Tại phòng hội nghị của Tổng công ty NL tại Paris, một bàn họp dài đặt ở chính giữa, ban giám đốc NL và vài vị đại cổ đông ngồi một vòng, sắc mặt nghiêm túc ngồi thảo luận về sự kiện trong buổi triển lãm cá nhân của Bùi Hàm Duệ. Những cổ đông bình thường không thích Bùi Hàm Duệ giờ phút này chiếm thượng phong, cãi nhau túi bụi với phe thân Bùi Hàm Duệ, còn lại vài vị lão luyện thì yên lặng sống chết mặc bây, ai cũng không nói thêm câu nào.
Vị trí chủ tọa của bàn họp để trống, mãi đến khi TV treo tường sáng lên, phòng họp mới dần im lặng xuống. Ánh mắt mọi người tập trung lên ông lão mặc áo sơ mi hoa trên màn hình, cho dù là những người cãi nhau kịch liệt nhất, cũng thu liễm tính tình, cung kính ngồi nghiêm chỉnh.
“Ai u, nhìn sắc mặt mấy người kìa, mới đi chợ về à?” Khuôn mặt phủ đầy nếp nhăn của Der run run, tùy tay lật xem tin tức trợ lý vừa đưa, đặt sang một bên, không vui nói: “Quá trình sự kiện không cần nói nhiều, miễn mấy người lại nói lão già này dong dài. Bây giờ, nói ra cái nhìn của các người đi.”
“Chủ tịch, việc Bùi Hàm Duệ !”
“Đừng nói là một hai năm, cho dù là vài ngày thôi anh cũng không chịu được!”
Cả người Tần Diệc cứng đơ tại chỗ, phảng phất như trong thanh âm hoảng loạn của Bùi Hàm Duệ còn có cả tiếng khóc. Lần gần nhất người đàn ông này bộc lộ mặt yếu ớt ra trước mặt hắn hần như đã cách đây cả thế ký.
Hắn liên tục xoa lưng người kia, dịu dàng, thong thả từng chút trấn an, cằm cọ mạnh lên đầu đối phương, mềm mại lại chua xót, trầm thấp nói: “Em cũng thế, Bùi Hàm Duệ, cho dù chỉ là một ngày xem cũng không muốn xa anh….”
Một hồi lâu, cảm xúc của Bùi Hàm Duệ dịu đi, nhưng tay vẫn nhất quyết không buông, khàn khàn nói: “Khi nãy em tức giận đúng không?”
Tần Diệc rầu rĩ hừ một tiếng, giơ gói đồ ăn khuya trong tay lung lay trước mặt anh: “Đúng vậy, cho nên em quyết định hóa tức giận thành sức lực ăn uống. Cháo lúc nãy đổ rồi, em lại đi mua 2 phần, anh có đói không?”
Bùi Hàm Duệ lắc lắc đầu: “Vậy chuyện catwalk em định tính thế nào?”
Tần Diệc toét miệng cười nói, đôi mắt lấp lánh trong đêm: “Em vừa gọi cho Serre, buổi diễn ở Milan là vào mùng năm, ở giữa cách biệt khoảng 28 tiếng, em diễn xong ở Milan là bay về luôn, trừ đi thời gian di chuyển. Vẫn tham gia kịp buổi tổng duyệt trước khi diễn thật.”
Bùi Hàm Duệ ngẩn ra: “Vậy em không có cách nào khác nghỉ ngơi cả….”
Tần Diệc dùng chóp mũi cọ cọ hai má anh, rầu rĩ nói: “So với cái này, em càng không muốn anh dùng người mẫu khác.”
“Thế nhưng sau này…..” Bùi Hàm Duệ nhíu nhíu mày, muốn nói lại thôi nhìn hắn.
Tần Diệc biết anh đang rối rắm cái gì, không để ý nói: “Trước kia anh chạy qua chạy lại giữa Mỹ với Trung Quốc như thế nào, em cũng làm được.”
Bùi Hàm Duệ giật giật môi, đau lòng nói: “Lúc đó rất vất vả.”
“Anh đang ngầm kêu khổ với em đấy à?”
Bùi Hàm Duệ kéo tay hắn, đặt ở bên miệng hôn hôn, thản nhiên cười nói: “Về nhà đi.”
💬 Bình luận chương