Chỉ là, hoàn toàn không có ý muốn chia sẻ.
Lục Thiên Ánh đi ở bên cạnh, "Ăn ngon như vậy sao?"
Tây Ngạn Du không đáp lời, tiếp tục cắn một ngụm to chân gà, giống như là sóc con nhai nhai, gật đầu thật mạnh.
Bên người Lục Thiên Ánh chưa có ai không nhãn lực như tên nhóc này, gã câm nín một lát, nhìn tay Tây Ngạn Du dính một ít dầu bóng nhẫy, giữa mày nhíu nhíu, vẻ mặt ghét bỏ lấy khăn gấm ra lau tay cho cậu.
Tây Ngạn Du đang xem hoa đăng phía trước, quay đầu nhìn qua, "Cảm ơn."
Nhìn khuôn mặt xinh đẹp gần trong gang tấc, Lục Thiên Ánh dừng một chút, rồi sau đó hé miệng, dưới con mắt dần dần trợn to của Tây Ngạn Du——
"Ngoạm" một ngụm, đem chân gà trên xiên que nuốt vào.
"!!!" Tây Ngạn Du dừng bước chân, trừng lớn đôi mắt, nhìn cái chân gà lớn nhất, nướng tốt nhất, thơm nhất, mà cậu vẫn luôn không dám ăn, nay đã rơi tọt vào trong miệng Lục Thiên Ánh.
Đồng tử của Tây Ngạn Du chết máy.
Lục Thiên Ánh một bên ăn một bên cúi nhìn bộ dáng đầy khiếp sợ cùng không thể tưởng tượng được của Tây Ngạn Du, nhai nhai mấy cái rồi nuốt nó xuống, cuối cùng thong thả dùng khăn gấm lau miệng, "Hương vị xác thật không tồi."
Tây Ngạn Du nhấp môi, cúi nhìn mấy cái chân gà không lớn bằng cái vừa nãy, vội nghiêng nghiêng người qua bên phải.
Lại thấy tiên nhân ôm cánh tay đứng ở bên phải đang cười nhạo một tiếng, ánh mắt chăm chú nhìn thịt xiên trên tay Tây Ngạn Du.
Tây Ngạn Du: ""
Bốn bề thụ địch.
Hai mặt thụ địch.
Tứ cố vô thân.
Tây Ngạn Du vội vàng cắn một miếng thịt, cất bước tiếp tục đi về phía trước, có chút rầu rĩ không vui.
Lục Thiên Ánh đem khăn gấm bị bẩn ném cho người hầu cận, không hiểu sao tâm tình tốt hơn rất nhiều.
Trách không được nhiều người thích trêu trẻ nhỏ đến phát khóc như vậy.
Thực sự thú vị.
Lục Thiên Ánh đi theo bên cạnh Tây Ngạn Du, nghiêng đầu thấy vẻ mặt phòng bị cùng bộ dáng buồn bực của đối phương, khóe môi nhếch lên ý cười nhàn nhạt.
Tây Ngạn Du phòng bị trái phải, nhanh chóng giải quyết đồ ăn trong tay, lau sạch tay, rồi rẽ vào quầy quán nhỏ mua một ly ô mai chua, một bên uống một bên bị một hoa đăng có hình cẩm lý hấp dẫn lực chú ý.
Hoa đăng cẩm lý này cũng không biết là ai làm, nó khác với cẩm lý hoạt bát vui mừng, ngược lại bụ bẫm lười biếng.
Giống con cá mặn cẩm lý.
Vừa tiến lên hỏi, chủ quán cười khanh khách nói không bán hoa đăng, là tặng khi đoán đúng câu đố đèn, một câu đố là 10 văn tiền.
Nhìn quầy hàng treo một loạt đố đèn, Tây Ngạn Du uống một ngụm ô mai, người kiếm được rất nhiều tiền mừng tuổi tay vung lên thanh toán, tùy tay bắt lấy một cái, vừa mở ra, câu đố là ——Thượng khí tiếp được khí.
Tiên nhân đứng ở bên phải, nhìn động tác vung bạc không thương tiếc của cậu, cười như không cười.
Lục Thiên Ánh ở bên trái, mắt nhìn đố đèn, rồi nhìn về phía Tây Ngạn Du, trong ánh mắt nhiều chút uy nghiêm của lão sư khi kiểm tra công khoá.
Tây Ngạn Du: A này
Tuy rằng rất đơn giản, nhưng nhân thiết học tra của cậu cứng như đá.
Nhìn đố đèn——
Tây Ngạn Du trầm ngâm.
Tây Ngạn Du mê mang.
Tây Ngạn Du mắt trong mong nhìn hoa đăng cẩm lý.
Vân Lâm Quân phe phẩy quạt xếp, ở một bên từ từ nói: "Khất."
