Chương 23
Tác giả: Điệp Chi Linh | Editor: Chan
Từ trước đến nay Trần Bắc Hà luôn nghĩ mình sẽ phân hóa thành một Alpha.
Cậu có hai người cha. Ba Omega là giáo viên trung học, bình thường ăn nói nhã nhặn, hành xử điềm đạm; Cha Alpha là huấn luyện viên cầu lông, tính cách hoạt bát, cởi mở, rất phóng khoáng.
Từ nhỏ, tính cách của Trần Bắc Hà đã giống cha Alpha, nên trong tiềm thức cậu luôn tin rằng mình chắc chắn sẽ phân hóa thành Alpha, sau này sẽ cưới một cô vợ ngoan hiền dịu dàng.
Nhưng tại sao kết quả lại là Omega?
Trần Bắc Hà sững sờ nhìn chằm chằm vào tờ phiếu xét nghiệm, cảm giác như đầu mình sắp nổ tung.
Sở Tinh Lan thấy vẻ mặt sốc toàn tập của cậu, không kìm được hỏi: “Bắc Bắc, cậu không chấp nhận việc mình là Omega sao?”
Trần Bắc Hà: “…”
Sở Tinh Lan nhẹ giọng an ủi: “Omega cũng có thể thi đấu. Việc chơi game của cậu sẽ không bị ảnh hưởng bởi việc phân hóa đâu.”
Trần Bắc Hà vẫn dán mắt vào tờ xét nghiệm, ánh mắt hệt như muốn đốt thủng tờ giấy ấy.
“Bác sĩ Chu đi thảo luận với giáo sư chuyên khoa pheromone rồi, họ sẽ giúp cậu chọn loại thuốc ức chế phù hợp nhất. Cậu đừng lo lắng quá.”
Đầu óc Trần Bắc Hà vẫn còn ong ong, thật ra chẳng nghe rõ Sở Tinh Lan đang nói gì, chỉ thấy miệng anh cứ mấp máy. Mãi đến lúc hoàn hồn lại, cậu mới buột miệng thốt lên: “Đệt mẹ! Mình thành Omega thật à?!”
Sở Tinh Lan: “…”
Cung phản xạ của người này dài bao nhiêu? giờ mới kịp phản ứng à?
Sở Tinh Lan thăm dò hỏi: “Cậu thật sự không thể chấp nhận việc trở thành Omega sao?”
Trần Bắc Hà ngừng lại một chút, rồi nói: “Cũng không hẳn là không chấp nhận, thật ra tôi vẫn có xác suất trở thành Omega mà. Chỉ là tôi luôn nghĩ mình giống Alpha hơn, giờ phân hóa thành Omega cảm thấy… hơi kỳ kỳ.”
“Kỳ chỗ nào?”
Trần Bắc Hà vò đầu bứt tai: “Từ nhỏ tôi đã trèo tường, leo cây, thích đánh nhau, lớn lên thì cắm đầu chơi game, tính cách nóng nảy… chẳng giống tí gì với kiểu Omega dịu dàng nhu mì người ta hay nói cả…”
Ra là cảm thấy tính cách không giống Omega?
Sở Tinh Lan mỉm cười nhẹ nhàng nói: “Không ai quy định Omega thì phải như thế nào cả. Cậu là cậu, muốn làm gì thì làm cái đó, người khác không có tư cách phán xét.”
Anh ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Hơn nữa, Omega cũng có người giành chức vô địch thi đấu eSports đấy. Những Omega chơi game giỏi thì đều rất ngầu.”
Không nghi ngờ gì, Sở Tinh Lan rất hiểu Trần Bắc Hà. Câu nói này lập tức đánh trúng nội tâm mềm yếu của cậu.
Trần Bắc Hà ngẫm nghĩ, hình như… phân hóa thành Omega cũng không phải chuyện quá đáng buồn?
