Chương 22: Phân hóa thành Omega
Tác giả: Điệp Chi Linh | Editor: Chan
Trần Bắc Hà sững người vài giây mới phản ứng kịp đối phương đang làm gì, Sở Tinh Lan lại đang hôn cậu sao? Chẳng lẽ do đang trong kỳ mẫn cảm mất lý trí nên nhận nhầm cậu là Omega?
Ý thức được điều đó, Trần Bắc Hà vội vàng đưa tay đẩy Sở Tinh Lan: “Cậu buông tôi ra… Ưm… Buông… Buông ra…”
Sở Tinh Lan không những không buông, mà còn được đà lấn tới, tay giữ chặt sau gáy cậu, dùng đầu lưỡi vội vàng tách răng cậu ra, xông thẳng vào.
Hơi thở bị đối phương cướp mất trong tích tắc, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Trần Bắc Hà: “…”
Bị cưỡng hôn một cách thô bạo khiến Trần Bắc Hà tức đến mức mặt đỏ bừng.
A a a nụ hôn đầu của ông đây! Đồ khốn nạn, ông phải giết con hàng này!
Nụ hôn của Sở Tinh Lan tràn đầy chiếm hữu, như thể coi cậu là món ngon tuyệt hảo, muốn từng chút một nuốt trọn vào bụng.
Trần Bắc Hà bị hôn đến tê dại cả da đầu, chân cũng bị hôn đến mức mềm nhũn.
Trong không khí tràn ngập mùi thông non nồng đậm. Đây là lần đầu tiên Trần Bắc Hà ngửi thấy mùi pheromone của Sở Tinh Lan. Mùi hương ấy như dải lụa, từng lớp từng lớp cuốn tới, bao phủ toàn thân cậu.
Sức ép từ pheromone của Alpha khiến Trần Bắc Hà nhất thời không thể động đậy.
Toàn thân cậu cứng đờ, mắt mở to nhìn Sở Tinh Lan. Đôi mắt của đối phương đã mất tiêu cự từ lâu, vành mắt đỏ ngầu, gân xanh nổi lên trên trán, tóc mái rũ xuống lộn xộn, yết hầu trượt lên xuống liên tục.
Hôn cậu điên cuồng như thể muốn ăn tươi nuốt sống.
Khoang miệng Trần Bắc Hà tràn ngập mùi pheromone của Alpha, chỉ một nụ hôn đơn giản thôi thì không thể xoa dịu Alpha trong kỳ mẫn cảm. Sở Tinh Lan vừa hôn, vừa đưa tay không ngừng đốt lửa trên cơ thể cậu.
Hôm nay Trần Bắc Hà mặc áo dài tay rộng rãi, khi bàn tay nóng bỏng của Sở Tinh Lan luồn vào trong từ mép áo, toàn thân cậu nổi hết cả da gà.
Kỳ mẫn cảm thật quá đáng sợ, sớm biết vậy cậu đã không lo chuyện bao đồng…
Trong lòng Trần Bắc Hà hối hận vô cùng.
Cuối cùng cậu cũng nhận ra Alpha trong kỳ mẫn cảm nguy hiểm đến mức nào. Mẹ nó chứ, hoàn toàn không còn lý trí, đúng là một con dã thú bị bản năng điều khiển!
Nếu cứ tiếp tục thế này, lỡ như bị Sở Tinh Lan cưỡng ép lại vài dấu hôn đỏ rực trên xương quai xanh của Trần Bắc Hà.
Ngay sau đó, anh lật người Trần Bắc Hà lại đối mặt với bức tường trắng, dùng đầu gối tách hai chân cậu ra, giam cậu ở góc tường. Chiếc mũi của Alpha nhẹ nhàng chạm lên làn da mịn màng sau gáy, khẽ hít một hơi, giọng nói khàn khàn đầy dịu dàng: “Bảo bối, anh có thể em chỉ thuộc về anh, không ai có thể cướp em đi được.”
Giọng anh mơ hồ như lời thì thầm trong mộng, rất nhẹ, cũng rất dịu dàng: “Bảo bối, anh thích em lắm… để anh tôi lo.”
Bác sĩ Chu vội đáp: “Được!”