Tây Ngạn Du: Ta không nhìn thấy cũng không nghe thấy.
Tiếp tục cúi đầu xem đố đèn, suy tư, mê mang, ngẩng đầu mắt trông mong nhìn hoa đăng.
Cuối cùng, Lục Thiên Ánh thở dài một hơi, nhàn nhạt nói: "Khất cái khất."
Mắt Tây Ngạn Du sáng lên, nhìn về phía chủ quán: "Khất."
Chủ quán cười chúc mừng: "Đối đúng ~" nói xong, lấy hoa đăng kia đưa cho Tây Ngạn Du, rồi tiếp tục nói một đống lời cát tường.
Tây Ngạn Du cầm hoa đăng vui mừng trong chốc lát, nghe chủ quán nói đến tâm nở rộ như hoa, âm thầm liếc tiên nhân một cái, quyết định chiếu cố sinh ý của chủ quán, vì thế, bàn tay thon dài lại tiêu thêm 10 văn, câu đố là —— Trên núi còn có sơn.
Nhân thiết học tra bền vững suy nghĩ trong chốc lát, nhìn về phía Lục Thiên Ánh.
Lục Thiên Ánh nhướng mày, lạnh lạnh đánh giá Tây Ngạn Du, giống như là đột nhiên nhớ tới đã rất lâu rồi không quản chuyện học hành của Tây Ngạn Du.
Tây Ngạn Du chột dạ lui về phía sau một bước, nghĩ nghĩ, ánh mắt sáng lên, nhìn về phía chủ quán: "Ra?"
Chủ quán cười khanh khách gật gật đầu, kêu cậu chọn một cái hoa đăng, Tây Ngạn Du lấy một cái hoa đăng nhỏ tròn tròn giống quả cam.
Tây Ngạn Du không ngừng cố gắng, lại tiêu tiền cho đố đèn, câu đố —— Nhiều ra một nửa.
Nghĩ rồi lại nghĩ, Tây Ngạn Du gãi gãi đầu, lặng lẽ nhìn về phía Lục Thiên Ánh.
Lục Thiên Ánh hừ lạnh một tiếng, sắc mặt không tốt nhìn Tây Ngạn Du, "Tháng đổi năm dời — Tuổi."
Lão bản nhẫn cười gật đầu, Tây Ngạn Du vừa lòng chọn chiếc hoa đăng hình lá sen.
Thấy tiên nhân từ lúc bắt đầu cười như không cười, đến bây giờ là bộ dáng đạm nhiên, hơi có chút thất vọng nhỏ, Tây Ngạn Du giải câu đố đèn cuối cùng —— Người đi khuê phòng kết bạn.
Học tra tự hỏi hai giây liền từ bỏ, lại lần nữa nhìn về phía Lục Thiên Ánh.
Lục Thiên Ánh thở dài một tiếng: "Giai nhân giai."
Vẻ mặt học tra có chút mờ mịt, tựa như suy tư về câu đố này, có điều, lúc chủ quán chúc mừng, học tra đã ném nó ra sau đầu, vui vẻ chọn hoa đăng.
Vân Lâm Quân nhìn kẻ ngốc Tây Ngạn Du, khép cây quạt lại, dùng nó gõ lên đầu Tây Ngạn Du, "Ngốc."
Cái gõ này không nặng không nhẹ, nhưng rất bất ngờ, cổ Tây Ngạn Du rụt lại: "!"
Đáng giận!
Sao lại chơi đánh úp như thế chứ?
Cậu làm bộ vẻ mặt hoài nghi nhìn trái quay phải, ánh mắt viên đạn xẹt qua tiên nhân không có đức, rồi quay đầu nhìn về phía Lục Thiên Ánh, cuối cùng, không phục lại có chút ủy khuất trừng Lục Thiên Ánh một cái.
Lục Thiên Ánh: "???"
Tây Ngạn Du không để ý tới Lục Thiên Ánh tự nhiên đội cái nồi, vui vẻ chọn hoa đăng hình con rùa đen nhỏ, ở trước mặt Lục Thiên Ánh cùng tiên nhân lung lay một vòng.
Lục Thiên Ánh: ""
Tiên nhân: ""
Tây Ngạn Du cảm thấy mỹ mãn rời đi, Lục Thiên Ánh đi theo bên cạnh, nhàn nhạt nói: "Đố đèn đơn giản như vậy mà đoán không ra, chốc lát trở về kiểm tra công khóa của ngươi."
Tây Ngạn Du nghe vậy, tươi cười tắt ngúm.
Cậu dừng bước chân, tròng mắt chuyển động, toét miệng đi về phía trước, vô cùng đắc ý nói: "Công khóa gần đây của ta khá tốt, tuy rằng không đoán được đố đèn, nhưng ta sẽ ra câu đố ~"
Lục Thiên Ánh nhìn cậu một cái, vẻ mặt hoài nghi.
