Những thứ khác không quan trọng, chủ yếu là giường cùng đồ dùng trên giường cần phải thoải mái.
Vỏ chăn đỏ màu sắc rực rỡ thêu các loại chim cá đều dẹp hết, chỉ chừa lại ruột chăn tuyết trắng bên trong. Ga trải giường mềm mại như bông, gối ngọc quý giá không cần, chỉ huy bọn nha hoàn khâu vá gối mềm đặt ở đầu giường.
Màn giường màu mè cũng tháo xuống, thay bằng màu sắc thuần tịnh có lợi cho giấc ngủ, đệm ghế ngồi cùng gối ôm cũng thay hết một lượt.
Mặt khác, dùng vải dệt có màu sắc tối làm thành bức màn treo ở trên cửa sổ.
Còn có, cậu đã đói bụng, cho nên không chút khách khí mà sai người đi phòng bếp nhỏ nấu ăn, bốn mặn một canh.
Tuy rằng Quý Dạ Vân đơn độc khai phủ, nhưng không thường ở chỗ này, trong phủ cũng không có nữ chủ nhân, cho nên công việc lặt vặt ở hậu viện chủ yếu vẫn là phu nhân Trấn Quốc công hỗ trợ lo liệu. Nơi này có rất nhiều hạ nhân do Trấn Quốc công phủ phái tới, ban đầu bọn họ cẩn thận đánh giá tân sủng mặt mày xám tro này của thế tử, trong mắt không cho là đúng cùng hồ nghi, nhưng lúc này lại bị Tây Ngạn Du chỉ huy xoay quanh, vội đến mồ hôi đầy đầu, chân đánh cái ót.
Tây Ngạn Du chờ những người này bận việc trong tay, phòng ngủ cũng dọn dẹp xong, lúc này mới đi vào rửa mặt. Cậu phân phó gã sai vặt thêm nước ấm, chuẩn bị thay áo trong màu trắng mềm mại.
Tây Ngạn Du sờ sờ áo trong treo trên giá, cực kì mềm mại, rất vừa lòng, c** q**n áo bẩn ra, đưa cho gã sai vặt đi giặt sạch sẽ.
Bộ quần áo này cùng một kiểu dáng với tiên nhân, nếu về sau ngày nào đó chọc tiên nhân không vui liền mặc vào, chỉ cần xem mặt mũi quần áo, tiên nhân sẽ tha cho cậu một hồi.
Cuối cùng, Tây Ngạn Du bước vào trong thùng tắm, ngâm mình trong nước ấm, lười biếng, thoải mái hô một hơi.
Tới đâu hay tới đó.
Thôi cứ như vậy đi.
Cá mặn Tây Ngạn Du bắt đầu nằm.
Chờ lúc cậu tắm rửa thay quần áo đi ra, căn phòng cũng được bố trí xong, đám người hầu sau khi nhìn thấy cậu thì sửng sốt thật lâu, đầu tiên là kinh diễm, sau đó sôi nổi cúi đầu, cuối cùng là trộm xem Tây Ngạn Du.
Tây Ngạn Du nhìn thoáng qua bố trí trong phòng rất vừa lòng, rốt cuộc cũng cho bọn họ ai bận việc nấy, còn bản thân thì vui vẻ thoải mái ngồi ở bàn ăn, một bên kêu gã sai vặt lau khô tóc cho mình, một bên ăn cơm.
Cơm nước xong, tóc dài cũng được lau khô, Tây Ngạn Du đứng dậy trở về phòng ngủ, đóng cửa phòng, kéo bức màn tối màu, trong phòng liền chìm vào bóng tối. Tây Ngạn Du đá văng giày, dẫm lên cái thảm mềm mại đi đến mép giường ngồi xuống.
Tuy rằng, chăn đệm không mềm mại như trong gian phòng ở "Huyệt động khách đ**m" kia, nhưng cũng đã rất tốt rồi.
Duỗi duỗi người, ngã nhào lên gối mềm, đắp chăn đàng hoàng, nhắm đôi mắt lại, tiến vào mộng đẹp.
Tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, sắc trời bên ngoài gần tối, cơm canh cũng chưa làm tốt. Tây Ngạn Du từ trong phòng đi ra, nhìn nhóm người hầu từng người bận rộn, duỗi người, đi đến bên hồ nước trong sân.
Nước hồ trong suốt, cầu gỗ uốn cong, Tây Ngạn Du dạo một vòng, đứng cạnh lan can nhìn đàn cẩm lý trong chốc lát, nhìn gợn nước lẩm bẩm:
"Aiz, khi nào mới có thể đi tới bờ biển chơi đây?"
"Ha."
Tây Ngạn Du hoảng sợ.
Dư quang liếc qua, liền thấy đầu bạc áo tím tiên khí phiêu phiêu, tiên nhân lại lần nữa đột nhiên xuất hiện, còn nhìn thoáng qua móng vuốt của cậu.
Tây Ngạn Du ngậm miệng lại, yên lặng lắc lắc ống tay áo rộng lớn, lặng lẽ đem móng vuốt giấu đi.
Gió nhẹ thổi qua, ngọc bội trên người tiên nhân nhẹ nhàng va chạm phát ra âm thanh dễ nghe.
Qua một hồi lâu, chiếc bụng đói của Tây Ngạn Du thì thầm kêu than, cậu nhìn đàn cẩm lý nuốt nuốt nước miếng, rồi lại có chút ghét bỏ.
Nghĩ đến cái gì, ánh mắt cậu sáng lên.
Thoáng nhìn tiên nhân dựa vào lan can cách đó không xa, một đôi mắt màu tím nhìn phương xa, không biết suy nghĩ cái gì.
Tây Ngạn Du nhẫn nhịn, lại nhẫn nhịn, rốt cuộc vẫn là không nhịn được, nhắm mắt chắp tay trước ngực, vẻ mặt thành kính cầu nguyện:
"Tiểu thần tiên bảo hộ, ta muốn ăn cá nướng."
Nhớ tới lần đó ăn cá nướng, vẻ mặt Tây Ngạn Du thèm thuồng, bổ sung nói:
"Muốn từ trong suối nước trong suốt bắt ra, dùng nhánh cây của cây cổ thụ nướng, từ Khụ khụ, từ tài nghệ tinh vi của đại thần ( côn) nướng cá."
Vân Lâm Quân: ""
💬 Bình luận chương