"Chỉ muốn hỏi là chị có đang xem TV không?"
"Không." Quý Phùng Tuyết ngồi trên ghế treo ngoài ban công, vừa tắm xong nên mái tóc vẫn còn hơi ẩm ướt của chị chỉ khẽ đung đưa trong gió đêm. Giữa những ngón tay thon dài của chị kẹp một điếu thuốc lá dành cho nữ giới*, ánh lửa lập loè. Chị mở ra một trang sách, thờ ơ nói: "Nếu không có gì thì cúp đây."
(*Loại thuốc nhỏ dài hơn so với điếu thuốc thông thường, thường có vị bạc hà.)
"Lạ lùng, chị không xem chương trình của Tiêu Vũ Nhiên sao?" Hạ Lâm Hạ tò mò hỏi.
Quý Phùng Tuyết khựng lại, gảy gảy điếu thuốc, tàn thuốc mỏng manh rơi vào chiếc chậu bên cạnh, chị lần nữa đặt điếu thuốc lên môi, mơ hồ nói: "Không, chương trình gì vậy?"
"Tìm kiếm tài năng." Hạ Lâm Hạ đưa điện thoại đến gần TV, đúng lúc nghe thấy giọng nói ngọt ngào của Tiêu Vũ Nhiên: "Màn biểu diễn của thí sinh số 4 không tồi, chỉ là tính cách hơi hướng ngoại, rất giống Lâm Hạ, mong bạn có thể tiếp tục cố gắng."
Cô đột nhiên cáu kỉnh: "Tôi thèm vào, cô ta nhắc đến tôi làm gì chứ!"
Khoé môi Quý Phùng Tuyết cong lên, không nói gì.
"Phiền chết người, không thể để tôi một mình xinh đẹp sao?" Hạ Lâm Hạ nhịn không được oán trách, "Đã giải tán ba năm rồi, sao cô ta cứ ám theo tôi vậy, đúng là tâm cơ, lần nào cũng muốn ké fame của tôi. Chị cứ chờ xem đi, chút nữa trên mạng lại đem tôi và cô ta ra so sánh."
Quý Phùng Tuyết bất chợt nhíu mày, suy nghĩ một lúc, cảm thấy có vẻ đúng là thế. Mấy năm nay, không ít tin tức về Tiêu Vũ Nhiên đều liên quan đến Hạ Lâm Hạ.
"Này này, Tiêu Vũ Nhiên còn nhảy mẫu cho họ nữa kìa." Hạ Lâm Hạ tường thuật trực tiếp: "Sặc, cũng chẳng ra làm sao, người thì mềm oặt một chút sức lực cũng chẳng có."
"Nếu như không có gì thì tôi cúp máy trước đây." Quý Phùng Tuyết đau đầu xoa xoa ấn đường.
"Đừng nha, đêm khuya cô đơn lạnh lẽo, gọi điện nói chuyện k*ch t*nh chút đi mà." Hạ Lâm Hạ cười xấu xa, "Thế nào, đây là chia tay với người yêu cũ, đến bạn bè cũng không làm được sao?"
"Hạ Lâm Hạ."
"Chị tỏ vẻ nguy hiểm gì chứ, chẳng lẽ tôi nói không đúng sao?"
"Không đúng."
"Không đúng chỗ nào?"
Thật lâu sau, Quý Phùng Tuyết mới nói: "Cô ấy không phải là người yêu cũ của tôi."
Hạ Lâm Hạ: "A."
"Cô mới là người yêu mới của tôi."
Hạ Lâm Hạ sững người, ngạc nhiên đặt di động trước mặt, quay lại bộ dạng trợn mắt há mồm của mình, gầm lên: "Cút."
Quý Phùng Tuyết cười khẽ hai tiếng, nhưng không cúp điện thoại.
Hạ Lâm Hạ nhịn không được lại hỏi: "Nếu tôi đã là người yêu mới của chị, có thể biết chị thích Tiêu Vũ Nhiên từ lúc nào không? Này? Bật mí chút được không?"
Tút tút ——
Quý Phùng Tuyết cúp máy không thương tiếc.
Điếu thuốc trên tay đã cháy hết, chị đóng sách lại, cầm lên chiếc máy tính bảng đang im ắng chiếu một bộ phim, chuyển sang chương trình sôi động.
