Vẻ mặt cô đầy ân cần và nịnh nọt chạy đến trước mặt anh, giọng điệu ngọt ngào: "Vừa mới dậy, chắc anh đói rồi đúng không? Nếm thử cái này đi. Là em đặc biệt làm cho anh đó. Mau thử đi~"
Cô gái chớp chớp đôi mắt, khuôn mặt ngây thơ, đáng yêu nhìn anh, khiến người ta khó lòng từ chối.
Lãnh Thần Dực nhìn cô trước mặt, gương mặt anh nghiêm nghị, có chút bất ngờ trước hành động này.
Khi cô chủ động đút cho anh, mọi cơn giận dường như tan biến, tâm trạng cũng tốt lên hẳn.
Hệ thống thông báo:【Điểm thiện cảm +2. Bạn đã nhận được 2 điểm tích phân.】
Cuối cùng thì cô cũng khiến trái tim anh ấm lên một chút. Mục Tử Ca vui mừng đến phát khóc, không uổng công cô đã mặt dày như vậy.
Có điểm tích lũy rồi! Vui ghê!
"Có ngon không? Cả đĩa này đều là của anh đấy." Cô đặt đĩa vào tay anh rồi vui vẻ bước vào phòng.
Trong căn hộ này, chỉ có phòng ngủ chính là có thể ngủ, còn có cả phòng thay đồ và phòng tắm. Giờ thì đến lượt cô nghỉ ngơi.
Để tránh phải ngủ chung giường với anh ta!
Lãnh Thần Dực không nói gì, cầm đĩa thức ăn ngồi xuống bàn, yên lặng ăn tiếp. Anh phải thừa nhận rằng, hôm nay đồ ăn cô làm rất hợp khẩu vị của anh.
Trước đây, cô nấu ăn chỉ ở mức tạm được thôi, không hiểu sao bây giờ lại đột nhiên nấu ngon như vậy. Cả cách cô nũng nịu cũng trở nên thường xuyên hơn.
Anh bắt đầu suy nghĩ, có lẽ trước đây cô chỉ là quá sợ hãi mà thôi.
💬 Bình luận chương