Trên một tòa lầu trong nhà Âu Dương Tu, Âu Dương Uyển Linh nằm trên chiếc giường gấm ấm áp, nhưng bất luận thế nào cũng không thể ngủ được, trằn trọc trở mình gần một canh giờ, trong đầu vẫn luôn nhớ tới chuyện vừa rồi. Bài thơ nhận được trước cửa phủ đó, cuối cùng lại ngồi dậy, ôm chăn gấm khẽ nói: - Giữa đám tìm người trăm ngàn độ, Bỗng quay đầu lại, Người ngay trước mắt, Dưới lửa tàn đứng đó.
Chiếc đèn, ánh trăng, hói lửa, nhạc khí, xã vũ phía trên đó, đan xen vào niềm vui Nguyên Tịch, cô gái hóa trang phía dưới khiến cho người ta hoa mắt đó hóa ra đều chỉ là vì một người trong lòng mà làm, mà viết. Nếu không có người này ở đây, tất cả điều đó đều không có ý nghĩa. Mà người con gái ở ánh đèn đó là ai? Điều này đương nhiên là không cần hỏi cũng biết, dù sao bài thơ này chính là để tặng Âu Dương Uyển Linh.
Nghĩ tới những điều này, Âu Dương Uyển Linh chỉ cảm thấy mặt mình nóng ran lên. Đặc biệt là nhớ tới cô bé đưa bài thơ đó nói, đây là một chàng thanh niên tặng cho mình, càng khiến cho Âu Dương Uyển Linh lại có cảm giác ngọt ngào trong nỗi ngượng ngùng. Nói ra từ sau khi chuyện của nàng và Triệu Nhan lưu truyền ra ngoài, không có chàng trai nào tỏ ý ái mộ nàng, càng không có ai tới nhà cầu hôn. Nhưng không ngờ chuyện này vốn chính là trong tết Nguyên Tiêu, chính là ngày hội nam nữ thanh niên bày tỏ sự ái mộ lẫn nhau. Thậm chí có một người đàn ông đã làm một bài thơ hay như vậy tặng mình.
- Có thể viết ra bài thơ hay như vậy, tất nhiên là một người đàn ông tài hoa, chỉ là không biết tuổi tác của hắn ta bao nhiêu, đã kết hôn hay chưa nha chết tiệt, sao ta lại nghĩ tới những chuyện này? Âu Dương Uyển Linh nghĩ tới người đàn ông làm thơ tặng mình đó không khỏi ngượng ngùng, bỗng lấy chăn phủ lên mặt mình, nằm lăn lộn trên giường.
Đêm nay, Âu Dương Uyển Linh vì một bài thơ mà mất ngủ, mãi cho tới bữa sáng hôm sau dù vì ngủ không đủ mà có chút mệt mỏi, nhưng lại luôn nở nụ cười ngọt ngào. Điều này đã khiến cho Âu Dương Tu và phu nhân của ông Tiết Tthị đều rất kinh ngạc. Thật không dễ dàng gì chờ tới khi xong bữa sáng, Âu Dương Uyển Linh quay về nghỉ ngơi, Tiết thị liền gọi người hầu tới hỏi chuyện hôm qua đi cùng với Âu Dương Uyển Linh. Kết quả là không bao lâu sau, Tiết thị đã vui mừng trở lại.
- Phu nhân thấy thế nào? Nhìn bộ dạng của Uyển Nhi hôm nay, hình như là hết sức vui vẻ đấy, liệu có phải hôm qua đã gặp chuyện gì không? Âu Dương Tu thấy Tiết thị đi vào, liền quan tâm hỏi. Là người từng trải, ông mơ hồ nhận thấy cháu gái có điều gì khác thường.
Nghe thấy câu hỏi của trượng phu, nụ cười trên mặt Tiết thị càng tươi hơn: - Hôm qua Uyển Linh đi thưởng thức hội đèn, hôm nay quay về liền biến thành bộ dạng như vậy. Trước đây khi con gái chúng ta chưa xuất giá, trong hội đèn đã gặp được chàng trai ngưỡng mộ, cũng là dáng vẻ này, cho nên thiếp dám khẳng định Uyển Linh chắc chắn là gặp được chàng trai trong lòng rồi!
Âu Dương Tu nghe thấy cháu gái gặp được người đàn ông trong mộng, trong lòng cũng thấy vui, liền hỏi: - Phu nhân, vừa rồi bà đã hỏi người làm chưa? Uyển Linh hôm qua rốt cuộc là đã gặp người đàn ông thế nào?
ng một bức thư nói: - Tỷ tỷ, đây là ca ca nhờ ta chuyển tới cho tỷ!
Âu Dương Uyển Linh nghe tới đây bỗng giật mình, liền nhận lấy bức thư mà không kịp nói gì, lại thấy bé gái đó quay người chạy vào đám người, thoáng chốc đã biến mất. Điều khiến cho Âu Dương Uyển Linh cảm thấy kỳ lạ, liền mở bức thư ra đọc nội dung bên trong. Kết quả là phát hiện bên trong lại là một bài thơ, liền khẽ hé đôi môi đỏ mọng đọc: - Đêm xuân gió thổi ngàn hoa nở, Rụng như mưa, sao rực rỡ.
💬 Bình luận chương