Kể từ khi đi ăn lẩu với Tôn Ngải xong, Thẩm Nguyên Gia suốt ngày ru rú trong nhà.
Cô vốn không có nhiều bạn bè ở Đế Đô, bạn đại học cũng đường ai nấy đi, cô chỉ chơi thân với mỗi Tôn Ngải.
Mãi cho đến đầu tháng hai, tạp chí phát hành.
Thẩm Nguyên Gia không yêu cầu bản mẫu, cô sợ mình không nhịn nổi, nghĩ tới nghĩ lui vẫn là nên đợi chung với mọi người, chờ tạp chí phát hành.
Tối qua Tô Vân mới từ nước ngoài trở về.
Anh bạn kia đã tỉnh lại, cô và Lâm Tuệ Tâm lúc này mới yên lòng, cô cũng không thể để Lâm Tuệ Tâm một mình ở đó được.
Tuy rằng không ở công ty những cô vẫn quan sát những việc về xuất bản tạp chí.
Sau mười hai giờ, Tô Vân gọi điện cho Thẩm Nguyên Gia: "Em là người mới, không sao đâu, đừng căng thẳng, tin tưởng ánh mắt của chị."
Trải qua sự kiện bể bơi, Tô Vân đã quan tâm đến Thẩm Nguyên Gia nhiều hơn.
Thẩm Nguyên Gia uống một ngụm nước, trả lời: "Em tin tự khả năng tạo hình của chị, nhưng dù sao vẫn có chút căng thẳng."
Tô Vân cười: "Chị tưởng em có thể bói được chứ."
Không biết đây là phép thử hay chỉ là vô tình nói vậy, Thẩm Nguyên Gia cũng không để ý, "Coi như là tính mình không bằng tính người đi."
Tô Vân lại tin như thế. Cô cũng có nghe vài chuyện về việc kiêng kỵ bói cho bản thân mình.
"Sáng mai sẽ có thống kê doanh số, lúc đó sẽ gửi cho em một phần, em nhớ chia sẻ lại video của công ty."
Thẩm Nguyên Gia đáp ứng.
Video hậu trường của tạp chí cũng đơn giản, chỉ có quay lại những khâu chuẩn bị thường ngày khi chụp tạp chí mà thôi.
Cô đăng nhập weibo.
Hiện tại danh sách cho cơ thêm một cơ hội, cô vẫn sẽ cứu người.
Thẩm Nguyên Gia vỗ vỗ mặt, lẩm bẩm: "Tự nhiên đa sầu đa cảm làm gì không biết."
Cô sẽ sử dụng weibo thật có ích.
Cô đăng nhập weibo, chia sẻ video của weibo chính thức của Phi Thượng. Nhìn bản thân mình đang mỉm cười, cô hít một hơi thật sâu.
Cô sẽ bắt đầu một cuộc sống mới. (Truyện được đăng tải phi lợi nhuận duy nhất trên wattpat alaala00, nếu các cô đọc ở chỗ khác thì chính là copy công của người khác đó, mau về với Lã đi.)
///
Hồng Viên là một sinh viên đại học, gia cảnh khá giả, cấp một hai ba đều cố gắng học tập nên mắt bị cận đến ba độ, mấy năm qua chỉ chỉ dùng lotion dưỡng da là nhiều nhất.
Năm cấp ba, cùng phòng có một bạn hay trang điểm, cái tay linh hoạt như có phép thuật, đốm đốm li ti gì đều được che giấu tỉ mỉ, xinh đẹp đi ra ngoài.
Ngoài miệng cô không nói nhưng trong lòng vẫn luôn rất thích và ngưỡng mộ.
Sau khi lên đại học, hầu hết mọi người xung quanh đều trang điểm. Hồng Viên cảm thấy mình như một cô vịt xấu xí, cô không thể chịu nổi khi bản thân mình không biết gì, ngay cả đồ trang điểm.
Cho đến một ngày, bạn cùng phòng của cô muốn đi cạo lông mày, cô đã lấy hết dũng khí đi cùng với bạn, chủ tiệm cũng đề xuất thử vài món đồ mỹ phẩm.
Sau khi mở mắt, cô bị người trong gương làm cho hết hồn. Ngay khoảng khắc đó, Hồng Viên quyết định mình phải học trang điểm.
