"Bang" một tiếng, Tây Ngạn Du giận dữ đập mạnh quyển thoại bản xuống giường.
Tiên nhân bị hoảng sợ, tay bưng nước trà thiếu chút nữa đổ.
Hừ hừ ~
Ai bảo ngài thường xuyên đột nhiên xuất hiện làm ta sợ?
Tây Ngạn Du tiếp tục diễn: "Đáng giận!"
Nói xong hai chữ này, cậu nhẫn cười một lát, mới thu lại vẻ mặt, nghiêng người dạo bước, giống như là bừng tỉnh đại ngộ.
"Trách không được trong lâu bỗng nhiên truyền tay nhau đọc thoại bản này, hoá ra là vì ngăn chặn tình trạng vì yêu mà cứ đâm đầu, đây là đang muốn nhắc nhở mọi người về sau không vì tình khốn mà chậm trễ công việc."
Tây Ngạn Du gật gật đầu: "Không hổ là lâu chủ, quả nhiên mưu tính sâu xa."
Dư quang liếc biểu tình vi diệu của tiên nhân, Tây Ngạn Du cong cong khoé môi, thỏa mãn vì trả được thù.
Cậu tính tính xem kế tiếp mình có mấy ngày thanh tịnh, lại lật lật mấy quyển thoại bản, không ngừng cố gắng, "Tiếp tục xem là tiếp tục xem ~"
Nói xong, chọn lấy một quyển, ôm gối mềm lười biếng ngáp một cái, như là không xương dựa vào đầu giường, một bên ăn điểm tâm uống trà một bên xem thoại bản.
Tự nhiên có thoải bản mới để xem, tất nhiên là không thể bỏ lỡ.
Vốn dĩ là đã ngấy mấy thể thoại tình yêu tuyệt mỹ, nhưng nhờ có tiên nhân biên soạn ra đa dạng kết cục BE.
Vân Lâm Quân buông chung trà, cẩn thận đánh giá Tây Ngạn Du một lát.
" Chậc."
***
Bảy ngày sau, Quý Dạ Vân còn năm ngày nữa là đến Vĩnh Khê Thành, Xuân Phong Lâu an bài Tây Ngạn Du lên đài luyện tập lần cuối cùng.
Tây Ngạn Du mặc trang phục lộng lẫy lóa mắt, càng tô điểm cho dung mạo tuyệt sắc của cậu. Đặc biệt hôm nay trên khuôn mặt còn có một tia u buồn, càng là nhìn thấy mà thương.
Tây Ngạn Du nhàn nhã ngồi ở vị trí cạnh lan can, dù bận nhưng vẫn ung dung nhìn về phía đầu sỏ gây tội — Tuyết Hoa Lạc tiên nhân.
Thoại bản xem xong hết rồi.
Dưới ngòi bút tình yêu của tiên nhân, câu chuyện tình yêu của các nhân vật quá —— kh*ng b*, không thể diễn tả.
Giá trị thoại bản rớt ầm ầm.
Giống như là hắn lấy cảm hứng từ nhóm oan hồn của chuyện xưa viết ra.
Vẻ mặt của Tây Ngạn Du hơi uể oải, lừa gạt có lệ đàn một khúc cho xong.
Nhưng mà mọi người đều không để ý khúc đó, tất cả ánh mắt chăm chú nhìn Tây Ngạn Du.
Lục Thiên Ánh nghĩ đến bộ dáng này của Tây Ngạn Du chuẩn bị hiến cho Quý Dạ Vân, sự không cam lòng như biển sóng lớn, ánh mắt từ lạnh nhạt ẩn nhẫn đến nóng rực, do dự chần chờ trong nháy mắt chợt lóe qua, tiện đà nóng rực bị tưới diệt biến mất với thâm trầm trong bóng đêm.
Lục Thiên Ánh híp híp mắt, trên mặt hiện lên một mạt tàn nhẫn.
Đồ tốt, tất nhiên là mỗi người đều muốn chiếm làm của riêng.
Ẩn nhẫn đến mức tận cùng, liền đối với tình cảnh của mình càng hận, dã tâm càng tràn đầy, mục tiêu càng thêm kiên định. Ánh mắt gã đen tối cùng lạnh nhạt, làm người nhìn không thấu.
Sau khi giãy giụa do dự lại hạ quyết tâm, ánh mắt nhìn về phía Tây Ngạn Du không còn là hoà hoãn ẩn nhẫn lúc trước, thay vào đó là ẩn giấu nguy hiểm, cả người tản ra hơi thở của một loại dã thú đang nhìn con mồi.
Mà ánh mắt Tây Ngạn Du nhìn gã, là—— vô cùng bình thường, cực kì khác với Ninh Chiếu cùng những người khác.
Điều này càng chọc giận gã.
Nhưng Lục Thiên Ánh cố nén xuống, sắc mặt bình đạm.
