“Cái gì mà không biết làm, chút việc này mà không biết làm thì cô ấy còn có thể làm được gì. Cho dù gia đình họ ở thành phố, nhưng từ nhỏ cô ấy làm gì cũng được, dẫu sao thì có hai đứa em trai cần chăm sóc đấy. Bác thấy chính là không muốn kết hôn với Lận Xuyên.” Mẹ Lận cũng là người hiểu rõ, thật ra trong lòng bà ấy rất rõ mọi thứ.
“Không muốn kết hôn, đến lúc đó ở với nhau, lỡ như không hạnh phúc thì phải làm sao?”
“Cô gái nhỏ các cháu làm gì hiểu, đàn ông với phụ nữ mà ở chung với nhau thì cả đời này không tách ra được.”
Mẹ Lận cười nói, nhưng mà bà ấy lại không biết nữ chính người ta hoàn toàn không cho nam xứng đụng vào cô ta đấy.
Nhưng mà lời này cô cũng không dễ tiếp, chỉ có thể dọn dẹp cho xong rồi về nhà họ Lận ăn cơm.
Ăn cơm xong, mẹ Lận bảo Lận Xuyên lên thị trấn mua vài đồ đạc, chủ yếu là mua chăn mền các kiểu. Tô Tô rất hiếu kỳ không biết hợp tác xã mua bán trông như thế nào, vì thế cô cùng với Lận Xuyên và mẹ Lận ngồi xe lừa lên thị trấn.
Hơn nữa, đôi chân đông cứng của cô đã tê dại hết cả rồi, ở trên núi này sao có thể lạnh như vậy chứ?
Cô xoa chân hoạt động một chút, sau đó đột nhiên Lận Xuyên nhảy xuống đất, anh đắp áo khoác của mình lên chân mẹ Lận và Tô Tô, còn mình thì chạy bộ.
“Cái thằng này, con bị gì thế, lên đi.” Mẹ Lận nói.
“Chậm quá, con chạy bộ.” Lận Xuyên nói xong thì chạy vụt qua xe lừa, đi mất rồi……
Nhưng Tô Tô sờ vào chiếc áo khoác quân đội ấm áp, trong lòng cô cũng thấy ấm áp, người đàn ông này thật sự rất đáng yêu, rõ ràng là quan tâm đến người khác nhưng không nói một lời, nhưng thực sự rất ấm áp.
Nếu như mình thật sự không thể quay về, mà gả cho một người đàn ông ấm áp như thế thì cũng không tồi.
Ầy, nghĩ nhiều như vậy làm gì, ở một mình không được à, hơn nữa nam xứng với nữ chính còn chưa giải quyết xong đấy.
Trong thời gian suy nghĩ lung tung thì xe lừa đã đến thị trấn, mẹ Lận cầm phiếu vải với phiếu bông vải đi xếp hàng mua đồ. Đúng vậy, bây giờ mua đồ cần phải xếp hàng, đến lúc đó mua được hay không còn chưa chắc.
💬 Bình luận chương