Tây Ngạn Du lắc lắc mấy cái hoa đăng trong tay, cười nói: "Phía trước có một mặt mảnh cỏ. Đoán một loại thực vật."
Lục Thiên Ánh: ""
Gã cúi đầu suy tư.
Tiên nhân cũng thế.
Một lát sau, hai người cũng không có động tĩnh gì.
Tây Ngạn Du liếc hai người một cái, từ từ nói: "Không biết đi? Đáp án chính là ——"
Thấy hai người đều nhìn mình, Tây Ngạn Du quơ quơ cẩm lý trong tay, lười biếng ngáp một cái, "Hoa mai ~"
Lục Thiên Ánh & Vân Lâm Quân: ""
Không đợi bọn họ phản ứng, Tây Ngạn Du nói tiếp: "Lại đến một cái." Cậu cầm hoa đăng chỉ chỉ phía trước: "Phía trước lại có một mặt mảnh cỏ. Vẫn là một loại thực vật."
Lục Thiên Ánh & Vân Lâm Quân: ""
Thấy hai người nghiêm túc suy tư, một lát sau vẫn không có ý kiến gì, Tây Ngạn Du thở dài: "Là dã hoa mai a ~"
Lục Thiên Ánh & Vân Lâm Quân: "."
Tây Ngạn Du rung đùi đắc ý đi phía trước, cầm hoa đăng cẩm lý nhẹ nhàng chạm vào hoa đăng rùa đen nhỏ, âm thầm cười xấu xa: "Câu cuối cùng nè ——"
Thu hồi cười xấu xa, Tây Ngạn Du xoay người nhìn về phía hai người đang sắp chết máy, vẻ mặt đứng đắn nghiêm túc: "Dùng phương pháp gì để hôm nay làm việc ít dùng sức nhất?"
Lục Thiên Ánh cùng Vân Lâm Quân yên lặng thúc đẩy cân não.
Tây Ngạn Du nghẹn cười đi phía trước, cẩm lý và rùa đen nhỏ bị lung lay sắp đứt dây, mới nói: "Không biết hả? Kia đương nhiên là ——"
Cậu quay đầu lại, khóe môi ngậm ý cười, trong mắt tựa hồ có một tia linh động tinh ranh, lại có một tí xíu khiêu khích, nhìn kỹ lại còn có sự vui sướng:
"Đẩy đến ngày mai ~"
"Ngốc."
Lục Thiên Ánh & Vân Lâm Quân: ""
Lục Thiên Ánh nhìn Tây Ngạn Du đắc ý dào dạt, bất đắc dĩ cười, tiện đà xụ mặt: "Thế ngày mai lại kiểm tra công khoá."
Khóe miệng Tây Ngạn Du nhếch lên.
Ngày mai lại ngày mai, ngày mai dữ dội nhiều âm u.
Hừ hừ.
Tiên nhân nhìn cậu một cái, giống như là nhìn thấu cậu, khẽ cười một tiếng, phe phẩy chiếc quạt.
Rốt cuộc, cũng đi đến đoạn cuối của con đường, vừa vặn đi ngang qua Thu Ý Cư, Lục Thiên Ánh thuận miệng hỏi một câu: "Ăn Tuyết Hoa Lạc không?"
Tây Ngạn Du liếc mắt Vân Lâm Quân không có đức dám nói cậu ngốc một cái, sờ sờ cái đầu còn hơi đau, "Ừm!"
Vân Lâm Quân vốn một đường xem diễn bỗng dừng bước chân, khóe miệng cười như không cười đè cho bằng, liếc xéo Tây Ngạn Du, ánh mắt lạnh căm căm.
Da đầu Tây Ngạn Du tê dại, lông tơ hơi dựng, lại làm bộ không thấy như cũ, mắt trông mong nhìn Lục Thiên Ánh.
Lục Thiên Ánh bị đôi mắt cún con của Tây Ngạn Du lung lay, gã sửng sốt một cái, ho nhẹ một tiếng, kêu người hầu cận đi xếp hàng mua Tuyết Hoa Lạc, còn gã mang theo Tây Ngạn Du đi mệt vào trong nhã gian của một tửu lâu gần đó.
Một bàn lớn sơn hào hải vị mang lên, còn có bánh trôi nhỏ, Tây Ngạn Du đang ở chuẩn bị khai đũa, liền thấy ——
Vân Lâm Quân như là nghĩ đến cái gì, hơi hơi mỉm cười với cậu, thân hình biến mất tại chỗ.
Tây Ngạn Du dừng đôi đũa lại: ""
Như thế nào mà có một loại dự cảm không tốt?
💬 Bình luận chương