Cô mở hộp thuốc mang theo bên mình, lấy ra một liều thuốc ức chế mạnh dùng trong kỳ mẫn cảm dành cho Alpha, kèm theo một liều thuốc an thần, tiêm cả hai mũi vào cánh tay của Sở Tinh Lan.
May mà lúc này Sở Tinh Lan đang đắm chìm trong nỗi buồn bị bỏ rơi nên không tấn công bác sĩ Beta đến gần, ngoan ngoãn ngồi yên để tiêm thuốc.
Sau khi tiêm hai mũi tiêm, pheromone của anh được khống chế, cảm giác mệt mỏi nặng nề tràn ngập trong đầu óc, cuối cùng Sở Tinh Lan không chống đỡ nổi nữa, ngã xuống giường thiếp đi.
Chu bác sĩ lập tức quay ra phòng khách kiểm tra tình trạng của Trần Bắc Hà.
Cùng đi với xe cứu thương là một bác sĩ nam trẻ tuổi, anh ta ngồi xổm xuống, lấy thiết bị ra kiểm tra đơn giản rồi nói: “Cậu ấy ngất xỉu rồi, cần đưa đi cấp cứu ngay.”
Hạ Vy nhắc: “Còn một Alpha đang trong kỳ mẫn cảm nữa.”
Bác sĩ đáp: “Vậy cùng đưa đi luôn.” Đọc Full Tại
Mọi người hợp lực, lần lượt chuyển Trần Bắc Hà và Sở Tinh Lan xuống lầu bằng cáng.
Trong nhóm chat đội Bắc Mục, tin nhắn lập tức bùng nổ.
Khúc Trường Thiên: “Gì vậy, sao có xe cứu thương dưới lầu?”
Hà Tiểu Phong: “Vãi chưởng, có hai người bị khiêng đi rồi!”
Lộc Miên: “Ai bị bệnh vậy? Bị khiêng đi là nghiêm trọng lắm đúng không?”
Đoàn trưởng Hạ Vy trả lời: “Tiểu Bắc vừa mới phân hóa.”
Chúc Thanh: “Tiểu Bắc sao rồi?”
Hạ Vy: “Tạm thời hôn mê, phản ứng phân hóa hơi dữ dội. May mà chúng tôi gọi xe cứu thương kịp thời, chắc không sao đâu, mọi người đừng lo.”
Khúc Trường Thiên: “Còn người kia?”
Hạ Vy: “Lan Thần đang trong kỳ mẫn cảm, đã tiêm thuốc an thần và đang ngủ.”
Mọi người: “……”
Vậy là hai người bị khiêng đi luôn rồi hả?
Cả đám trong phòng huấn luyện ngơ ngác nhìn nhau.
Sau vài giây im lặng, Khúc Trường Thiên gãi đầu cười gượng: “Khụ khụ, mỗi người phân hóa sẽ có phản ứng khác nhau, Tiểu Bắc chỉ là phản ứng hơi mạnh thôi. Năm đó tôi cũng phải vào viện bằng xe cứu thương, chỉ cần lấy máu, tiêm thuốc ức chế, kiểm soát pheromone là xong, không quá nghiêm trọng đâu.”
Nghe vậy, mọi người mới nhẹ nhõm hơn. Khúc Trường Thiên là Alpha, có kinh nghiệm với chuyện phân hóa. Hiện tại công nghệ y học phát triển, bác sĩ cấp cứu cũng dày dạn kinh nghiệm. Phản ứng dữ dội khi phân hóa, đâu phải kiểu đột quỵ hay nhồi máu cơ tim gì ghê gớm, nên thật ra cũng không cần quá lo.
Không, không, không, anh không thể nghĩ lung tung! Chắc chắn chỉ là trùng hợp thôi!
Lộc Miên tò mò: “Bắc ca sẽ phân hóa thành gì nhỉ?”
Khúc Trường Thiên: “Khả năng cao là Alpha. Tối nay chắc cậu ấy sẽ phải nằm viện hôn.
Trần Bắc Hà vùng vẫy, chửi ầm lên, nhưng anh lại tiếp tục ép tới, giữ chặt cậu ấy mà cưỡng hôn, thậm chí còn muốn anh tâm lắm, lập tức đứng dậy đi ra ngoài.
