“Hừ! Chỉ biết dùng chiêu này để đối phó với tôi thôi.” Anh không muốn để cô tiếp tục đùa bỡn mình trong lòng bàn tay, nhưng lại không có biện pháp đối xử nhẫn tâm với cô.
Sau khi buông lời mỉa mai, anh bực bội quay người bước vào trong phòng.
Vừa thấy anh đi, vẻ yếu đuối của Mục Tử Ca lập tức biến mất. Cô vỗ ngực tự trấn an bản thân.
“Vẫn là chiêu này có hiệu quả. Đàn ông ấy à, làm gì có ai không biết thương hoa tiếc ngọc bao giờ, trừ khi đó không phải là ngọc quý.”
Âm thanh máy móc của 001 lại vang lên:【Ký chủ, diễn xuất tốt lắm.】
Mục Tử Ca sờ lên cằm mình, suy nghĩ: “Có lẽ bây giờ virus zombie mới bùng phát được vài ngày.”
Trong nhà vẫn còn điện và nước, việc cô cần làm bây giờ là đưa những thực phẩm khó bảo quản vào trong không gian trước.
Căn hộ cao cấp này là Lãnh Thần Dực mua cho cô, chủ yếu là cho cô ở, anh chỉ thỉnh thoảng ghé qua mà thôi.
Vì vậy, nếu có thiếu cái gì, anh cũng sẽ không nhận ra.
Cô quyết định mang nốt nửa bao gạo còn lại làm cơm cuộn rong biển, bột mì thì làm thành bánh bao, nghĩ xong cô liền bắt tay vào làm.
Cô cần tận dụng hết những thực phẩm còn lại trước khi mất điện và nước. May mà nguyên chủ là một cô gái mê mua sắm và săn hàng online.
Nguyên một thùng nước uống collagen còn chưa dùng tới, giờ cũng coi như thứ dự trữ để chống đói.
Cô lén giấu một nửa số thực phẩm trong phòng khách vào không gian, để lại một nửa ở bên ngoài. Chỗ này cũng đủ để trụ lại vài ngày.
Trong lúc bận rộn, Mục Tử Ca không quên liếc nhìn cửa phòng, đề phòng anh bất ngờ xuất hiện.
💬 Bình luận chương