Tây Ngạn Du: ""
Tây Ngạn Du buồn rầu, bỗng nhiên ánh mắt sáng lên, đi đến trước cửa hiệu cầm đồ, từ trong ngực vạt áo lấy ra một khối ngọc bội.
Vân Lâm Quân: ""
Tây Ngạn Du cảm giác được hơi thở nguy hiểm, hỏi Vân Lâm Quân: "Tiên sinh xem ngọc bội này bán được bao nhiêu tiền?"
Khuôn mặt Vân Lâm Quân nhàn nhạt, cười như không cười: " Ngọc bội không tồi."
Lông tơ Tây Ngạn Du dựng thẳng
Nhưng giây tiếp theo cậu liền dẫm lên lôi nhảy Disco.
Gật gật đầu, xoay người đi về phía hiệu cầm đồ, một chân đã rảo bước tiến lên ngạch cửa.
Vân Lâm Quân lành lạnh nhìn cậu.
Tây Ngạn Du cảm giác sau lưng phát lạnh, nháo đủ rồi, chân thu về, thở ngắn than dài đi đến bên người Vân Lâm Quân.
"Ài, đây là một khối ngọc bội mà người rất quan trọng đưa cho ta, không thể bán không thể bán."
Nói xong, đáng thương vô cùng mà che bụng rì rầm than đói.
Vân Lâm Quân: ""
Sắc mặt tiên nhân chuyển sáng, xoay người chậm rì rì đi về phía quán hoành thánh.
"Ồ, muốn ăn?" Vân Lâm Quân quay đầu lại, đánh giá Tây Ngạn Du từ trên xuống dưới.
Tây Ngạn Du lập tức cất ngọc bội, bình tĩnh hỏi lại: "Nếu không thì sao?"
Vân Lâm Quân: ""
Vân Lâm Quân có chút bất đắc dĩ, nhìn mặt mèo hoa đang trông mong nhìn mình, vì vậy, liền tìm một vị trí bên cạnh quán hoành thánh, bày quán đoán mệnh ——
Nhìn thấy một thầy bói trẻ tuổi phá lệ bất phàm, mọi người đều cực kì hiếm lạ, chỉ chốc lát sau, phát hiện thấy bói kia tính rất chuẩn, khách liền đông như mây.
Tiên nhân bị mọi người vây quanh vòng trong vòng ngoài, Tây Ngạn Du bị xô đẩy ra ngoài.
Tây Ngạn Du: ""
Không ít người thấy bên này có náo nhiệt, liền sôi nổi đi tới, đôi mắt Tây Ngạn Du bỗng nhiên sáng ngời.
Một canh giờ sau.
Bên một cái bàn của quán hoành thánh, Tây Ngạn Du đã ăn xong hai bát.
Bên cạnh bàn dán một tờ giấy, chữ viết trên đó như gà bới: Thần tiên đoán đâu trúng đó, một lần 10 văn. Thỉnh xếp hàng ở đây lấy số.
Giờ phút này, cậu một bên ngồi vui vẻ đếm tiền, một bên chuẩn bị ăn bát hoành thánh thứ ba.
Cảm tạ tiểu thần tiên nỗ lực, ta được ăn hoành thánh tự do.
Vân Lâm Quân bớt thời giờ nhìn thoáng qua bên này, ""
"Ha."
Tây Ngạn Du đang mỹ tư tư đếm tiền ăn hoành thánh, bỗng nhiên cảm giác lông tơ thẳng dựng, cậu dừng một chút, tiếp tục ăn uống cùng phát số.
Lúc bên kia hơi hơi ít người một chút. Tây Ngạn Du mua 2 ly ô mai chua ở sạp bên cạnh, bản thân uống một ly, còn một ly khác thì mang cho thần tiên đại nhân.
Tây Ngạn Du: "Tiên sinh, ngài vất vả rồi."
Nói xong, còn cực kì thông minh mà đem túi bạc hôm nay thu được đẩy đến trước mặt Vân Lâm Quân.
Vân Lâm Quân cầm lấy ly ô mai uống một ngụm, nhàn nhạt nhìn lướt qua túi tiền: "Cậu tự mình giữ đi."
