Vạn Thư logo
Vạn Thư logoVạn Thư
Trang chủ
Danh sáchBảng xếp hạng
Ctrl J
Đăng nhập
  1. Trang chủ
  2. Đam Mỹ
  3. Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Bìa truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Bìa truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
ĐỦ BỘ
Đọc từ đầu
Chương mới nhất (190)

Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi

Lộ Hiệp
190Chương
9.4KLượt xem
4.7Đánh giá
22Thích
0Bình luận
Hoàn thành
Đam MỹKhác
Đang tải đánh giá...

Giới thiệu

Văn án Năm tinh lịch 3275, Nguyên soái của Đế quốc, Heinrich Chu, tìm lại được quê hương đã thất lạc nhiều năm của loài người — Trái Đất. Sự kiện này gây chấn động toàn liên tinh, khiến cả Đế quốc bùng lên một làn sóng "cơn sốt Trái Đất". Là một nghiên cứu viên văn hóa cổ Trái Đất, cuộc sống "cá khô nằm lười" trong viện bảo tàng của Lâm Tự buộc phải chấm dứt. Mỗi lần bận rộn đến mức đầu tắt mặt tối, chỉ cần nhìn thấy gương mặt lạnh như băng của kẻ đầu sỏ trên poster tuyên truyền — Heinrich Chu — là anh lại thấy bực mình. Anh xuyên từ thời mạt thế đến thời đại liên tinh là để dưỡng già an ổn, chứ không phải để bận từ sáng đến khuya. Đỉnh điểm là khi Nguyên soái đại nhân lại đích thân gõ cửa nhà anh vào ngày nghỉ. Vì thế, khi Nguyên soái hỏi anh về chuyện "ác long cổ Trái Đất và công chúa bị bắt có sinh con hay không, và đời sau ra sao", Lâm Tự trả lời vô cảm: "Đó chỉ là truyền thuyết. Thực tế thì Trái Đất cổ có loài lai giữa lừa và ngựa gọi là con la. Do cách biệt sinh sản giữa bố mẹ, con la hoàn toàn không có khả năng sinh sản." Biểu cảm lạnh lùng cao ngạo luôn cố định trên mặt Heinrich Chu lập tức xuất hiện một vết nứt. Ai cũng biết Nguyên soái là Alpha lai người-rồng, là ánh sáng của Đế quốc, cứu tinh của loài người. Nhưng sau hào quang chói lọi ấy, người ta vẫn thấy tiếc cho anh ta. — Bởi vì Heinrich Chu không thể ngửi được pheromone của Omega, cũng không cảm nhận được hormone của kỳ phát tình tộc rồng, nên đến giờ vẫn không có bạn đời. Vậy nên câu ví dụ "âm thầm châm chọc" của Lâm Tự chẳng khác nào rắc muối lên vết thương. Sau này — khi Lâm Tự nhìn mấy quả trứng tròn vo đang bị cái đuôi người cá của mình đè trong chăn — anh chưa bao giờ nghi ngờ khoa học sinh học loài người đến vậy. Lâm Tự hỏi người đang nằm cạnh mình: "Lúc lần đầu gặp, sao anh lại hỏi chuyện ác long và công chúa?" Nguyên soái dùng đuôi rồng quấn lấy người yêu và đám trứng, chóp đuôi nhẹ cọ eo anh, trả lời: "Bởi vì. lúc đó em thơm ngọt quá. Lần đầu tiên trong đời tôi.

Danh sách chương (190)

Trang 1 / 2
Dùng tìm kiếm để di chuyển đến chương nhanh hơn100 chương
#1Chương 1: Heinrich Chu tìm lại hành tinh mẹ
#2Chương 2
#3Chương 3
#4Chương 4
#5Chương 5
#6Chương 6
#7Chương 7
#8Chương 8
12
Truyện tương tự
Đánh giá truyện

Bình luận

Đang tải bình luận...
Vạn Thư

Vạn Thư là nền tảng tổng hợp dữ liệu tự động.Chúng tôi không lưu trữ tệp tin và hoạt động phi thương mại.

Quick Links
  • Trang chủ
  • Thể loại
  • Bảng xếp hạng
  • Hướng dẫn
Support
  • Liên hệ & Hợp tác
  • Điều khoản dịch vụ
  • Chính sách bảo mật
  • DMCA
Copyright © 2026Status: Online
4.7/5
(4 đánh giá)

Đánh giá của bạn:

0.0
0 đánh giá
5
0
4
0
3
0
2
0
1
0
Đăng nhập để đánh giá
Sắp xếp: