Tô Tô biết trong lòng cô ta đã nghĩ theo hướng xấu rồi, nhưng mà cô phải giải thích chuyện này một chút.
Cô bất giác chau mày nói: “Thanh niên tri thức Tần, lời này nên nói thế nào đây? Bác gái người ta gọi cô đến là muốn cho cô xem thử căn nhà này nên sắp xếp thế nào, đồ gia dụng nên để ở đâu, chứ không phải bảo cô đến dọn dẹp nhà cửa đâu. Cô không nhìn thấy, việc cần làm đã làm xong cả rồi sao?”
Giọng nói không phải quá nhỏ, cái người đặt chậu ở bên ngoài nhất định có thể nghe thấy được.
Mặc dù không biết người đặt chậu bên ngoài là ai, nhưng chuyển lời lại cũng được.
“Thế, họ thích sắp xếp thế nào thì cứ sắp xếp như thế, nhà thanh niên tri thức vẫn còn việc, mọi người đang họp, bàn bạc nên tiếp tục thế nào, trong thời gian nông nhàn có thể làm vài việc giúp ích cho quê hương.”
Tần Duyệt Duyệt cũng biết nhìn người, nhìn thấy được Tô Tô hoàn toàn hướng về nhà họ Lận, cho nên cách nói chuyện cũng thay đổi.
Tô Tô nói: “Ồ, thế cô xem sơ thử, không có gì không hài lòng thì nói một tiếng với bác gái rồi về, đừng làm lỡ mọi người họp.”
Nói xong cô cũng không bận tâm đến người phụ nữ này nữa, cô quay người bỏ đi, không đến nỗi là ghét, chỉ là cảm thấy cả nhà họ Lận đi làm nữ chính hài lòng, cô thấy không đáng.
Vừa ra cửa thì nhìn thấy Lận Xuyên đứng ngoài cửa, khuôn mặt hơi sầm xuống.
Tiêu rồi, người khác nghe thấy thì có thể chuyển lời, nhưng người này nghe thấy thì nhất định sẽ không nói lại.
“Anh đưa em về.” Lận Xuyên nói một câu rồi đứng đợi ở cửa.
“Em, em mới đến mà về liền thì không được hay” Tần Duyệt Duyệt biết bản thân có thể kiên trì ở đây cũng nhờ có nhà họ Lận giúp đỡ, cho nên cô ta không thể đắc tội với những người này được.
“Anh đưa em về.” Lận Xuyên vẫn lặp lại câu nói đó.
Không còn cách nào khác, Tần Duyệt Duyệt chỉ có thể đi ra ngoài, sau đó nói với mẹ Lận: “Anh Xuyên Tử nói đưa cháu về, cháu về trước đây.”
💬 Bình luận chương