Tây Ngạn Du: "Vậy còn ngài?"
Vân Lâm Quân tiếp tục dãy số đoán mệnh: "Không sao, ta cũng không cần lắm."
Tây Ngạn Du vui vẻ rạo rực: "Được rồi."
Tiểu thần tiên vạn tuế!
Nhưng vào lúc này, một hàng gia đinh kiêu ngạo đến cực điểm đi tới bên này, đến trước bàn nhỏ của tiên nhân, khí thế kiêu ngạo: "Ê, đoán mệnh, thiếu gia nhà ta cho mời, đi theo chúng ta một chuyến."
Người xung quanh nhìn thấy những người này đều vội tránh né, rất nhanh bên cạnh không còn một ai.
Vân Lâm Quân đứng dậy, nhàn nhạt nói: "Đi thôi."
Hắn đứng dậy, thần sắc kiêu ngạo của bọn gia đinh không tự chủ được mà giảm xuống, đứng cách xa hắn một đoạn.
Tây Ngạn Du đi theo phía sau Vân Lâm Quân.
Không ai dẫn đường, nhưng Vân Lâm Quân vẫn đi đúng nơi cần đến.
Bọn gia đinh liếc nhau, vội vàng đuổi kịp.
Đoàn người một đường đi tới con phố dành cho người giàu sinh sống, dừng ở trước cửa lớn Trần phủ.
Bọn gia đinh đầy mình nghi vấn, nhưng nhìn thoáng qua Vân Lâm Quân, hiếm thấy không có mở miệng.
Từ sau cửa đi ra một vị quản gia trung niên, thấy gia đinh nhà mình từ trước đến nay kiêu ngạo ương ngạnh, giờ phút này lại trở nên quy quy củ củ, có chút không rõ nội tình. Có điều, ông ta cũng không quá để ý, đánh giá Vân Lâm Quân từ trên xuống dưới, tự động xem nhẹ Tây Ngạn Du xám xịt ở phía sau.
"Đi thôi, thiếu gia đang chờ ở bên trong." Nói xong, xoay người rời đi.
Vân Lâm Quân dẫn đầu vào cửa lớn, Tây Ngạn Du đi theo phía sau.
Bọn gia đinh thấy Vân Lâm Quân ở cách xa, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, lò dò ở đằng sau.
Đi theo quản gia vào phòng khách, liền thấy ở giữa thính đường bày một bàn sơn hào hải vị, một nam tử tầm 26 - 27 tuổi đang ngồi ở trước bàn, đúng là cái người lúc trước Tây Ngạn Du nhìn thấy ở trên chiếc trên xe ngựa kia.
Nhìn thấy Vân Lâm Quân tiến vào, người nọ vội vàng đứng dậy, đôi mắt thẳng lăng lăng nhìn Vân Lâm Quân, đi đến gần, cười nói: "Nghe nói tiên sinh đoán đâu trúng đó, ngưỡng mộ ngưỡng mộ, mau ngồi."
Vân Lâm Quân liếc Tây Ngạn Du một cái.
Tây Ngạn Du: ""
Tây Ngạn Du nhìn đồ ăn trên bàn.
Rốt cuộc, cậu cũng biết lúc trước tiên nhân nói thời cơ chưa tới là có ý gì.
Nhưng cậu đã ăn no.
Khóe miệng Vân Lâm Quân giương lên một mạt ý cười nhàn nhạt, ngồi xuống bàn bên cạnh.
Tây Ngạn Du chỉ phải đành ngồi theo hắn.
Nhìn các loại sơn hào hải vị thơm ngào ngạt, sờ sờ bụng.
Ăn không vô, thật sự ăn không vô.
Thấy Vân Lâm Quân ngồi xuống, vẻ mặt Trần công tử buông lỏng, liền muốn dựa gần Vân Lâm Quân, lại thấy Vân Lâm Quân nâng chung trà lên.