Đã rất lâu không gặp, dường như Tiêu Vũ Nhiên vẫn không thay đổi, khi cười lên vô cùng xinh đẹp, nền nã, đối với ai cũng đều lịch sự khách sáo, dịu dàng điềm đạm, là một cô gái hiền lành.
Chị cười khổ, trong đầu hiện lên câu hỏi của Hạ Lâm Hạ, khi nào thì thích Tiêu Vũ Nhiên đây?
Đó là trước khi nhập viện, chị đang chụp ảnh ở phim trường, địa điểm là một nơi xinh đẹp vắng người, nghe nói gần đó còn có một căn biệt thự, là nơi ở của thực tập sinh đang tham gia chương trình tìm kiếm tài năng.
Hôm ấy trời nắng rất to, đến gần 40 độ, chị chụp liên tục suốt mấy giờ nhưng vẫn không đạt hiệu quả như mong muốn. Sau khi kết thúc, một mình ủ rũ trở về khách sạn, đột nhiên cảm thấy có chút choáng váng khó thở, sau đó liền ngã xuống đất ngất đi. . truyện ngôn tình
Trong lúc mơ mơ màng màng, nhìn thấy một cô bé chạy tới, cõng chị lên lưng, bờ vai rất nhỏ, chỉ một lúc sau đã nghe thấy tiếng thở nặng nhọc của cô bé, chật vật chạy đến chỗ đông người. Khi ý thức trở nên hỗn độn, chị yếu ớt nói lời cảm ơn với cô bé, cô bé dừng lại, quay đầu nhìn chị, nhưng chị lại lần nữa ngất đi.
Lúc tỉnh lại, chị đang tựa vào cửa sổ xe bảo mẫu của mình, rốt cục có chút sức lực, hé mắt, thấy một bóng dáng cao gầy mặc bộ đồ huấn luyện đang rời đi, sau lưng là một con số, 18.
Bác sĩ nói chị bị say nắng, cộng với mệt mỏi quá độ và thiếu máu, tốt nhất nên nằm viện vài ngày, nghỉ ngơi thật tốt.
Khi tỉnh lại, chị muốn hỏi người đại diện thiếu nữ Lôi Phong* kia là ai, dư quang thoáng thấy mấy cô gái đang nhảy múa trên TV, trang phục rất quen mắt, trên eo ai cũng có một con số.
(*Lôi Phong là một chiến sĩ của quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc, kiểu hình tượng anh hùng hi sinh vì nước.)
Chị nhìn chăm chú vào TV, một phút sau, rốt cuộc trên màn ảnh cũng xuất hiện tên của người mang số 18, Tiêu Vũ Nhiên.
Chị khẽ mỉm cười.
Hạ Lâm Hạ số 19 theo sát sau đó đã làm nổ tung toàn trường, nhận được sự hưởng ứng cuồng nhiệt của khán giả.
Chỉ là, trong mắt lẫn trong lòng Quý Phùng Tuyết đều tràn ngập số 18 vừa mới loé qua kia.
Những ngày nằm viện, chị xem đi xem lại những phân đoạn của Tiêu Vũ Nhiên, thậm chí đích thân phát Weibo đánh call* cho Tiêu Vũ Nhiên, tất cả mọi người biết chị là fan của cô ấy.
(*Những hành động công khai thể hiện sự ủng hộ đối với thần tượng của mình.)
Sau khi xuất viện, chị đến căn cứ huấn luyện tham ban, tất cả thực tập sinh đều vô cùng ngạc nhiên mừng rỡ, chỉ có Hạ Lâm Hạ ngồi rất xa, phóng qua một ánh mắt xem thường.
Sau khi quen biết Tiêu Vũ Nhiên, hai người qua lại rất thân mật, vào ngày ra mắt nhóm nhạc, chị âm thầm tỏ tình.
Nhưng Tiêu Vũ Nhiên lại là gái thẳng, cô ấy nước mắt lưng tròng từ chối chị, lại sợ chị tổn thương, khóc như hoa lê trong mưa, thế này làm sao chị đành lòng từ bỏ.
Vì thế, hai người tiếp tục duy trì quan hệ trên tình bạn dưới tình yêu, chị tìm tài nguyên cho Tiêu Vũ Nhiên, tặng quà cáp, dùng hết tâm hết sức lo lắng, đối phương cũng sẽ tặng quà đáp lễ, còn ôm ấp làm nũng với chị, nhưng hai người chưa từng vượt qua Lôi Trì* một bước.
