
Tác phẩm: Từ Nhập Môn Đến Tinh Thông Khai Hoang Sinh Hoạt Tác giả: Thái Dương Khuẩn Thể loại truyện: Nguyên sáng - Bách hợp - Lịch sử tưởng tượng - Tình yêu Thị giác tác phẩm: Lẫn nhau công Phong cách tác phẩm: Chính kịch Văn án Lý Thốn Tâm bị xuyên đến một dị giới hoang sơ, hẻo lánh, nơi con người vẫn còn sống cảnh ăn lông ở lỗ. Tay không tấc sắt, phải sinh tồn nơi hoang dã, độ khó khi bắt đầu đúng chuẩn là "địa ngục". Có lẽ ông trời cũng không nỡ nhìn tiếp, bèn ban cho cô một loại thiên phú. Quyết không để mai một truyền thống tốt đẹp suốt năm ngàn năm lịch sử, Lý Thốn Tâm dứt khoát chọn thiên phú: Làm nông. Tìm hạt giống, trồng lương thực, tuy không lo chết đói, nhưng con người là sinh vật xã hội, sống một mình sao có thể phát triển? Ngay lúc Lý Thốn Tâm tưởng rằng mình sẽ phải cô độc đến già nơi đất khách, thì vào đầu mùa đông, cô nhặt được một người phụ nữ xinh đẹp bị thương nằm trên tuyết. Từ đó, số lượng đồng hương bị truyền tống đến dị giới, đang lưu lạc hoang dã, mờ mịt luống cuống được các cô "nhặt" về ngày càng nhiều. Mỗi người bọn họ đều sở hữu một thiên phú cần thiết để sinh tồn. Trong hoàn cảnh nắm giữ kho tàng tri thức hoàn thiện nhưng lại thiếu vắng nền tảng khoa học kỹ thuật, Lý Thốn Tâm đã dẫn dắt mọi người phát triển từ xã hội nguyên thủy lên văn minh nông nghiệp: trồng trọt dệt vải, chăn nuôi, luyện kim và xây dựng cơ bản. Trải qua những xung đột nhân tình thế thái, sự dung hợp giữa các bộ lạc, từ gian nhà tranh vách đất biến thành thôn xóm khang trang, từ đất hoang khai khẩn thành ruộng đồng bát ngát, cuối cùng họ cũng được cơm no áo ấm, an cư lạc nghiệp nơi đất khách. Lý Thốn Tâm không mơ tưởng xa vời có thể khôi phục hoàn toàn nền khoa học kỹ thuật hiện đại, chỉ cầu mong đời này có thể chạm tới thời đại hơi nước, cố gắng hết sức để có cuộc sống tốt đẹp hơn. Tất cả những điều này, đều chỉ vì hai tiếng "Thôn trưởng".
Đánh giá của bạn: