Tô Thức cũng đứng bên cạnh Triệu Nhan, đồng thời cũng nghe thấy câu nói mà hắn lẩm bẩm, lúc đó nhìn theo ánh mắt của Triệu Nhan, kết quả lập tức bừng tỉnh ngộ, vì hắn nhìn thấy hóa ra là người bạn tốt Trương Tái ở kinh thành lại đang mặc quan phục đứng ở đó, khiến Tô Thức ngay lập tức nhớ ra, năm ngoái sau lần tụ tập ở Tây Viên Nhã Tập đó, Trương Tái bỗng nhiên được bổ nhiệm làm huyện lệnh Giao Hà, thế là vội vàng lên đường nhậm chức, lúc đó vẫn là y và Lý Công Lân tiễn Trương Tái, mà huyện Giao Hà là một huyện trực thuộc Doanh Châu.
Nghĩ đến đây, Tô Thức lập tức cười giải thích một chút với Triệu Nhan về chuyện Trương Tái nhậm chức huyện lệnh Giao Hà, sau đó kéo Triệu Nhan lên chào hỏi Trương Tái nói:
- Tử Hậu huynh, lần trước từ biệt ở Đông Kinh, vốn cho rằng trong vòng vài năm khó có thể gặp lại, không ngờ vẫn chưa tới nửa năm, chúng ta lại gặp nhau ở đây.
Trương Tái hôm qua nhận được tin, sáng nay chạy tới thành Doanh Châu chuẩn bị nghênh đón sứ đoàn, nhưng y chỉ biết chánh sứ của sứ đoàn do Dĩnh Vương Triệu Húc đảm nhận, nhưng lại tuyệt đối không nghĩ tới hai người quen cũ Triệu Nhan và Tô Thức cũng trong đoàn sứ, khi nhìn thấy Tô Thức không kìm được cười lớn nói:
- Tử Chiêm huynh huynh lại cũng đi Liêu quốc, dựa vào tài năng của Tử Chiêm huynh, nhất định có thể nổi danh khắp Đại Liêu!
Sau khi Trương Tái và Tô Thức nói xong, lập tức hành lễ với Triệu Nhan nói:
- Lần trước từ biệt ở Tây Viên Nhã Tập, hạ quan vốn muốn tới phủ quận vương thăm hỏi, nhưng đúng lúc bị triều đình điều tới Doanh Châu này làm quan, khiến hạ quan vẫn luôn tiếc nuối, không ngờ lại có thể gặp được quận vương ở đây.
- Ha ha, lần trước từ biệt Tử Hậu huynh, bản vương cũng rất nhớ, ta cũng không ngờ lại gặp gỡ Tử Hậu huynh ở đây, xem ra chúng ta thật sự có duyên!
Triệu Nhan nói những lời này thật sự có chút dối lòng, lần trước sau khi chia tay ở Tây Viên Nhã Tập, Trương Tái tuy để lại cho hắn ấn tượng sâu đậm, nhưng sau lần đó, hắn liền bỏ Trương Tái người này ra khỏi đầu óc, nếu không phải hôm nay gặp nhau ở đây, e rằng cả đời này hắn cũng không nghĩ đến đối phương.
Triệu Nhan và Tô Thức tuy là phó sứ, nhưng quan viên tới tiếp đón họ đều bị Triệu Húc thu hút, vì vậy hai người họ cũng không có việc gì, liền chuyện trò với Trương Tái, đặc biệt là về huyện Giao Hà mà y làm huyện lệnh, càng hấp dẫn hứng thú của Triệu Nhan, vì huyện Giao Hà này nằm ở tận cùng phía bắc của Doanh Châu, đi qua huyện chính là khu ranh giới giữa hai nước Tống Liêu rồi, đi tiếp về phía bắc chính là Liêu quốc.
Trương Tái giới thiệu sơ qua về tình hình huyện Giao Hà, Triệu Nhan vừa muốn hỏi một chút chuyện Liêu đội đả thảo cốc, nhưng lúc này Triệu Húc đã cùng quan viên Doanh Châu hàn huyên xong, Triệu Nhan cũng không tiện nhiều lời với Trương Tái nữa, tới trạm nghỉ chân nghỉ ngơi trước, tiện thể tắm rửa thay quần áo, sau đó giống như mọi ngày, đi dự tiệc rượu mà quan viên ở đó tổ chức, kiểu nghênh đón tiễn đưa này trong quan trường sớm đã trở thành tục lệ, cơ bản không thể thay đổi.
Bởi Doanh Châu nơi đây đã là biên giới giữa Đại Tống và Liêu quốc, hơn nữa Triệu Nhan bọn họ cả chặng đường cũng vô cùng mệt nhọc, vì vậy theo kế hoạch ban đầu, bọn họ sẽ ở Doanh Châu nghỉ ngơi vài ngày, đồng thời phái người thông báo với Liêu quốc, đợi sau khi quân đội của Liêu quốc tới trước nghênh đón, Triệu Nhan bọn họ mới tiếp tục lên đường.
- Huyện lão gia trở về!
Đúng lúc Triệu Nhan đang suy nghĩ đến kế hoạch đi Liêu quốc lần này, chợt nghe thấy trên đường có người hét lớn, ngay sau đó chỉ thấy một trận ầm ĩ trên đường, chẳng bao lâu, thì thấy một đoàn người ngựa đi từ hướng cửa bắc huyện thành, trong đó xe ba gác đi phía trước, kéo theo một xe đầy rẫy những người máu me đầm đìa.
💬 Bình luận chương