(*Lôi Trì là tên con sông cổ ở huyện Vọng Giang, tỉnh An Huy Trung Quốc, dùng thành ngữ '足下无过雷池一步'không dám vượt qua Lôi Trì một bước, ví với không dám vượt qua một phạm vi nhất định.)
Tiếc thay, kỹ thuật diễn xuất của Tiêu Vũ Nhiên không khả quan, dù giới thiệu cho cô ấy tài nguyên đạo diễn tốt thế nào cũng không tận dụng được cơ hội, doanh thu phòng vé quá thấp cũng ảnh hưởng đến ấn tượng của giới đạo diễn đối với chị.
Càng về sau, tác phẩm của chị ngày càng ít, bản thân chị cũng muốn rời khỏi giới giải trí. Chị muốn ở bên Tiêu Vũ Nhiên, chăm sóc đối phương thật tốt, chỉ là vào năm trước, đột nhiên Tiêu Vũ Nhiên nói cô ấy đang yêu, đối phương là một người đàn ông, còn là phú nhị đại nổi tiếng trong giới.
Quý Phùng Tuyết còn có thể làm gì, vốn ngay từ đầu đã biết cô ấy thích đàn ông.
Sau nửa năm sa sút tinh thần, người đại diện kéo chị ra khỏi nhà và nói rằng sẽ ký hợp đồng với công ty mới cho chị, để chị bắt đầu một cuộc sống mới.
Trên TV vang lên tiếng hát ca vui vẻ, chị nhìn vào những người mới trẻ trung năng động, trên gương mặt cô gái nào cũng lộ ra vẻ non nớt và đầy chờ mong, chị cũng từng nhìn thấy một gương mặt tương tự, nhưng sau này đã không còn thấy nhiều nữa.
Chị thoáng nhìn ai đó trên hàng ghế giám khảo, tắt video.
Lúc này, di động lại vang lên, chị bất đắc dĩ nghe máy, sau đó liền nghe thấy một tràng cười hết sức nham nhở.
Hạ Lâm Hạ: "Tôi vừa đăng Weibo, với tư cách là bên B trong hợp đồng với tôi*, chị mau bấm " không tin, các người cứ hỏi cô ấy đi @ Tiêu Vũ Nhiên // Bái Ca V: Trong chương trình đêm nay, Tiêu Vũ Nhiên có nhắc tới đồng đội cũ Hạ Lâm Hạ, nhưng Hạ Lâm Hạ lại đang hẹn hò với bạn thân của cô ấy là cô Quý, không biết Tiêu Vũ Nhiên đang có tâm trạng thế nào nhỉ?【Buồn cười】
Quý Phùng Tuyết: "..."
Hạ Lâm Hạ thúc giục: "Nhanh lên, chị không lại một bình luận.
Tiêu Vũ Nhiên V: Cảm ơn, thật sự rất vui, yêu mọi người【 Trái tim 】
Hạ Lâm Hạ cười lăn cười bò dưới đất, tưởng tượng đến biểu cảm khi bình luận của Tiêu Vũ Nhiên, cô liền nhịn không được cười đến kêu cạc cạc.
Quý Phùng Tuyết nằm trên giường, tiếp tục đọc sách chờ đợi cơn buồn ngủ kéo đến, di động run lên mười mấy lần, đều là tin nhắn thoại.
Sau khi click mở, chị đặt sang một bên.
Sau đó, trong căn phòng tĩnh lặng vang lên tiếng vịt kêu.
Hạ Lâm Hạ: "Ha cạc cạc cạc ca."
Hạ Lâm Hạ: "Cười chết tôi rồi cạc cạc cạc cạc cạc."
Hạ Lâm Hạ: "Cạc cạc cạc ca ha cạc cạc cạc cạc cạc cạc ca..."
Quý Phùng Tuyết: "..."
Quý Phùng Tuyết: "Phốc."
Dù rằng chị không muốn có bất kỳ phản ứng gì, nhưng tiếng cười luôn có sức cuốn hút, đặc biệt là giọng cười đầy ma tính thế này... Vì thế, sau khi cô Quý nghe đi nghe lại mấy lần, thêm một lần mất ngủ.
Ảnh hậu luôn điềm tĩnh và tự chủ bỗng cười cạc cạc đầy phóng túng trong phòng.
💬 Bình luận chương