Diệc buộc đi buộc lại vẫn cảm thấy không ổn. Bỗng nhiên hắn nghe thấy một âm thanh trầm thấp vang lên từ phía sau: “Để anh làm cho.”
Bùi Hàm Duệ vô thanh vô tức đứng sau nhỉn cười nhìn hắn một lúc lâu. Sau đó anh nhẹ nhàng đi đến trước mặt Tần Diệc, tháo caravat trên cổ hắn ra rồi buộc lại.
“Dạy em bao nhiêu lần rồi, vậy mà em vẫn không biết cách đeo caravat cho đẹp…”
Động tác của Bùi Hàm Duệ rất chậm, ánh mắt chuyên chú mà ôn hòa. Ngón tay thon dài của anh sửa sang lại nút thắt caravat, chỉnh nhẹ nếp uốn trên áo. Ngẩng lên thì thấy Tần Diệc đang nhìn mình chằm chằm rồi ngẩn người, anh không khỏi nhướn mày hỏi: “Sao vậy?”
“Không có gì.” Tần Diệc ngẩng phắt đầu lên, như không có việc gì nói: “Caravat cái gì…. Dù sao cũng có anh thắt cho em rồi.”
Bùi Hàm Duệ ngẩn người, thản nhiên nhếch khóe môi nói: “Em đang ám chỉ cái gì sao?”
Tần Diệc quay đầu: “Chuẩn bị bắt đầu rồi….. nhà thiết kế lớn!”
Bùi Hàm Duệ hôn hôn hai má hắn: “Mùng 6 tháng sau còn có một buổi ra mắt bộ sưu tập thu đông của NL do anh chủ trì, còn muốn anh thắt caravat cho em không?”
Tần Diệc cười tủm tỉm nói: “Anh đang mời em làm mẫu chính sao?”
“Vậy em có nể mặt không?”
Tần Diệc hôn chụt lên má anh nói: “Muốn còn không được.”
Trong phòng biểu diễn, khách mời đông như dệt, là nơi các ngôi sao tập hợp. Có không ít các ngôi sao cùng các ông trùm trong giới tới cổ động, phóng viên truyền thông càng là đếm không xuể, còn có cả những nhà thiết kế hâm mộ mà tới. Mỗi vị khách may mắn được tham dự sự kiện này, ai cũng đều rất chú ý tới trang phục mà mình mặc. Nếu không xét đến bộ sưu tập được công bố, quần áo mà những nhân vật nổi tiếng này mặc trên người cũng đủ để mở một buổi triển lãm hàng hiệu, nếu mặc đồ lung tung đến đây thì đúng là xấu hổ không dám gặp ai.
Bùi Hàm Duệ vừa xuất hiện đã bị một đám người vây quanh, các phóng viên người trước nối người sau, một vấn đề tiếp một vấn đề. Bùi Hàm Duệ thong dong, bình tĩnh trả lời từng người một.
Trong chốc lát, ngọn đèn trong hội trường dần dần tối lại, tất cả mọi ánh mắt đều không hẹn mà cùng tập trung về sân khấu ở trung tâm. Nhạc nền chậm rãi vang lên, chỉ trong chớp mắt đã đưa người xem và cánh truyền thông vào một không gian thời trang đầy mỹ cảm.
Tần Diệc mặc một bộ vest trắng dẫn đầu đi lên, một tay hắn cắm trong túi quần, bước đi trầm ổn mà tiêu sái. Khoảng cách giữa từng bước đi chính xác như đo lường. Hắn đi từng bước lên sân khấu, bước đi, thần thái đều cực kỳ phong độ, truyền đạt ý niệm thiết kế của Bùi Hàm Duệ tới từng người xem: Có gan mặc vest trắng, nếu không phải tên hề thì chính là người đàn ông tự tin.
Tại dáng xong, Tần Diệc quay người trở lại, những người mẫu nam đằng sau cũng đồng loạt xuất hiện. Dọc theo đường đi, ngoại trừ ánh đèn flash và tiếng bàn tuận, hắn để ý tới còn có vài tiếng hô quái dị, có lẽ là mình nghĩ nhiều. Tần Diệc không để ý nữa mà tập trung vào bước đi của mình, đến khi những người mẫu sau đi được một nửa, mà hắn sắp xuống khỏi sàn diễn, những âm thanh không hài hòa kia mới triệt để bùng phát:
“Mấy bộ đồ này chẳng phải giống y đúc mấy bộ đồ trong buổi triển lãm cá nhân của Ngu Phạm tiên sinh hay sao!”
“Quả nhiên là vậy, ngay từ bộ đầu tiên đã thấy quen mắt rồi, còn nghĩ là bộ đó hơi giống thôi, không nghĩ tới mấy bộ sau đó cũng không khác gì của Ngu Phạm tiên sinh, chẳng qua trình tự xuất hiện không giống thôi!”
