Có được sự ưu ái của Tô Vân là điều Thẩm Nguyên Gia chưa từng nghĩ đến.
Lúc trước khi gọi điện thoại Tô Vân còn gọi cô là 'Thẩm tiểu thư' xa lạ, cô biết Tô Vân đã không còn kiên nhẫn.
Nhưng cô nghĩ mạng người quan trọng, không để tâm chuyện này.
Được ưu ái như bây giờ đối với Thẩm Nguyên Gia mà nói thật không bình thường, giống như Trương Văn Thao.
"Không cần cảm ơn đâu." Thẩm Nguyên Gia nói: "Nếu đã giải quyết xong rồi thì em cũng không làm phiền chị nữa."Tô Vân còn chưa kịp nói thêm lời nào thì ở bên kia đã cúp điện thoại.
Cô nhìn chằm chằm cái tên trên màn hình, nghĩ tới nghĩ lui, nhớ lại cảnh tượng mới vừa xảy ra rồi lại thở phào nhẹ nhõm.
Người phụ trách của khách sạn vì xin lỗi mà sắp xếp cho các cô một phòng tốt nhất, thậm chí còn nói sau này đến đây sẽ ưu đãi giảm 50%, lần này tất cả đều miễn phí.
Trải qua một chuyện như vậy, ai còn muốn đến đây lần hai nữa chứ?
Lâm Tuệ Tâm vốn muốn đến đây để thả lỏng, nghỉ dưỡng không thành thì thôi còn suýt mất mạng, nếu không phải Tô Vân nói không được xuống nước thì người nằm trong bệnh viện bây giờ có lẽ là cô.
Nói gì thì nói cũng không thể buông tha dễ dàng như vậy được.
Công nhân khách sạn sáng sớm đã bị đưa về đồn cảnh sát để truy hỏi về số tiền bảo trì tu sửa, đã khai ra những hành vi của mình trong mấy năm nay.
Hóa ra bắt đầu từ năm trước hắn đã bắt đầu cắt xén tiền nguyên vật liệu. Khách sạn không tằng tiện việc tu sửa bể bơi cho nên phí sữa chữa mỗi lần cũng bằng phí sinh hoạt cho một người sống nhiều năm, hắn cũng chỉ là một công nhân bình thường, cầm một số tiền lớn như vậy đương nhiên bị lung lay rồi.
Ban đầu còn có một người công nhân khác là đồng bọn, nhưng người công nhân kia đã xin nghỉ nên không có tới, từ ăn xén tiền nguyên vật liệu thành không tu sửa lại kỹ càng.
Hai năm trôi qua vấn đề cuối cùng cũng bộc phát.
Đèn trong bể bơi là để trang trí cho bể bơi thêm lấp lánh, hấp dẫn, hiện tại lại trở thành vũ khí lấy mạng người khác.
Nó bắt đầu lặng lẽ rò rỉ trong nước không ai phát hiện ra cho đến khi có người bị điện giật bất tỉnh trong nước. (Truyện được đăng tải phi lợi nhuận duy nhất trên wattpat alaala00, nếu các cô đọc ở chỗ khác thì chính là lâu dài.
Nhưng hai nhân vật chính ngày nào cũng nếm trải ngọt ngào.
Vào tiệm lẩu, máy sưởi bên trong làm việc rất tốt, Thẩm Nguyên Gia cởi áo khoác, chỉ còn một cái áo lông dê trên người, thoải mái ngồi xuống.
Tôn Nggải không câu nệ mà nói: "Cậu xem cái quầng thâm mắt to như cái bánh xe bò của cậu kìa."
Thẩm Nguyên Gia không để ý mà cười cười, "Tối qua lướt weibo xuyên màn đêm nên ngủ trễ, mấy ngày sau sẽ hết thôi."
"Đúng là chọc chửi mà." Tôn Ngải trợn mắt, "Quần thâm của tớ xuất hiện thì dễ dàng mà đuổi mãi không chịu đi, xùy, đáng ghét."
Thẩm Nguyên Gia vội đổi đề tài, "Được được, mau ăn thôi."
Chờ khi nước lẩu sôi, xung quanh đều nhuốm mùi lẩu, húp một miếng liền khiến cho mọi thứ không thoải mái biến mất.
Mấy ngày gần đây Thẩm Nguyên Gia rất căng thẳng, bây giờ cũng có thể thả lỏng, hoàn toàn thoải mái ăn thả ga.
"Lần trước cậu nói cái bìa tạp chí cậu chụp bao giờ mới ra, tên là gì, tớ mua đọc thử." Đôi mắt Tôn Ngải lấp lánh nhìn cô.
