Vài ngày sau, bên ngoài cổng Cựu Tào của thành Khai Phong, Triệu Thự mang theo văn võ bá quan tiễn đoàn người đi sứ Liêu quốc của Dĩnh Vương Triệu Húc, lần này có lẽ là đoàn sứ thân phận cao nhất của Đại Tống mấy năm nay, trong đoàn không những có chánh sứ Triệu Húc, ngoài ra còn có hai phó sứ một người trong đó là Quảng Dương quận vương Triệu Nhan, đoàn người hộ tống đi sứ lên đến hơn hai ngàn người, đương nhiên đại đa đa số đều là hộ vệ, nhưng cũng đủ thể hiện sự coi trọng của Đại Tống với lần đi sứ này.
- Húc nhi, Nhan nhi, hai huynh đệ các con lần này đi sứ Liêu quốc, ngoài chúc thọ Gia Luật Hồng Cơ ra, cũng phải chăm chỉ quan sát, cố gắng quá giờ, thậm chí sẽ phải đổi ngày xuất hành.
Triệu Thự ngẩng đầu nhìn lên trời, cũng biết không thể tiếp tục nói chuyện với hai con trai nữa, thế là liền lệnh cho sứ đoàn khởi hành, sau đó vẫy tay từ biệt Triệu Húc, Triệu Nhan, đến khi cả đoàn sứ xa vài dặm, Triệu Thự lúc này mới thở dài, mang theo đoàn tiễn đưa hùng hậu trở lại trong thành.
Triệu Nhan không giống những người khác trong sứ đoàn chốc chốc ngoảnh đầu lại, vì sáng hôm nay hắn đã dặn dò hai người Tào Dĩnh và Tiết Ninh Nhi, bảo họ đừng đi tiễn mình, tránh khỏi hắn không nỡ rời xa. Hai người Tào Dĩnh đều đồng ý chuyện này, chỉ là khi Triệu Nhan ra khỏi nhà, lại được hai người Tào Dĩnh tiễn hết thôn Thượng Thủy, đợi đến khi Triệu Nhan sắp tới cổng thành rồi, quay đầu lại nhìn vẫn thấy hai người Tào Dĩnh vẫn chưa trở về. Cũng chính vì như vậy, nên hai người Tào Dĩnh không ở trong đoàn đưa tiễn sứ. Ít nhất là lúc nãy Triệu Nhan không nhìn thấy họ.
- Tam đệ, đệ đang nghĩ gì vậy, tại sao có vẻ không được vui?
Khi sứ đoàn Triệu Nhan bọn họ tới Doanh Châu, quan viên ở đó đều tới nghênh đón, những việc thế này trước giờ đều do Triệu Húc ứng phó, Triệu Nhan chỉ cần ở đằng sau y gật đầu mỉm cười là được, nhưng cũng chính lúc này, Triệu Nhan bỗng nhiên nhìn thấy một người trong đám quan viên đón tiếp mình, lúc đó có chút kì lạ lẩm bẩm:
- Sao người đó lại ở đây?
💬 Bình luận chương