Tám năm sau, lần nữa nàng gặp lại Hứa Tận Hoan, là vào một ngày mưa.
Kỳ hạn ba tháng vừa hết, nàng đúng hẹn tới Hứa gia giao hàng. Quản sự vẫn giống như bao lần trước, khách khí mời nàng vào hoa sảnh ngồi một lát.
Nhưng lần này nàng khẽ lắc đầu: “Trong nhà có việc, ta phải về ngay”.
“Phu nhân chờ một chút, ta sẽ lập tức đi lấy ngân phiếu cho phu nhân”.
Quản sự bung ô vội vã rời đi. Nàng đứng dưới mái hiên, trông màn mưa mịt mù, hít sâu một hơi. Có người bước đến, dừng lại bên cạnh nàng.
Nàng cứ tưởng là người phụ giúp dỡ hàng, chẳng thèm ngoảnh đầu lại, chỉ buột miệng: “Bên này xong rồi, ta sẽ theo ngươi đến cửa hàng, lát nữa mới về”.
Không có ai đáp lời. Nàng cảm thấy có điều bất thường, lập tức quay phắt lại. Là Hứa Tận Hoan.
Vẫn bộ dạng ph*ng đ*ng ấy, nơi khóe mắt chân mày vẫn thoáng vẻ kiêu ngạo.
“Hết lần này tới lần khác ta không ngờ, đến lúc này rồi, ngươi vẫn còn tới giao hàng?”.
Lúc này là lúc nào? Là khi thương đội bị mã tặc cướp sạch, tiền của đều tiêu tan. Cũng là lúc nàng bị nhà họ Hạ bức ép đòi nợ.
Hắn vậy mà… lại biết rõ!
Cổ họng Hạ Trạm Anh nghẹn đắng: “Thực ra ta cũng không muốn đến, nhưng tổ mẫu ta từng nói, làm ăn lấy chữ tín làm đầu, cho nên ta chỉ đành cắn răng mà tới”.
Hắn nhìn nàng đầy khó tin, hồi lâu sau mới nói: “Phu nhân, ngươi biết hiện giờ ta muốn làm gì nhất không?”.
“Ngươi muốn lấy ra một chiếc gương, để ta tự soi mình”.
Hạ Trạm Anh vén lọn tóc bên tai, không chút ngượng ngùng: “Không cần soi, ta biết dáng vẻ ta bây giờ vừa già, vừa xấu, sống cũng chẳng dễ chịu”.
Hắn sững sờ giây lát, rồi bất ngờ phá lên cười: “Ha ha ha ha ha…”.
Tiếng cười ngang tàng mà ngạo nghễ, giống hệt như năm nào. Cười xong, hắn hít sâu một hơi.
“Ta vẽ tranh cho người khác, đều cần quan sát mười ngày. Chưa bao giờ đến đúng hẹn, lúc nào cũng chậm rãi thong dong. Ngươi là người đầu tiên vì chờ đợi mà mất kiên nhẫn, trút giận lên đầu ta”.
“Ngươi cố ý?”.
“Ta cố ý”.
“Tại sao?”.
“Con người có hai lớp da, một lớp thật, một lớp giả. Ta chỉ muốn xem thế gian này có ai từ đầu đến cuối chỉ khoác một lớp da, lòng dạ như một”.
Hạ Trạm Anh nhìn hắn khó hiểu, không biết nên đáp lời ra sao.
“Mười ngày sau, ta vẽ xong tranh, giao cho người ta, không ai chê trách, đều khen ta vẽ thần thái sống động”.
Khóe môi hắn nhếch lên, nở một nụ cười xấu xa: “Thực ra những bức tranh đó, ta đều chỉnh sửa, ai không có lông mày, ta thêm vào, ai mắt nhỏ, ta vẽ lớn hơn, ai chân ngắn, ta chỉ vẽ nửa thân trên, ai gầy gò, ta đặt vào giữa tranh, trông sẽ mạnh mẽ hơn…”.
“Ta là người duy nhất không hài lòng?”.
“Ngươi chẳng những không hài lòng, còn không hề che giấu, đem hết những khuyết điểm của bản thân nói ra rõ ràng. Phu nhân…”.
Ánh mắt hắn cụp xuống: “Ngươi có biết lúc nghe ngươi nói những lời đó, ta nghĩ gì không?”.
“Nghĩ gì?”.
“Ta nghĩ… người này đúng là đồ ngốc”.
Hắn lại hít sâu một hơi: “Mà cái người ngốc này không hề hay biết, những kẻ vây quanh nàng đều khoác một lớp da giả, dưới lớp da ấy là bộ mặt xấu xí, ghê tởm, ti tiện, bẩn thỉu”.
Hạ Trạm Anh không tỏ ra quá ngạc nhiên. Nàng vốn đã biết người này có đôi mắt sắc bén, nhìn thấu sự thật trên đời, nếu không cũng chẳng thể mở miệng nhắc nhở nàng.
“Ngươi có biết tại sao ta lại nhắc nhở ngươi không?”.
“Có lẽ vì thấy quá nhiều gương mặt giả tạo, nên cảm thấy mặt thật của ta cũng đáng quý?”.
“Đó chỉ là một phần”.
Hắn bất ngờ đưa tay ra, để cho mưa tạt vào lòng bàn tay một lúc. Chốc lát sau, tay hắn đọng lại ít nước mưa, hắn khẽ nắm tay lại, nước từ kẽ tay tràn ra.
“Nước đựng trong bát thì có hình bát, đựng trong chum thì có hình chum”.
Hắn quay đầu nhìn nàng: “Mặt khác, ta chỉ muốn xem, một người có lòng dạ như một như ngươi, đến khi nào sẽ bị ép phải chui vào bát, vào chum, rồi trở thành giống với phần lớn người đời”.
Nàng đã hiểu: “Cho nên mới có chuyện ba tháng một lần giao hàng? Ngươi nấp trong bóng tối đã học không được thì đừng học nữa. Ngươi là ngươi, những thứ khác đều không quan trọng”. Hắn nói.
“Đừng sợ, thế gian này chẳng có gì đáng sợ cả, ngươi càng sợ, bọn họ càng đắc ý”. Hắn nói.
“Ngươi cứ mạnh dạn bước về phía trước, gặp phải chuyện khó, chỉ cần ngươi mở miệng, ta sẽ đứng sau lưng ngươi”. Hắn lại nói.
Nói xong ba câu ấy, hắn chắp tay sau lưng, kiên quyết bước vào màn mưa, không che, không tránh.
Hạ Trạm Anh nhìn bóng lưng hắn trong cơn mưa nặng hạt, bỗng lớn tiếng gọi: “Hứa Tận Hoan! Tại sao ngươi lại giúp ta?”.
Hắn ngửa mặt cười lớn, cười xong không quay đầu lại, giọng nói sang sảng theo mưa bay tới: “Chuyện đời chỉ là một giấc gối đầu trong gió mát, ngàn chén rượu đục, hết mình rồi tan”.
Tim Hạ Trạm Anh khẽ run lên.
“Hết mình rồi tan”* chính là chữ ký hắn ghi trên bức họa năm xưa.
*Tận hoan nhi tán, cái chữ ký của ổng ấy.
💬 Bình luận chương