Có ví dụ của tiên phu nhân, vậy nên ngài tự nhiên là làm bộ ngốc hơn so với ông ta, miễn cho tự tôn của ông ta bị hạ. Lại giả vờ hiền lương thục đức, ôn nhu hiểu ý, một chút chủ kiến cũng không có?
Khen ông ta lợi hại? Giữa lời nói khuyên bảo hậm hực tiên phu nhân có hôn phu như vậy thật hạnh phúc? Lúc nào cũng khen ông ta, khen đến tâm ông ta nở hoa vựng vựng hồ hồ, lại nhân cơ hội say rượu loạn tính, ỡm ờ?
Sau đó, chậm rãi dẫn đường cho Quốc công gia vì ngài mà độc sát tiên phu nhân?
Có lẽ, không dễ dẫn người phát hiện độc dược, vẫn là ngài trong lúc lơ đãng tiết lộ cho Quốc công gia?
Quốc công gia nhiều năm như vậy, vẫn luôn là người đeo trên lưng tội ác giết người, mà ngài, trước sau trong sạch lại vô tội. Đánh chiếu cờ hiệu chăm sóc con trai độc nhất tuổi nhỏ của cố tỷ muội, trở thành vợ kế của Quốc công gia, thắng được mỹ danh, ở trong hào môn kinh thành vẫn luôn hô mưa gọi gió."
Cái trán Ân thị tràn đầy mồ hôi lạnh, khó thể tin nổi mà nhìn Phó Thanh Minh, cũng không thể tin được chỉ bằng vào phỏng đoán, gã liền có thể đem sự thật hơn 20 năm trước nói ra không khác gì mấy.
Việc này năm đó bà ta làm rất cẩn thận hoàn thiện, hết thảy đều thuận lợi.
Hơn 20 năm qua, bà ta vô số lần vì thế đắc ý dào dạt: Bà ta chiếm được trượng phu của nữ nhân kia, địa vị, nhi tử, tất cả mọi thứ mà nữ nhân kia sở hữu.
Hiện giờ, nhi tử của nữ tài tử từng danh chấn kinh thành đã là con trai của bà ta, ở trên chiến trường vào sinh ra tử, bị thương vô số, dựa vào thực lực của bản thân, khởi động, chấn hưng Quốc công phủ vốn đã xuống dốc, trở về thời đỉnh cao.
Mà bà ta — Ân Ngưng, hưởng thụ mọi vinh hoa phú quý của đứa nhi tử này đem lại.
Hơn nữa, khi Quý Dạ Vân còn nhỏ, bà ta đã sử dụng thủ đoạn để hắn chán ghét nữ tử, hiện giờ Quý Dạ Vân chỉ thích nam tử, chú định vô hậu. Tương lai tước vị này, còn không phải rơi vào tay nhi tử, tôn tử thân sinh của bà ta?
Nếu Quý Dạ Vân bất hạnh vì nước hy sinh thân mình chết ở trên chiến trường, tước vị tự nhiên là dừng ở trên người nhi tử của bà ta.
Nếu Quý Dạ Vân may mắn không chết ở trên chiến trường, kia cũng sống không qua nổi tôn nhi của bà ta.
Hơn nữa, bằng mấy năm nay bà ta đối với Quý Dạ Vân trả giá "Tình thương của mẹ", là hài tử từ trước đến nay hiếu thuận, cũng sẽ đem bà ta coi như mẫu thân thân sinh mà chăm sóc dưỡng lão.
Bà ta có thể tưởng tượng, nữ nhân kia ở dưới chín suối sẽ phