- Phu quân, ngươi có chắc không? Thấy ánh mắt của tất cả mọi người đều hướng về phía mình, Tào Dĩnh cũng cảm thấy tự trách mình, liền có chút áy náy hỏi Triệu Nhan. Chuyện đã tới nước này, nàng thật ra cũng khá là thiên về làm thơ. Dù sao thì cũng đã có tiếng cao thủ vẽ tranh rồi, bây giờ cũng không quan tâm tới có thêm nhiều tài hoa nữa.
- Chuyện này ta không làm được! Triệu Nhan cười khổ lên tiếng. Kỳ thực hắn không phải thực sự là không làm ra được, mà là nghĩ tới mình vì chuyện vẽ tranh đã bị dồn tới mức phải đi Liêu quốc để vẽ cho Gia Luật Hồng Cơ đó rồi, ngộ nhỡ hôm nay mình lại tung ra mấy bài thơ kiệt tác truyền thế, sau này không biết sẽ rước thêm chuyện rắc rối gì nữa? Ví dụ như ngộ nhỡ truyền tới Liêu quốc, nghe nói Gia Luật Hồng Cơ đó rất thích thơ từ, tới khi đó chắc chắn sẽ phải trực tiếp đàm luận. Vì muốn ngăn chặn tình huống này, cho nên Triệu Nhan dứt khoát thừa nhận mình không làm được thơ. So với rắc rối sau này, mất mặt chút cũng không đáng là gì hết.
Thấy Triệu Nhan nói như vậy, Tào Dĩnh thật ra lại thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù Triệu Nhan nổi tiếng có thể thỏa mãn được chút hư vinh của người phụ nữ nàng, nhưng thân là thê tử của Triệu Nhan, nàng đã cảm thấy đằng sau danh tiếng của Triệu Nhan còn có chút áp lực, ví dụ như Tiết Ninh Nhi chính là bị tài hoa của Triệu Nhan hấp dẫn.
Nghĩ tới đây, Tào Dĩnh liền mỉm cười nói với đám người Âu Dương Uyển Linh: - Các vị tỷ muội hiểu lầm rồi, vừa rồi ta và phu quân chỉ là đùa chút thôi, không phải là thực sự muốn làm thơ. Man Nhi muội muội vừa rồi có lẽ cũng đã nghe nhầm rồi.
Man Nhi cũng chính là thiếu nữ mắt to đó. Khuê danh thực sự của nàng, Triệu Nhan không biết, chỉ biết ả là cháu gái của Hàn Kỳ, tên mụ của nàng là Man Nhi. Bởi vì trong đám người Tào Dĩnh này ả nhỏ tuổi nhất, cho nên cũng được cưng chiều nhất.
- Hả? Hóa ra là như vậy, đều trách ta đã nghe nhầm. Man Nhi mắt to nghe thấy lời này của Tào Dĩnh liền có chút tự trách mình. Tính cách của ả trời sinh khờ khạo, vốn không nghĩ là Tào Dĩnh đang nói dối. Đám người Bảo An Công chúa và Âu Dương Uyển Linh đều bị lời nói của Man Di lôi cuốn theo, nên cũng không có gì hoài nghi. Trong đó Bảo An Công chúa sợ Triệu Nhan lúng túng, liền nói vài câu đùa chuyển đề tài sang hướng khác.
Thấy đám người Âu Dương Uyển Linh không chú ý gì tới chuyện mình làm thơ nữa, Triệu Nhan và Tào Dĩnh đều thở phào nhẹ nhõm. Ngược lại, Tiết Ninh Nhi bên cạnh khẽ mỉm cười, khẽ nói một câu: - Quận Vương quả thực không thể làm thơ sao? Tiểu nữ quả thực có chút nghi ngờ.
Tiết Ninh Nhi nói xong, cũng không chờ Triệu Nhan đáp lại, mà khẽ cười một tiếng đi theo đám người Bảo An Công chúa. Lần này ả không có thụt lùi lại nữa, mà thoải mái nói chuyện với Bảo An Công chúa và Thọ Khang Công chúa. Mặc dù đám người Âu Dương Uyển Linh biết thân phận của Tiết Ninh Nhi, nhưng cũng không có cố ý bài xích, cho nên nhất thời mấy cô gái thật ra cũng rất là hòa hợp với nhau.
- Phu quân, người thật sự không làm được một bài thơ về tết Nguyên Tiêu sao? Tào Dĩnh cũng có chút nghi ngờ liếc nhìn Triệu Nhan. Với sự hiểu biết của nàng về Triệu Nhan, dường như cảm thấy vừa rồi Triệu Nhan đang nói dối.
Nhưng cũng đúng lúc này, bỗng chỉ nghe thấy trong đám người trên phố thừa ra một bé gái khoảng 7, 8 tuổi, sau đó chạy nhanh về phía Âu Dương Uyển Linh. Bởi vì nó tuổi tác còn nhỏ, cho nên người hầu bên cạnh Âu Dương Uyển Linh cũng không ngăn được nó. Kết quả là chỉ thấy con bé này chạy tới trước mặt Âu Dương Uyển Linh, đưa vào tay nàng một bức thư nói: - Tỷ tỷ, đây là ca ca nhờ ta chuyển tới cho tỷ!
Âu Dương Uyển Linh nghe tới đây bỗng giật mình, liền nhận lấy bức thư mà không kịp nói gì, lại thấy bé gái đó quay người chạy vào đám người, thoáng chốc đã biến mất. Điều khiến cho Âu Dương Uyển Linh cảm thấy kỳ lạ, liền mở bức thư ra đọc nội dung bên trong. Kết quả là phát hiện bên trong lại là một bài thơ, liền khẽ hé đôi môi đỏ mọng đọc: - Đêm xuân gió thổi ngàn hoa nở, Rụng như mưa, sao rực rỡ.
💬 Bình luận chương