*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hạng Hoài Mộng không hiểu, Ảnh hậu thực lực Quý Phùng Tuyết được không ít fans yêu thương, đến duyên người qua đường cũng vô cùng tốt, muốn gì mà không có? Sao lại cô đơn?
À! Cô đột nhiên nhớ tới Tiêu Vũ Nhiên. Quả thật cô rất muốn biết chi tiết về chuyện giữa hai người Quý一Tiêu, nhưng mỗi lần Lâm Hạ đều chỉ mắng mỏ Tiêu Vũ Nhiên, lại không hề đề cập đến đoạn gút mắc trong tình cảm của họ trước đó.
Xe ngừng lại dưới lầu, cánh săn ảnh đã được công ty bố trí để chụp lại cảnh hai người âu yếm bước vào nhà hàng.
Thợ săn ảnh vừa cất máy đi thì có người gõ vào cửa kính xe, Hạ Lâm Hạ đi được một đoạn chợt quay lại, đưa tay về phía anh ta: "Cho tôi xem ảnh để xem góc độ có đẹp không."
Chàng thợ săn ngoan ngoãn giao nộp.
Hạ Lâm Hạ xoay lại xem, góc độ chụp rất tốt, góc nghiêng cũng vậy, đặc biệt là có một tấm trong số đó, khuôn mặt của Quý Phùng Tuyết gần như bị mờ đi.
Cô chỉ vào tấm hình này rồi nói: "Dùng tấm này đi, siêu đẹp luôn, làm không tệ chút nào."
Tay săn ảnh tỏ vẻ khó hiểu, đang định hỏi lại thì bị cô lườm dài một cái, ngoan ngoãn gật đầu: "Được."
Không cần chụp ảnh bên trong nhà hàng, nhưng mức độ nổi tiếng của hai người đều không thấp, cho dù đội mũ đeo khẩu trang thì vẫn có người nhận ra. Thực khách không nhiều không ít, vừa đủ lấp kín chỗ ngồi. Chiếc bàn ở góc cửa sổ sát đất đã được đặt trước từ lâu, hai người vừa bước vào đã có người thỉnh thoảng liếc nhìn.
Hạ Lâm Hạ thoải mái bước về trước, đột nhiên cánh tay bị kéo nhẹ, ngay sau đó lòng bàn tay cô chạm vào một bàn tay ấm áp khác, cô lập tức trợn tròn đôi mắt.
Quý Phùng Tuyết mỉm cười, sóng vai đi cùng cô, dùng giọng mũi nói: "Chú ý lời nói và hành động."
Hạ Lâm Hạ dường như cầm phải củ khoai nóng hổi, ngón tay cứng đờ khiến cô không biết đặt vào đâu, tuỳ ý để Quý Phùng Tuyết đưa mình đến chỗ ngồi, sau đó mới như trút được gánh nặng có lại tự do, cầm lên một chiếc khăn ấm lau tay, giấu đầu lòi đuôi lớn tiếng giải thích với những thực khách khác: "Hôm nay cũng nóng ghê, tôi lau một chút."
Những thực khách kia thậm chí còn không biết cô đang nói chuyện với ai.
Khi gọi món, Hạ Lâm Hạ nhìn thực đơn, khóe miệng khẽ cong, ánh mắt loé lên.
"Súp nấm truffle đen kem Meringue, Tôm hùm đút lò phô mai, Trứng cá muối, Súp nhím biển và Hành tây chiên giòn..." Hạ Lâm Hạ cười tủm tỉm, tuy rằng cô không nhớ những món Quý Phùng Tuyết thích, nhưng món chị không thích thì cô nhớ rõ lắm.
Súp nấm
Tôm hùm đút lò phô mai
Hành tây chiên giòn
Ghét hành tây, ghét hải sản, ghét ớt cay, ghét rau thơm.
Cô lại hỏi người phục vụ: "Tôm hùm đút lò có thể thêm chút rau thơm không?"
Người phục vụ: "Xin lỗi quý khách, không thể."