Trong giới eSports có biết bao nhiêu tiền bối Omega xuất sắc. Huấn luyện viên của đội tuyển quốc gia Thần Súng cũng là Omega. Theo lời Châu ca kể, huấn luyện viên Giang cực kỳ lợi hại, suốt ngày bắt một đám Alpha viết kiểm điểm. Nếu bản thân mà buồn bã chỉ vì việc phân hóa, chắc chắn bị bắt viết bản kiểm điểm dài cả nghìn chữ.
Bị huấn luyện viên Giang bắt được mà yếu đuối kiểu đó thì chắc chắn sẽ bị chửi tơi tả.
Sở Tinh Lan nói đúng, Omega chơi game giỏi cũng rất ngầu.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Trần Bắc Hà rốt cuộc đã khá hơn đôi chút.
Nhưng, vẫn còn một khoản vẫn chưa tính sổ xong!
Nghĩ đến chuyện xảy ra lúc chiều, Trần Bắc Hà trừng mắt Sở Tinh Lan: “Này, cậu còn nhớ lúc phát điên trong kỳ mẫn cảm cậu đã làm gì không?”
Sở Tinh Lan: “…”
Trần Bắc Hà giận dữ túm cổ áo anh, gằn giọng: “Đừng tưởng nói mấy câu Omega cũng ngầu là xong chuyện! Cậu con mẹ nó đuổi theo hôn tôi, còn định tôi không kịp phản ứng, hôm nay đã bị cậu cắn rồi!”
Càng nói, ngực cậu càng phập phồng dữ dội, ánh mắt gần như muốn thiêu rụi Sở Tinh Lan ngay tại chỗ.
Sở Tinh Lan lập tức cúi đầu nhận lỗi: “Xin lỗi.”
Trần Bắc Hà ngớ người… Cúi đầu nhanh vậy?
Sở Tinh Lan nhìn cậu, trong mắt lộ ra chút bất đắc dĩ: “Alpha khi vào kỳ mẫn cảm sẽ hoàn toàn mất đi lý trí, giống như một con chó dại mất kiểm soát. Lúc đó tôi thật sự không biết mình đang làm gì.”
Trần Bắc Hà: “…”
Miêu tả bản thân như chó dại, đúng là rất chuẩn.
Giọng Sở Tinh Lan đầy nghiêm túc: “Tôi thực sự rất hối hận và áy náy. Nếu lúc đó lỡ làm cậu bị thương… tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho mình.”
Giọng anh càng lúc càng dịu dàng: “Bắc Bắc, tôi thật lòng muốn xin lỗi cậu.”
“Trước đây, mỗi lần vào kỳ mẫn cảm, tôi đều tự nhốt mình lại để vượt qua, chưa từng xảy ra mất kiểm soát như thế này. Lần này vì có cậu ở bên, tôi không ngờ mình lại mất kiểm soát nghiêm trọng đến vậy…”
“Xin lỗi, chắc tôi làm cậu sợ rồi?”
“Tôi không cố ý đâu… đừng giận tôi nữa có được không?”
“…” Ánh mắt đầy áy náy của anh khiến Trần Bắc Hà cũng mềm lòng đôi chút.
Thầy dạy sinh lý hồi trung học từng nói rất rõ: Alpha khi vào kỳ mẫn cảm sẽ mất đi lý trí, có thể có hành vi cực đoan. Tốt nhất là tiêm thuốc ức chế và để họ ở một mình, tuyệt đối không được đến gần.
Vậy mà cậu lại cố tình tới gần, chẳng chút cảnh giác nào…
Cuối cùng còn bị cưỡng hôn một trận…
Nói cho cùng, chuyện này cũng không thể hoàn toàn đổ lỗi cho Sở Tinh Lan được. Rõ ràng là anh đã nhiều lần nói “Cậu ra ngoài đi”, “Để tôi ở một mình”, là do mình không chịu nghe, cứ khăng khăng muốn ở lại, nên mới xảy ra chuyện.
Mặt Trần Bắc Hà đỏ bừng, tức giận gầm lên: “Đó là nụ hôn đầu của tôi đấy!”