Hạ Vy đang ngồi đợi ngoài hành lang, thấy Sở Tinh Lan bước ra liền vội đứng lên: “Thâm Lan, cậu tỉnh rồi? Có thấy chỗ nào khó chịu không? Tôi đi gọi bác sĩ nhé.”
Sở Tinh Lan nói: “Tôi ổn, không thấy khó chịu gì cả. Bắc Bắc đâu rồi?”
Vẻ mặt Hạ Vy có chút phức tạp.
Sở Tinh Lan vội hỏi: “Cậu ấy sao vậy?”
Hạ Vy đáp: “Cậu ấy đang trong kỳ phân hóa, hiện được không có gì bất thường thì mai có thể xuất viện.”
Sở Tinh Lan hỏi: “Tôi… tôi có thể vào thăm cậu ấy không?”
Bác sĩ nói: “Đợi tôi làm thêm vài xét nghiệm. Khi chuyển cậu ấy sang phòng bệnh thường thì dùng thuốc che giấu pheromone rồi hãy vào thăm.”
Dứt lời, bác sĩ quay vào phòng.
Khoảng nửa tiếng sau, một y tá đẩy giường bệnh của Trần Bắc Hà ra ngoài…
Phòng cách ly trước đó vốn dành cho bệnh nhân có pheromone bùng phát đột ngột và mất kiểm soát. Rõ ràng, pheromone của Trần Bắc Hà hiện tại đã được khống chế.
Sở Tinh Lan vẫn luôn ngồi đợi ngoài hành lang trước cửa phòng. Thấy Trần Bắc Hà được đẩy ra, anh lập tức bước tới, cùng đẩy giường chuyển cậu sang phòng bệnh mới.
Hạ Vy nhìn Trần Bắc Hà vẫn còn đang ngủ say, nói: “Tôi xuống mua chút đồ ăn cho hai cậu nhé, đã tám giờ rồi mà vẫn chưa ai ăn tối, Tiểu Bắc tỉnh lại chắc chắn sẽ rất đói.”
Sở Tinh Lan nói: “Vâng, cảm ơn Vy tỷ.”
Hạ Vy quay người rời đi, bác sĩ Chu thì đến bàn bạc kế hoạch điều trị tiếp theo.
Sở Tinh Lan ngồi bên giường, chăm chú nhìn Trần Bắc Hà đang ngủ say. Trong lòng anh dâng lên một cảm giác mềm mại kỳ lạ… Cậu ấy vậy mà phân hóa thành Omega, thật sự không ngờ lại là kết quả này.
Không biết đã qua bao lâu, Trần Bắc Hà mơ màng mở mắt, ngơ ngác nhìn quanh rồi lập tức chạm phải ánh mắt dịu dàng của Sở Tinh Lan.
Cậu nghiêng người ngồi dậy, cố gắng vùng dậy khỏi giường, Sở Tinh Lan ân cần vươn tay đỡ lấy cậu.
Trần Bắc Hà ngẩng đầu lên, cơn tức giận bốc thẳng l*n đ*nh đầu, vừa nhớ lại cảnh bị người kia đè ra cưỡng hôn, hai má lập tức đỏ bừng, tức giận hét lên: “Cậu còn mặt mũi ngồi đây hả?!”
Sở Tinh Lan mặt dày cười nhẹ: “Bắc Bắc, bác sĩ nói cậu đã phân hóa rồi đấy.”
Trần Bắc Hà lập tức hưng phấn: “Thật không? Mau nói cho tôi biết kết quả!”
Chạm phải ánh mắt đầy mong đợi ấy, Sở Tinh Lan thở dài một tiếng, đưa cho cậu tờ phiếu xét nghiệm, làm ra vẻ bất đắc dĩ nói: “Trong máu có phát hiện pheromone Omega.”
Trần Bắc Hà chết sững: “Cái gì cơ???”
Sở Tinh Lan nheo mắt lại: “Giờ thì cậu là Omega rồi đấy.”
Trần Bắc Hà: “….”
Hết chương 22
💬 Bình luận chương