Gã gọi người mang Tây Ngạn Du tới phòng mình một cách lặng yên.
Lục Thiên Ánh chuẩn bị một bàn đồ ăn ngon, một bên xuất thần nhìn ngọn đèn dầu một bên uống rượu, ánh mắt thâm trầm đáng sợ.
Hồi tưởng lại bộ dáng hôm nay của Tây Ngạn Du, Lục Thiên Ánh có chút kích động trong lòng.
Biểu tình như vậy, như là Bị k*ch th*ch mới có.
Chẳng lẽ, mấy quyển thoại bản này thật sự làm cho đầu gỗ thông suốt?
Uống xong hai bầu rượu, tiếng đập cửa mới vang lên.
Lục Thiên Ánh hơi say, tóc dài rối tung, mặc một bộ áo ngủ màu đỏ sậm to rộng, cổ áo mở phong phanh, dưới ánh nến ấm vàng, càng tô hoạ thêm sự lười biếng mà mị hoặc liêu nhân.
Vân Lâm Quân ngồi ở bàn bát tiên bên cửa sổ, một bên uống trà một bên phe phẩy quạt xếp, giống như là quần chúng ngồi ở rạp hát chuẩn bị xem biểu diễn, thản nhiên tự đắc.
Lục Thiên Ánh một bên uống tiếp ly rượu đè nén mãnh thú kia xuống, một bên nhìn Tây Ngạn Du không buồn dùng bữa. Mãnh thú trong lòng gào rống sốt ruột, muốn đem con mồi trước mặt xé nát nuốt vào bụng, nhưng lý trí lạnh băng lại làm gã duy trì sách lược dụ dỗ không được đem người dọa chạy.
Rốt cuộc, gã nhịn không được mà ôm Tây Ngạn Du đến bên người, nhìn bộ dáng có chút u buồn của đối phương, thế mà trong lòng dâng lên tiếc thương vô hạn. Gã ghé sát vào Tây Ngạn Du, giọng điệu nhẹ nhàng, nói hết tâm sự, thâm tình chân thành.
Tây Ngạn Du nhìn khuôn mặt anh tuấn của Lục Thiên Ánh, còn có tư thái hiện tại cùng lời âu yếm êm tai, dần dần trùng khớp với nhóm tra nam trong thoại bản. Trừ bỏ cốt truyện nguyên bản của Lục Thiên Ánh cùng Thời Tiểu Chanh, trong đầu không khỏi hiện lên 108 thoại bản kế tiếp có đủ loại âm mưu quỷ kế cùng kết cục bi thảm, phảng phất xung quanh lại bay tới một đống oán niệm.
Cá mặn Tây Ngạn Du nhấp chặt môi, mặt không chút biểu cảm nhìn Lục Thiên Ánh, sau đó rũ mắt nhìn món móng heo hầm kia, bàn tay thon dài duỗi ra.
Đôi mắt Lục Thiên Ánh khoá chặt vào Du mỹ nhân không gì sánh được, dưới tác dụng của cồn, ánh mắt càng không thêm che giấu chút nào, giờ khắc này gã nguyện ý dung túng người trước mặt hết thảy, thậm chí cho rằng Tây Ngạn Du trực tiếp dùng tay cầm móng heo gặm, cũng cảm thấy hành vi thô lỗ như vậy phá lệ đáng yêu.
Lại thấy Tây Ngạn Du ngẩng đầu nhìn về phía gã, tay hơi hơi giơ lên, đem móng heo trong tay ném về phía gã.
Oán niệm cùng móng heo phi tới——
"Bang!"
Khoảng cách quá gần, Lục Thiên Ánh không thể tránh thoát.
Lục Thiên Ánh: "???"
Oán niệm biến mất, Tây Ngạn Du tức khắc thần thanh khí sảng, lại nhấp môi nhìn Lục Thiên Ánh một cái, thấy Lục Thiên Ánh không phản ứng gì, liền đứng dậy ngã trái ngã phải đi đến trước cửa, đá bay cánh cửa.
Vân Lâm Quân uống cạn chung trà, quạt xếp che khuất nửa khuôn mặt, nhìn hướng Tây Ngạn Du rời đi, ý cười đáy mắt di động, thân hình biến mất tại chỗ.
Tây Ngạn Du trở lại phòng của mình, duỗi người bò lên trên giường, ôm gối mềm cọ cọ, cả người thư thái, cơn buồn ngủ đánh úp.
Vốn là đang cười, ngay sau đó thấy Vân Lâm Quân đột nhiên xuất hiện ở trong phòng, tươi cười liền biến mất —— tiên nhân biên soạn ra những cái kết thật sợ hãi.
A! Đáng sợ đáng sợ.
Đầu uốn éo, nằm bò vào trong chăn đi ngủ.
Vân Lâm Quân: "?"
💬 Bình luận chương