Ánh mắt Sở Tinh Lan trông như cún con bị đánh, uất ức: “Của tôi cũng vậy mà…”
Trần Bắc Hà: “……”
Sở Tinh Lan ngừng một chút, rồi trêu: “Cậu biết tôi đang vào kỳ mẫn cảm mà không chạy, còn ở lì bên cạnh tôi, cướp mất nụ hôn đầu của tôi. Cậu tính sao đây, có phải nên chịu trách nhiệm với tôi không?”
Trần Bắc Hà giận đến mức mặt đỏ tai hồng: “Trách nhiệm cái đầu cậu! Có phải tôi chủ động hôn cậu đâu! Là cậu nhào tới hôn tôi trước còn gì!”
Sở Tinh Lan tiếp tục làm nũng đầy oan ức: “Nhưng mà… tôi vốn định giữ nụ hôn đầu cho người yêu, chờ lúc tỏ tình thành công rồi mới hôn một cách nghiêm túc… giờ thì bất ngờ mất luôn, tôi cũng buồn lắm chứ bộ.”
Trần Bắc Hà mặt càng đỏ hơn: “Cậu còn dám quay lại tính sổ với tôi hả?! Mất thì mất, có gì ghê gớm đâu! Cậu… cậu còn trinh tiết kìa, để dành lại cho vợ tương lai đi!”
Sở Tinh Lan: “……”
Trần Bắc Hà ngập ngừng một chút, rồi gầm gừ đe dọa: “Còn nữa! Chuyện chúng ta đã hôn nhau, cậu dám hé miệng với ai một chữ thôi, tôi sẽ giết cậu, tin không?”
Sở Tinh Lan lập tức giơ tay thề: “Tôi không nói. Đây là bí mật của chúng ta.”
Trần Bắc Hà đối diện với ánh mắt mỉm cười của anh, tim bất chợt đập mạnh một cái, hai người bàn tán về nụ hôn đầu suốt nửa ngày, có phải… có hơi kỳ kỳ không?
Dù sao cũng là tai nạn, chẳng ai chiếm được lợi cả. Cả hai đều mất nụ hôn đầu, coi như huề.
Trần Bắc Hà buông cổ áo anh ra, cúi đầu, lúng túng đe dọa: “Còn nữa! Lần sau mà cậu dám trong kỳ mẫn cảm mà động tay động chân với tôi lần nữa, tôi sẽ không khách sáo mà đánh cậu tàn phế luôn. Lúc đó không còn là hiểu lầm nữa đâu, mà là chính đáng tự vệ, nghe rõ chưa?”
Sở Tinh Lan vội đảm bảo: “Yên tâm. Lần này là ngoài ý muốn, về sau tuyệt đối không có nữa.”
Trần Bắc Hà liếc nhìn lớp băng trên trán anh: “À… vết thương đó còn đau không?”
Sở Tinh Lan sờ đầu, than thở: “Đau lắm luôn, cậu xem, còn chảy máu kìa.”
Trần Bắc Hà nhìn vết máu bé bằng móng tay trên băng gạc, nổi giận: “Xạo chó! Tôi nhớ lúc đó chỉ là vết xước ngoài da do kính cắt thôi mà?”
Sở Tinh Lan bật cười: “Vậy à? Tôi cứ tưởng bị rách toác phải khâu mấy mũi chứ.”
Trần Bắc Hà: “……”
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Sở Tinh Lan lập tức thu lại nụ cười, đứng dậy ra mở cửa.
Hạ Vy bước vào, trên tay cầm hai phần cơm tối. Thấy Trần Bắc Hà đã tỉnh lại, cô vội vàng tiến đến quan tâm: “Tiểu Bắc, thấy sao rồi? Có chỗ nào khó chịu không?”
Trần Bắc Hà đáp: “Cảm giác giống như vừa ốm nặng xong, toàn thân không còn chút sức lực nào.”
Hạ Vy nói: “Hôm nay cậu ra mồ hôi rất nhiều, nhịp tim cũng rối loạn, ăn xong nhớ ngủ thêm một chút, nghỉ ngơi thật tốt nhé.”