Chỉ một động tác này, Trần công tử theo bản năng liền ngồi cách hắn ba cái ghế, lau cái trán không biết vì sao lại toát ra mồ hôi lạnh, cười nhìn Vân Lâm Quân: "Là như thế này, hôm nay mời tiên sinh tới là muốn tiên sinh giúp tại hạ tính tính vận thế."
Nói xong, liền cầm lấy bầu rượu, ngón tay nhẹ nhàng mở nắp, làm một hành động tự cho là không ai nhìn thấy, gã rót một ly rượu đầy cho Vân Lâm Quân.
Vân Lâm Quân nhàn nhạt nói: "Có thể."
Trần công tử nhìn ly rượu trước mặt hắn, cười nói: "Không vội không vội, tiên sinh đường xa mà đến, Trần mỗ nhất định phải làm tốt lễ nghĩa của chủ nhà, trước dùng cơm. Tới, chúng ta làm một ly."
Vân Lâm Quân lại không phản ứng gã, lấy ra ba tiền đồng bắt đầu tính quẻ.
Trần công tử giơ ly rượu, sắc mặt có chút khó coi.
Nhưng không hiểu sao gã không dám phát tác, lúc sắc mặt gã đổi tới đổi lui, Vân Lâm Quân thu hồi tiền đồng, "Chúc mừng, sắp tới các hạ sẽ có thiên đại cơ duyên. Nếu nắm chắc, cẩn thận tiến thêm một bước, thậm chí công danh thăng tiến, một bước lên trời."
Ánh mắt Trần công tử sáng lên, "Thật sao? Vậy tiên sinh cũng biết cơ duyên kia ở nơi nào?"
Vân Lâm Quân trầm ngâm một lát, "Ngày mai giờ Dậu, ngoài thành Tây Nam mười dặm, có quý nhân."
Trần công tử nhíu mày nghĩ nghĩ, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, "Ngươi, ngài nói, chẳng lẽ là vị quý nhân kia?"
Nói xong, Trần công tử kích động, đi qua đi lại, cuối cùng làm như có việc gấp, ôm quyền với Vân Lâm Quân nói: "Đa tạ tiên sinh, hôm nay Trần mỗ có việc gấp, ngày sau lại chiêu đãi nhị vị."
Sau đó, sai người chuẩn bị tốt bạc, đưa hai người ra phủ.
Đứng ở trên đường phố, Tây Ngạn Du đã ăn uống no đủ không thể ăn thêm đồ ăn ngon kia, liền có chút hậm hực, lại có chút buồn ngủ, ngáp một cái: "Tiên sinh, chúng ta đi đâu?"
Vân Lâm Quân xoay người, "Khách đ**m."
Vân Lâm Quân dùng bạc của Trần phủ bạc đi đến khách đ**m tốt nhất, rồi đặt hai gian thượng phòng, từng người nghỉ ngơi.
Tây Ngạn Du một giấc ngủ đến chạng vạng, mở cửa phòng, đi đến gian cách vách gõ cửa: "Tiên sinh, chúng ta đi ra ngoài đi dạo không? Nghe nói phố Đông bên kia có chợ đêm, rất náo nhiệt, còn có rất nhiều đồ ăn ngon."
Vân Lâm Quân mở cửa phòng, "Đi thôi."
Tây Ngạn Du đi theo Vân Lâm Quân xuống lầu, hiện tại đang là thời gian khách đ**m náo nhiệt nhất, người đến người đi, Tây Ngạn Du nhìn này xem kia, nam tới, bắc đi, các loại khẩu âm Thiếu chút nữa bị người đụng vào.
Vân Lâm Quân kéo cậu một phen, "Nhìn đường."
Tây Ngạn Du: "Ừm ừm."
Vân Lâm Quân: ""
Ra khỏi khách đ**m, một đường đi đến phố Đông, người càng nhiều.
Tới phố Đông, đủ loại đồ ăn vặt làm Tây Ngạn Du hoa mắt. Cậu vừa đi vừa ăn, cuối cùng dừng ở một quán nhỏ bán mì Dương Xuân ngồi xuống, muốn hai chén.
Bên này chờ, Tây Ngạn Du lại thấy sạp đối diện vây quanh rất nhiều người, hình như là bán bánh nhân thịt.