Bạn tốt của cô cuối cùng cũng có thể xuất hiện trước công chúng, lại còn được chụp ảnh trang bìa cho tạp chí lớn, nghĩ kiểu gì cũng thấy vui trng lòng.
"Đầu tháng hai sẽ phát hành." Đôi mắt của Thẩm Nguyên Gia cũng cong cong.
Cô cũng rất chờ mong bìa lần này, lúc chụp không biết phải đổi biết bao nhiêu tư thế, đến lúc mà cô muốn gãy xương luôn thì cuối cùng cũng chọn được một kiểu.
Tôn Ngải chọc chọc chiếc đũa, thở mạnh nói: "Khi nào phát hành tớ phải mua mấy cuốn ném vào mặt Lý Tâm Di!"
Động tác của Thẩm Nguyên Gia ngập ngừng.
Lý Tâm Di là bạn cùng phòng ký túc xá với các cô. Bắt đầu năm tư thì các cô không ở cùng nhau nữa, cũng không gặp lại cô ta.
"Tính tình cậu quá tốt rồi, nếu là tớ thì tớ phải cào rách cái mặt của Lý Tâm Di mới hả giận." Vừa nói vừa nhớ đến những chuyện trước kia, khiến cô tức cái ngực anh ách.
Chuyện này cũng qua lâu lắm rồi.
Năm nhất đại học, Thẩm Nguyên Gia đi làm kiếm được chút tiền nên tự thưởng cho mình một thỏi son khá mắc tiền. Ai ngờ ngày hôm sau lúc tan học về thì thấy cây son đã bị gãy. Tất cả mọi người trong phòng ai nấy đều nói mình không có ở phòng, kết quả nhìn lại camera thì thấy Lý Tâm Di ở trong phòng suốt.
Cô phụ trách truy hỏi thì cô ta mới thừa nhận.
Lý Tâm Di vốn muốn thử màu son xem như thế nào, ai ngờ cầm không chắc, rơi xuống đất gãy làm đôi.
Cô ta tưởng nói dối là có thể thoát.
Đương Nhiên Thẩm Nguyên Gia bắt cô ta phải bồi thường.
Ngày thường Lý Tâm Di rất tiết kiệm, xuất thân từ một gia đình bình thường, mẹ làm việc vất vả cũng không có đủ tiền để mua được cây son mấy trăm tệ, cô chỉ có thể trích tiền sinh hoạt phí ra trả.
Chuyện này vốn đã kết thúc như vậy, ai ngờ được khi lên năm hai, mẹ của Lý Tâm Di gả cho một đại gia có bối cảnh không tồi, từ đó về sau suốt ngày học đòi thành tiểu thư. Rảnh rỗi không có chuyện gì làm là ngồi trước mặt Thẩm Nguyên Gia mở cái thẩm mỹ viện, hết họa mày rồi vẽ môi, cố tình châm chọc.
Năm ba đại học, cô ta bắt đầu muốn làm minh tinh, vào một công ty con của nhà mình quản lý, càng diễn càng hăng.
Tô Ngải không nhịn được mà cười rộ lên, "Lý Tâm Di nói mình là ngôi sao mà cả năm nay tớ còn không hề thấy được cái bản mặt của cô ta trên các mặt trận TV."
Thẩm Nguyên Gia nhàn nhạt nói: "Tớ thì quên cậu ta mất tiêu rồi."
Cô ta chỉ là khách vãng lai mà thôi, còn cô thì gần đây mới vừa chết đi sống lại, phát hiện ra weibo có khả năng tiên đoán được tương lai, lại còn chính xác hai lần.
Lý Tâm Di không là gì so với chuyện thần kỳ này.
Tôn Ngải nghĩ một chút, không nói chuyện của Lý Tâm Di nữa, càng nói càng mất hứng, nói chuyện khác: "Bài hát này cũng hay thật, ông chủ cuối cùng cũng thay đổi khẩu vị."
Quán lẩu đang phát một bài hát rất được yêu thích gần đây.
Ông chủ muốn di dời sự chú ý của mình sau tổn thương sâu sắc nên đã phát bài hát ngoài album của Lý Mộng Nhiễm.
Ca sỹ hát bài này tên là Hoàng Ni, là pick của ông chủ gần đây.
Trong lúc ăn, Thẩm Nguyên Gia vô tình ngẩng đầu xem MV.
Thoạt nhìn, Hoàng Ni là một cô gái rất gợi cảm. Thẩm Nguyên Gia buông đũa, mở khóa điện thoại, phát hiện đây chính là nhân vật chính trên hot search mình vừa xem vừa nãy.
Hèn gì lại quen đến vậy.
#16092020
💬 Bình luận chương