“Vâng, em biết rồi.” Đọc Full Tại
Hạ Vy đặt phần cơm lên bàn nhỏ, đưa đũa cho cậu: “Chị mua món cánh gà cậu thích nhất đấy, đói rồi đúng không? Mau ăn chút gì đi.”
Đã hơn 9 giờ tối, hôm nay Trần Bắc Hà tiêu hao quá nhiều thể lực, thực sự rất đói, cậu lập tức cầm đũa ăn lấy ăn để.
Hạ Vy đưa phần còn lại cho Sở Tinh Lan: “Thâm Lan, cậu cũng ăn đi.”
“Cảm ơn Vy tỷ.” Sở Tinh Lan ngồi xuống ghế sofa, cúi đầu ăn cơm.
Một lúc sau, bác sĩ Chu cũng trở lại. Trong tay cô là một hộp thuốc tiêm, cô nói: “Tiểu Bắc, chị đã hỏi trưởng khoa pheromone rồi. Đây là loại thuốc ức chế mới được nghiên cứu, hiệu quả rất tốt, chỉ cần tiêm một lần mỗi tháng. Sau này chị sẽ giúp em trong máy có tài liệu quan trọng gì, tôi sẽ mang ổ cứng đi khôi phục rồi thi đấu hai người này luôn, cảm ơn!”
“Câu lạc bộ Bắc Mục chết rồi à? Không ra thông báo gì à?”
…
Không chỉ Weibo nổ tung, diễn đàn eSports cũng dựng lên “tòa cao ốc” hơn 1.000 tầng, người người đua nhau đoán nguyên nhân, diễn biến, hậu quả vụ “đại chiến” giữa Lan Bắc.
Cư dân mạng bắt đầu tha hồ tưởng tượng:
Có người đoán họ PK rồi không ai chịu thua, cãi lộn xong đánh nhau thật.
Có người nghi họ để mắt đến cùng một Omega, tình địch gặp nhau không kiềm được nên giáp lá cà.
Có thuyết âm mưu cho rằng họ không hòa hợp trong huấn luyện, hoặc Thâm Lan muốn giành vị trí đội trưởng khiến North không chịu, thế là đánh nhau.
Sở Tinh Lan: “…”
Trần Bắc Hà: “…”
Không ai đoán trúng sự thật.
Hai người không đánh nhau — mà là hôn nhau.
Thậm chí Trần Bắc Hà còn phân hóa thành Omega.
Trần Bắc Hà ôm đầu muốn phát điên. Thế giới tận diệt đi cho rồi!
Bọn họ leo lên hot search với chữ HOT to đùng như vậy, cậu còn mặt mũi nào lăn lộn trong giới eSports nữa chứ!?
Tác giả:
Bộ truyện này được xây dựng dưới dạng truyện ngắn. Một câu chuyện ngọt ngào chủ yếu về những người yêu nhau chứ không phải cốt truyện dài về sự nghiệp viên mãn. Tôi đã viết rất nhiều tiểu thuyết dài về thể thao điện tử. 5 cuốn sách với 7 triệu chữ, nhưng tôi cảm thấy mình không thể nghĩ ra điều gì mới mẻ. Vì vậy tôi muốn viết câu chuyện này.
Bạn đã thấy rằng công và thụ gặp nhau ở chương 3. Cùng một đội ở chương 10 và hôn nhau ở chương 20. Các tiểu thuyết khác chỉ quyết định về cuối truyện, không cùng tiết tấu~
Vì đây là chuyện ngắn nên từ giờ tôi sẽ hoàn thành nó với 6000 chữ mỗi ngày cho đến khi kết thúc!
Nếu bạn muốn xem sự thú vị về trò chơi và cao cấp hơn, bạn có thể chú đến cuốn sách tiếp theo “Miêu Cương thiếu chủ”, một cuốn tiểu thuyết toàn cảnh siêu dài nhé ^^
Hết chương 23
💬 Bình luận chương