Tây Ngạn Du: "Tiên sinh ở đây chờ, ta đi mua cái bánh nhân thịt."
Ánh mắt Vân Lâm Quân dừng ở mặt bàn dính đầy mỡ, ấn Tây Ngạn Du xuống: "Ta đi."
Không đợi Tây Ngạn Du nói chuyện, liền đứng dậy đi về phía đối diện, xếp hàng mua bánh nhân thịt.
Tây Ngạn Du chờ ở tại chỗ, nhìn nhìn, không có đồ ăn hấp dẫn, mắt trông mong nhìn thoáng qua phòng bếp đơn sơ của quán mì Dương Xuân, đợi trong chốc lát, lại nhìn về phía Vân Lâm Quân.
Chỉ thấy tiên nhân lại lần nữa bị người vây quanh. Nhưng lần này không phải vì đoán mệnh, vây quanh hắn có nam có nữ, nữ tử chiếm đa số.
Dung mạo tiên nhân, nếu chân thân xuất hiện ở trên phố, nhất định sẽ dẫn tới oanh động cùng hỗn loạn, nói không chừng toàn bộ đường phố đều sẽ bị người tới xem vây chật như nêm cối.
Nhưng hiện giờ tiên nhân giả làm thầy bói, dung mạo thường thường, lại vẫn có cả trai lẫn gái vây quanh, mặt đầy si tâm nhìn hắn
Nhìn đám cây si trước mặt, Tây Ngạn Du nghĩ đến lúc trước ở trên đường, cũng có rất nhiều người vây quanh hắn, ngoan ngoãn nghe hắn đoán mệnh, rõ ràng chỉ là giải thích quẻ tượng, vẻ mặt lại tôn kính, mê muội, như là nhập ma.
Dọc theo đường đi còn có người đuổi theo bọn họ, đuổi theo rất xa
Tây Ngạn Du xoa xoa cánh tay, đáng sợ đáng sợ.
Rốt cuộc, Vân Lâm Quân cũng mang theo bánh nhân thịt trở lại.
Mì cũng đã lên, Tây Ngạn Du đem một chén đẩy đến trước mặt Vân Lâm Quân, đưa đôi đũa cùng cái muỗng, "Ngài cũng nếm thử."
Cùng tiên nhân ở chung mấy ngày nay, cậu chưa gặp qua tiên nhân ăn mấy thứ.
Vân Lâm Quân nhìn chén lớn mì Dương Xuân, nhăn nhăn mày.
Tây Ngạn Du tò mò: "Tiên sinh sẽ không thật sự ăn sương uống gió đi?"
Vân Lâm Quân: "Cậu cảm thấy sao?"
Tây Ngạn Du: ""
Tây Ngạn Du bỗng nhiên cười một chút, đứng dậy đi đến phòng bếp nhỏ, cùng chủ quán nói hai câu, một lát sau, bưng một cái chén nhỏ đi ra.
Tây Ngạn Du đem chén trong tay đặt ở trên bàn, mang đôi đũa mới đặt ở trên chén, lúc này mới ngồi xuống.
"Ta cảm thấy không phải."
"Ngài chính là đơn thuần kén ăn."
Vân Lâm Quân: ""
Tây Ngạn Du ngồi xuống, một ngụm bánh nhân thịt, một ngụm mì, lại đến một ngụm canh, vui sướng thở phào một hơi.
"Lúc trước ngài nói món đậu hủ trộn hành lá không tồi, hy vọng không phải lừa gạt ta." Nói xong, Tây Ngạn Du tiếp tục ăn bánh cùng mì.
Vân Lâm Quân nhìn nhìn Tây Ngạn Du, lại nhìn đậu hủ trộn hành lá, hắn cầm lấy đôi đũa mới, ăn một ngụm, ánh mắt sáng lên.
Lại ăn một ngụm.
Hắn ăn rất chậm, Tây Ngạn Du gió cuốn mây tan ăn nửa chén mì cùng hơn phân nửa bánh nhân thịt, đồ ăn trong chén của hắn vẫn còn dư lại non nửa.