Hạ Lâm Hạ tiếc hận, nghiêm túc nói bừa: "Nhà hàng của các người thật cứng nhắc, phải biết sáng tạo cho món ăn thêm chút nữa, rau thơm chiết xuất ra hương vị của đất, bổ sung cho mùi vị của tôm hùm ở đại dương, đây mới chính là mỹ vị nhân gian.
Người phục vụ: "Xin lỗi, chưa từng nghe nói."
Hạ Lâm Hạ từ bỏ, đắc thắng nhìn người đối diện, nháy mắt trái: "Cưng ơi, chút nữa phải ăn nhiều lên nha ~~"
Âm rung khiến Quý Phùng Tuyết run lên: "Cảm ơn, vậy tôi sẽ không khách sáo."
Món ăn lần lượt được đưa lên, Hạ Lâm Hạ nhìn chị chằm chằm không chớp mắt, ánh sao trong mắt như muốn ứa ra ngoài, muốn xem chị sẽ trở thành trò hề thế nào.
Vô xảo bất thành thư*, ánh mắt như vậy lại bị người qua đường hiểu thành sự cưng chiều. Trên mạng đã bắt đầu râm ran về bữa tối lãng mạn của hai người.
(*Trùng hợp đến lạ lùng.)
Cả hai đều thích nấm truffle đen, Hạ Lâm Hạ ăn hai miếng, trong lòng thầm nói, chờ món tiếp theo cho chị ăn cái nịt.
Tôm hùm đút lò phô mai vừa lên, cô nóng lòng cầm ngay lấy thìa, xúc ra một thìa lớn thịt tôm từ trong vỏ, phía trên phủ một lớp phô mai dày vừa nhìn liền khiến tâm hồn ăn uống của người ta rộng mở, cô thèm thuồng chừng một giây rồi lập tức đưa đến bên miệng Quý Phùng Tuyết: "Chị yêu à, ăn nhanh nè."
Quý Phùng Tuyết nhìn cô, cúi đầu ngậm vào thìa.
Thực khách xung quanh vừa nhìn thấy cảnh này, tin nóng lập tức lan tràn trên mạng —— Hạ Lâm Hạ tự tay đút ăn, hai người vô cùng tình tứ.
Một lúc lâu sau, Hạ Lâm Hạ khó hiểu hỏi: "Sao chị không có chút phản ứng nào vậy? Đang diễn đúng không?"
Quý Phùng Tuyết nhai kỹ nuốt chậm, sau khi ăn xong thong thả lấy khăn ăn lau miệng, nói: "Còn muốn ăn nữa."
Hạ Lâm Hạ lại xúc một thìa, ngơ ngác đút qua, Quý Phùng Tuyết lại lần nữa không hề hấn gì mà ăn vào vô cùng hưởng thụ.
Hạ Lâm Hạ không tin chuyện ma quỷ, lại lần lượt đút cho chị trứng cá muối và hành tây. Cuối cùng cô buông thìa, nén giận, cắn răng nói: "Tư liệu của chị đều là nói dối."
Quý Phùng Tuyết không có ý kiến, hỏi: "Còn đút nữa không?"
Đương nhiên không đút!
"Tư liệu quan trọng như vậy mà chị dám làm giả!" Hạ Lâm Hạ tức tối no ngang, cầm bộ đồ ăn của mình lên, nhận ra tất cả những món trên bàn đều đã động qua nhưng đều chọn món Quý Phùng Tuyết không thích, cũng không phải là món cô thích. Cuối cùng, chỉ có thể đặt tầm mắt tại món duy nhất có thể ăn được là bánh Souffle phô mai.
Bánh Souffle phô mai
Đẹp thì có đẹp, ăn cũng ngon đó, nhưng năng lượng hơi cao.
Mặc kệ, nếu đã béo thì cùng nhau béo. Vì thế, cô lại cắt một miếng cho Quý Phùng Tuyết, trong mắt người ngoài, hai người chị chị em em mà ăn hết một bữa cơm, cũng nhét đầy một bát cẩu lương bự chảng cho bọn họ.
Dù không ít người muốn xin chữ ký, nhưng cũng ngại ngần khi cắt ngang hai người đẹp như một bức tranh, không thể chứa chấp bất cứ em cẩu thứ ba nào gia nhập.