“Bùi tiên sinh, xin hỏi anh đã xem qua buổi triển lãm bộ sưu tập của Ngu Phạm tiên sinh chưa? Phiền anh giải thích đang có chuyện gì xảy ra được không!”
“Bùi tiên sinh, không lẽ buổi triển lãm thiết kế cá nhân của anh là cắt ngang: “Vậy với những đồ giống y đúc thiết kế của Ngu tiên sinh thì anh định giải thích thế nào? Buổi triển lãm của Ngu tiên sinh diễn ra trước anh.”
“Hơn nữa,” Bùi Hàm Duệ hơi dừng lại, ánh mắt sắc bén như đao nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt của vị phóng viên kia, người kia không khỏi rùng mình lùi lại. Bùi Hàm Duệ không để ý đến anh ta, thản nhiên nói tiếp: “Nếu có người bụng dạ khó lường phỉ báng danh dự của tôi, tôi nhất định sẽ truy cứu đến cùng.”
Cuối cùng buổi triển lãm cá nhân của Bùi Hàm Duệ tại một mảnh nghi ngờ bị dừng lại. Từ khi làm nghề tới nay, đã tổ chức không biết bao nhiêu triển lãm, thì đây là thất bại thảm thống nhất mà anh gặp phải.
Ngày hôm sau, thông tin về hiềm nghi sao chép thiết kế của “nhà thiết kế thiên tài”, “học trò cưng của Đại sư Der – truyền kỳ của NL” giống như lốc xoáy bùng lên trong giới. Các báo, tạp chí lớn nhỏ đều có tin này. Tiêu đề càng gây sock càng tốt, còn có cả ảnh chụp chi tiết đối lập.
Văn phòng tổng giám đốc.
“Lấy hết tất cả mọi hình ảnh từ camera không anh có nhảy vào Hoàng Hà cũng không tẩy sạch được, đây chính là điều tối kỵ của nghề thiết kế. Vốn đã có biết bao nhiều người thèm thuồng vị trí của anh, một khi bị gắn tội danh đó, tuyệt đối không thiếu kẻ bỏ đá xuống giếng, chỉ sợ sau này anh rất khó đặt chân tại giới thiết kế……”
“Anh nói tôi đều biết, nhưng mà,” Bùi Hàm Duệ nhéo nhéo mi tâm, ánh mắt như điện, lạnh giọng nói: “Chỉ bằng như vậy mà muốn vặn ngã tôi ư, không dễ vậy đâu….”
Cùng lúc đó, Tần Diệc vừa vặn nhận được điện thoại của Serre Geraint.
“Alo, Serre, có chuyện gì vậy?” Tần Diệc mới đọc tin về Bùi Hàm Duệ, ngồi bệt dưới đất, đang có một bụng túc không biết xả vào đâu, âm thanh trong điện thoại cũng buồn bã ỉu xìu.
Ngược lại, tâm tình của Serre lại có vẻ cực kỳ tốt, cũng không chú ý tới Tần Diệc không thích hợp, cao hứng phấn chấn nói: “Tần thân ái, tôi có một tin tức cực kỳ tốt nói cho cậu. Chuẩn bị sẵn sàng chưa, đừng quá kích động nhé.”
“Tin gì tốt?” Tần Diệc đang lo lắng cho Bùi Hàm Duệ, có lệ lên tiếng.
“Haha, tôi vừa nhận đười lời mời của nam trang Cola đối với cậu. Đúng rồi đấy, chính là cola, thương hiệu nam trang nổi tiếng thế giới, so sánh với nó, Pria của Mỹ chỉ là nhãn hiệu nông thôn, vào đúng tuần lễ thời trang quốc tế tại Milan vào tháng sau luôn. Nhóc con, sợ ngây người rồi sao? Hahaha, tôi cũng vui muốn chết, có thể đi đến tuần lễ thời trang ở Milan, đứa ngốc cũng biết nó có ý nghĩa gì.”
Tần Diệc sửng sốt mất nửa phút mới phản ứng lại, cũng không biết do tin vui đến quá đột nhiên, hay chuyện của Bùi Hàm Duệ khiến hắn phiền muộn. Tần Diệc nhất thời cũng không quá kích động, miễn cưỡng cười cười, hỏi: “Lúc nào tháng sau?”
“Tuần đầu tiên.”
Tuần đầu?
Tần Diệc ngẩn ra, nếu hắn nhớ không lầm, đó chẳng phải thời điểm Bùi Hàm Duệ ra mắt bộ sưu tập thu đông tại NL sao?
💬 Bình luận chương