Cố Tranh ôm tôi đi thẳng về phòng ngủ.
Chưa kịp chuẩn bị tinh thần đã bị đè xuống cắn xé.
“Chờ… ưm…”
Thằng nhóc này vẫn nóng nảy như vậy.
“Ha…”
Tôi đẩy không ra, thở không nổi, đá cậu một cái.
Rồi tức giận nhìn cậu.
“Em vội cái gì, có ai tranh với em đâu.”
Cố Tranh xoa chỗ bị đá, giọng ấm ức.
“Chỉ là em muốn chứng minh bản thân thôi.”
Cậu cúi xuống hôn trán tôi, vừa xin lỗi vừa dỗ.
“Xin lỗi, em sẽ nhẹ nhàng.”
Vạt áo tôi bị kéo lên.
Hơi thở nóng rực bên tai liên tục lẩm bẩm.
“Em mỗi ngày đều cách anh một bức tường, vừa nghĩ vừa làm chuyện xấu, anh có biết không, anh có nghe không.”
“Em luyện rất nhiều lần rồi, em sẽ làm anh thoải mái.”
Thằng nhóc này lúc nổi điên thì lạnh lùng, lúc thế này lại nói toàn thứ không biết ngại.
Tôi quay mặt đi không muốn nghe nữa.
Hôm nay đã uống thuốc nên tôi sẽ không giải phóng pheromone.
Cố Tranh cũng đang rất hưng phấn.
Cậu đã quen mùi nước hoa trên người tôi.
Chỉ cần để cậu phát hiện không thể thấy xấu quá thì em có thể đi tìm…”
Tôi chưa nói hết đã thấy Cố Tranh cúi xuống.
Cậu hôn lên từng vết sẹo một cách rất cẩn thận.
“Ngứa.”
Tôi nhíu mày định đẩy cậu ra.
“Thẩm Mạch…”
Giọng cậu không đúng lắm.
Tôi nâng mặt cậu lên.
Mới phát hiện cậu đang khóc.
“Em khóc gì vậy?”
“Em… em thấy đau lòng.”
Tim tôi như bị quét qua một cái.
“Đều tại em không tốt, để anh chịu khổ nhiều như vậy.”
“Không sao.”
Phản ứng này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.
Tôi không biết phải an ủi Cố Tranh trưởng thành như thế nào.
Nên chỉ chủ động hôn lên khóe môi cậu.
Nụ hôn này như châm lửa vào người cậu.
Cậu giữ chặt cổ tay tôi, tôi là Omega thì sẽ thế nào.
Tôi ngồi dậy.
Toàn thân đau đến mức không tưởng.
💬 Bình luận chương