Sau khi ăn xong, cả hai lại ngồi lên xe bảo mẫu, Hạ Lâm Hạ tức giận hỏi: "Tư liệu đó, có phải toàn bộ về chị đều là giả không?"
Quý Phùng Tuyết uể oải dựa vào cửa sổ, khép đôi mắt, nói: "Không phải, xem như là nửa thật nửa giả đi."
"Hứ, tôi thật thà điền hết tư liệu, thế mà chị lại làm giả!" Hạ Lâm Hạ phẫn uất đến nghẹn lời.
"Vậy sao?" Quý Phùng Tuyết vẫn nhắm hai mắt, nhưng khóe miệng khẽ cong lên, đầu đặt ở cửa sổ xe lắc lư qua lại, "Thì ra cô có nuôi một chú rùa đen?"
Hạ Lâm Hạ: "!"
"Chú rùa đen kia tên là Hạ Vô Địch thật sao?"
Hạ Lâm Hạ: "!!"
"Có một vết bớt cạnh xương bướm bên phải?"
Hạ Lâm Hạ lập tức cầm gối đập lên đầu chị, một lớp màn đỏ ửng đã lặng lẽ bò lên vành tai cô, không biết là vì tức giận hay xấu hổ.
"Quý Phùng Tuyết! Đi chết đi!" Cô rống to nhào qua, bóp cổ Quý Phùng Tuyết, lay điên cuồng.
"Khụ." Quý Phùng Tuyết bất ngờ nên ho khan vài tiếng, mở mắt ra, bất lực nhìn cô.
Hạ Lâm Hạ bỗng chốc ngừng lại, hai người chỉ cách nhau không đến mấy cm, cô nhích tới một chút rồi tò mò chớp mắt.
Có một nói một, dù nhìn ở khoảng cách gần như vậy, làn da của Quý Phùng Tuyết vẫn rất đẹp, mũi cao thẳng, mắt sâu, lông mi cũng rất dài, đuôi mắt còn hơi ửng, giống khuôn mặt sau khi vừa khóc vậy, tản mát ra cảm giác của sự vô tội.
Cô bật cười: "Chị gạt tôi, thật ra trong những món vừa rồi vẫn có món mà chị không thích? Phản ứng rõ ràng."
Quý Phùng Tuyết không nói, đẩy cô ra.
Hạ Lâm Hạ ngồi lùi lại một chút, chống khuỷu tay lên đầu gối, cười xấu xa nói: "Vậy đó là gì? Tôm? Trứng cá muối? Hay là hành tây?"
Khi nói đến hành tây, mí mắt Quý Phùng Tuyết khẽ giật, nhanh chóng bị Hạ Lâm Hạ bắt lấy.
"Quao ~ thì ra là cục cưng nhà chúng ta không thích hành tây, tôi biết rồi, sau này tôi sẽ săn sóc chị thật chu đáo nha ~"
Quý Phùng Tuyết lườm cô một cái, đuôi mắt vẫn còn hơi đỏ, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không muốn để ý đến người nữa.
Rốt cuộc Hạ Lâm Hạ cũng cảm thấy mình ở thế thượng phong, không khỏi đắc ý dựa vào bờ vai chị, cười hỏi: "Nói thử xem, sao cục cưng không thích hành tây vậy?"
Hai người đầu tựa đầu, chỉ cách nhau một khoảng ngắn.
Hơi thở của cô phả vào tai Quý Phùng Tuyết, nhưng dường như cô không nhận ra điều đó.
Ánh đèn neon bên ngoài vụt qua như cưỡi ngựa, rơi vào đôi đồng tử đen láy của hai người, như sao trời điểm xuyết.
Quý Phùng Tuyết ngước mắt nhìn vào chiếc bóng phản chiếu của cả hai trên kính cửa sổ, lông mi khẽ chớp, ghé mắt nhìn vào đôi mắt đào hoa của cô, nói: "Bởi vì nếu ăn hành tây thì khi hôn sẽ có mùi. Cô muốn thử sao?"
Hạ Lâm Hạ: "...!"
Gừng càng già càng cay, đàn bà đúng là chó già! Hạ Lâm Hạ tức giận đến nấc cụt ngay tại chỗ.
💬 Bình luận chương