Bụng Tây Ngạn Du no bảy phần, bắt đầu từ từ ăn, vừa ăn vừa nhìn người trên đường phố lui tới.
Uống một ngụm canh, Tây Ngạn Du một tay chống mặt, một tay dùng chiếc đũa cuốn mì sợi, đặt mình trong náo nhiệt ồn ào, thưởng thức pháo hoa nhân gian trên đường, vẻ mặt khát khao, "Ta cảm thấy cái thành trấn này không tồi, nếu có thể ở chỗ này cả đời cũng khá tốt."
Vân Lâm Quân nhìn cậu một cái, "Trấn nhỏ như vậy nhiều vô số kể, rất nhiều nơi còn có các món ăn vặt đặc sắc, cậu không muốn đi nơi khác nhìn xem sao?"
Tây Ngạn Du: ""
Đáng xấu hổ —— động tâm.
Sau khi tới thế giới này, cậu vẫn luôn ở Xuân Phong Lâu, còn chưa đi dạo hẳn hoi ở thế giới này đâu: "Được nha."
Nghĩ đến mỹ thực chưa từng gặp mặt, Tây Ngạn Du nuốt nuốt nước miếng, tiếp tục ăn bánh thịt cùng mì nước.
Vân Lâm Quân thong thả ăn chén đậu hủ trộn hành lá.
Buổi tối ngày thứ hai, Tây Ngạn Du và Vân Lâm Quân cùng nhau đi dạo ở chợ phía Tây, bỗng nhiên nghe người ta nghị luận, buổi chiều hôm nay công tử Trần gia và nhóm chó săn đều bị giết, hiện tại người Trần gia đều ở nha môn. Có điều, bọn họ nhiều năm giết người cướp của, khinh nam bá nữ, mạng người trên tay vô số, chuyện xấu gì cũng đều làm, hiện giờ cũng là trừng phạt đúng tội.
Tây Ngạn Du: "???"
Lại vừa nghe, chính là Trần phủ ngày hôm qua.
Tây Ngạn Du mua chén súp cay Hà Nam, một bên uống một bên nhìn Vân Lâm Quân ngồi ở đối diện ăn đậu hủ trộn hành lá.
Vân Lâm Quân ăn xong, lau lau miệng, nhìn về phía Tây Ngạn Du: "Làm sao vậy?"
Tây Ngạn Du buông chén, "Ta nhớ rõ quẻ tượng kia là phi thường tốt, không có gì hung hiểm."
Tây Ngạn Du khi đó nhìn thoáng qua quẻ tượng, những ngày ấy ở nông thôn đi theo Vân Lâm Quân khắp hang cùng ngõ hẻm, Tây Ngạn Du mưa dầm thấm đất, cũng có thể nói hai câu.
Vân Lâm Quân: "Cậu nhìn lầm rồi."
Tây Ngạn Du: ""
*
Sau khi Tây Ngạn Du đi theo Vân Lâm Quân du sơn ngoạn thủy mấy ngày, liền trở lại sơn động khách đ**m, hai người lại lần nữa tiến vào mật đạo huyệt động, lần này tính toán đi bờ biển thành trấn một chút.
Mật đạo từ đầu đến cuối đều chỉ có một cái, nhưng mỗi lần ra khỏi huyệt động đều là cảnh sắc khác nhau, lần nữa cảm nhận được cái chắn dao động, Tây Ngạn Du nhịn không được mà duỗi tay nhẹ nhàng sờ sờ.
Bỗng nhiên, cái chắn kịch liệt chấn động, hai người không kịp phản ứng, nháy mắt bị truyền ra khỏi huyệt động.
Tây Ngạn Du té ngã trên mặt đất, Vân Lâm Quân đứng ở bên người cậu, nhưng mà ——
Tây Ngạn Du nhìn người trước mắt cưỡi chiến mã mang theo mấy vạn binh lính đang huấn luyện đối chiến –—
Quý Dạ Vân
Vân Lâm Quân: ""
Tây Ngạn Du: "!!!"
Quý Dạ Vân: "???"
💬 Bình luận chương