Cô lên mạng tìm rất nhiều bài viết hướng dẫn, không phải tớ nhìn thấy trên bàn của đồng nghiệp thì tớ cũng không biết. Cô ấy đã mua cây son giống của cậu rồi, sao trước kia tớ không phát hiện ra cậu hợp với loại phong cách này nhỉ?"
"Là vì trước giờ tớ chưa từng thử qua." Thẩm Nguyên Gia nhẹ giọng nói.
Hôm nay cô cũng tô son kem màu tím mận, nhìn vào cô gái da dẻ trắng nõn trong gương, giống như vừa mới ăn quả mâm xôi mà quên chùi miệng.
Sau khi nói thêm vài câu thì hai người cúp máy.
Đây cũng chính là lý do Thẩm Nguyên Gia chưa vội ký hợp đồng với Hoa Nghệ ngay lập tức. Nếu ấn phẩm tháng hai bán chạy, cô cũng coi như có vốn đường đường chính chính vào Hoa Nghệ chứ không đến mức đi hai bàn tay trắng.
Nghĩ đến tạp chí, Thẩm Nguyên Gia muốn ra ngoài xem xem có bao nhiêu người mua nó.
Ở Đế Đô này chưa bao giờ thiếu những cô gái thời thượng.
Ngoài trời tuyết đã rơi. Trận tuyết đầu tiên kéo đến vào hai ngày trước, lúc đó trên weibo và hot search toàn là ảnh chụp với tuyết đầu mùa.
Thẩm Nguyên Gia quấn khăn quàng cổ che nửa mặt, đội thêm nón, trên người khoác chiếc áo khoác dày, dù có là người quen thì cũng khó nhận ra.
Hơn bốn giờ, cô dừng trước cửa một nhà sách.
Nhà sách này là cái đông nhất trong khu vực, không lớn lắm nhưng lại sở hữu lượng khách nhiều nhất, già trẻ lớn bé đều sẽ tới đây mua đồ.
Thẩm Nguyên Gia đi vào, vừa dạo đến khu bán tạp chí liền thấy mặt mình trên đó.
Trong nhà sách tầm này có không ít người, đa phần là vì ngoài trời lạnh quá nên vào đây ké máy sưởi, hoặc là cầm một cuốn tạp chí, sách hay điện thoại ngồi yên tĩnh một bên.
Cũng có vài nữ sinh đọc tạp chí.
Thẩm Nguyên Gia dừng chân ở khu vực của Phi Thượng, trước cô là hai nữ sinh, có thể là bạn của nhau, thỉnh thoảng còn nói vài câu.
"...Lần trước tớ mua cuốn này, nội dung quá khô khan." Một nữ sinh lướt qua một tờ tạp chí Nhật Bản, dưới cái nhìn mơ hồ của Thẩm Nguyên Gia, cô gái cầm quyển tạp chí Phi Thượng lên.
Nữ sinh khác nghiêng đầu qua nói: "Nhìn đẹp đó."
"Tớ muốn thử kiểu trang điểm mắt này." Cô gái chỉ vào khóe mắt của Thẩm Nguyên Gia trên trang bìa và nói: "Đôi môi của cô ấy đẹp thật sự, nếu chúng ta có thể sửa được như vậy thì hay quá."
Thẩm Nguyên Gia cứng họng không nói nên lời.
Dạo tới dạo lui vài vòng, đa số đều là các cô gái mua Phi Thượng, Thẩm Nguyên Gia cảm thấy nhẹ nhõm.
Bên ngoài trời đã chuyển sang màu trầm.
Thẩm Nguyên Gia cũng không đi loanh quanh nữa, xoay người lấy một cuốn tạp chí rồi ra chỗ thu ngân thanh toán.
Có một vài người đang chờ thanh toán phía trước.
Thẩm Nguyên Gia chán nản giơ cuốn tạp chí trên tay lên, nhìn rồi mới phát hiện mình đang cầm một cuốn tạp chí giải trí, trang bìa là tin ngoại tình của nam diễn viên hai ngày trước.
"..." Ngạc nhiên.
Khóe môi Thẩm Nguyên Gia giật giật, đang tính ngẩng đầu thì khóe mắt liếc thấy tin tức dưới góc trái.
-Ca sỹ Hoàng Ni bị giết tại nhà riêng.
Nếu cô nhớ không lầm thì Hoàng Ni là ca sỹ hát bài hát ông chủ phát trong tiệm lẩu hai ngày trước.
#18092020
💬 Bình luận chương