***
Ngày hôm sau, Tây Ngạn Du đang ngủ ngon lành, lại bị mùi hương hỗn hợp làm sặc đánh cái hắt xì, bừng tỉnh.
Vừa mở mắt, liền thấy vô số cái đầu, vô số ánh mắt khác nhau——
Thâm cừu đại hận, oán niệm, ghen ghét, buồn bực, bắt bẻ, ưu thương, tính kế, nảy sinh ác độc
Sau mỗi ánh mắt đều có câu chuyện xưa yêu hận tình thù của các quý công tử.
Tin tức quá tải.
Đảo qua liếc lại cũng rõ tình huống.
Tây Ngạn Du: ""
Cách đó không xa vang lên một tiếng cười khẽ, Tây Ngạn Du nhìn thoáng qua, liền thấy tiên nhân ngồi ở bên cạnh bàn, một bên phe phẩy quạt xếp, một bên xem diễn, nhìn nhóm Lam Nhan vây quanh cậu.
Quản gia bất đắc dĩ bị nhóm Lam Nhan ngăn ở phía sau, một bộ bất lực thương mà không giúp gì được.
Tây Ngạn Du nhìn nhóm Lam Nhan, ngáp một cái: "Có việc?"
Mọi người nhìn cậu, không nói lời nào.
Trong đám người, Phó Thanh Minh cũng nhìn Tây Ngạn Du.
Dung mạo này
Gã thở dài một tiếng, khó trách.
Không khí an tĩnh hồi lâu, rốt cuộc cũng có một người nhìn Tây Ngạn Du cười: "Thời công tử, hôm nay thực sự quấy rầy, vừa rồi ở trong lâu nghe thấy có người đàn, chắc là Thời công tử thích đàn. Vừa lúc tại hạ cũng yêu đàn như si, muốn cùng công tử luận bàn một chút. Ý công tử như thế nào?"
Thời Tiểu Chanh nghe vậy, cười nói: "Được."
Nhìn ánh mắt thanh triệt ngu xuẩn của cậu, nhóm Lam Nhan bỗng nhiên không hiểu sao nhẹ nhàng thở ra.
Thoạt nhìn bộ dáng không quá thông minh, vẫn là cái bánh bao, tình huống hôm nay thế này, thế mà không tức giận?
Vậy thì dễ làm.
Thời Tiểu Chanh nói tiếp: "Chư vị đi phòng khách trước, chờ ta rửa mặt thay quần áo."
Quản gia: ""
Gã sai vặt đi ngang qua: ""
Bỗng nhiên có một loại dự cảm bất hảo.
Cây quạt xếp của Vân Lâm Quân phe phẩy càng nhanh, vẻ mặt xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.
Mặt mũi Ân thị bị mất hết, tự nhiên sẽ ra lệnh cấm khẩu, bởi vậy còn chưa truyền tới tai những người này.
Phó Thanh Minh
Chuyện mất mặt như vậy, Ân thị càng không thể cho gã biết.
Vì thế, nhóm Lam Nhan không nghi ngờ cậu, trên mặt hoà thuận nhưng trong bụng có 800 cái tâm nhãn cùng nhau tới phòng khách chờ.
Kết quả này, tự nhiên không cần nói cũng biết.
Vết xe đổ lúc trước của Ân thị.
Ân thị nghe được tin tức, khi Phó Thanh Minh lại lần nữa xuất hiện ở chủ viện, thực sự muốn cười nhạo gã một phen.
Nhưng mà
Phó Thanh Minh: "Ngày ấy ngài đi gặp Thời Tiểu Chanh, cũng là như thế đi?"
Ân thị: ""
Ngày thứ hai, nhóm Lam Nhan phần phật đi vào phòng Tây Ngạn Du, liền phát hiện không thấy người đâu, ở trên giường cũng không thấy.
Bị làm cho tức chết, mọi người không màng quản gia ngăn trở, cẩn thận tìm kiếm một hồi.
Cuối cùng, giáp Lam Nhan* lục tung tủ quần áo ở gian phòng của lầu 3 cho hả giận, lại không cẩn thận nhìn thấy Tây Ngạn Du giấu mình ở bên trong ngủ ngon lành.
(*)Giống như người qua đường Giáp, nhân vật không quan trọng.
Tựa hồ bị tầm mắt giết người làm cho bừng tỉnh, Tây Ngạn Du mở mắt ra, nhìn thấy giáp Lam Nhan mặt đen như đít nồi ở trước mặt, nâng tay phải lên, giống như mèo chiêu tài quơ quơ, ngáp một cái: "Sớm. Ngươi tìm được ta, là nhờ giả quỷ hả ~"
Nhìn con ngươi thanh triệt ngu xuẩn của cậu, giáp Lam Nhan: ""
Không thể nhịn được nữa, ưu nhã rụt rè từ lúc chào đời tới nay của hắn hoàn toàn biến mất, hắn gào to rống giận: "Sớm cái quỷ! Giả cái rắm!"
Mắt thấy vị này muốn động thủ đánh người, quản gia vội vàng ngăn lại.
Tây Ngạn Du ngáp, "Được được được, cũng đúng, ngươi nguyện ý giả cái kia thì cứ giả đi. Ta bắt đầu nha." Nói xong, liền ôm gối đầu từ tủ quần áo bò ra, một bên nhắm mắt ôm gối đầu đi ra ngoài, một bên đếm: "Một, hai, ba"
Lam Nhan giáp: "?!!!!!"
Tức sùi bọt mép.
Quản gia: "" Đầu đau quá.
Chờ nhóm Lam Nhan nghe được thanh âm đi lên, liền thấy giáp Lam Nhan giáp bạo nộ điên cuồng, quản gia thiếu điều không ngăn lại được.
Mà Thời Tiểu Chanh, đã không biết rời đi lúc nào.
Nhóm Lam Nhận lúc này cũng không thiện ý điều tra nữa, liền cùng Thời Tiểu Chanh giằng co.
Mỗi ngày đều đổ xô tới tìm cậu.
Có đôi khi Thời Tiểu Chanh giấu mình ở gầm giường, lúc ở trên cây đại thụ, ngẫu nhiên sẽ ở phòng chất củi, cũng có thể chuồn ra sân chạy đến gầm giường của Lam Nhan Giáp Ất Bính Đinh
Phó Thanh Minh dành ra chút thời gian quan sát, liền phát hiện Tây Ngạn Du thích ẩn thân một số địa điểm, chỉ huy nhóm Lam Nhan bố trí tốt thiên la địa võng vây bắt.
Trong phòng chất củi nào đó, Tây Ngạn Du bỗng nhiên như có cảm giác thức tỉnh, không biết móc ra ba đồng tiền từ chỗ nào tung lên tính toán: "Buổi trưa, hướng Tây Nam."
Dứt lời, đứng dậy ôm gối đầu đi về hướng kia, quay người lại, lại đối diện với ánh mắt cười như không cười của tiểu thần tiên.
Vân Lâm Quân nhìn Tây Ngạn Du, cười ý vị sâu xa:
"Rất thuần thục."
"Tiểu thần côn."
💬 Bình luận chương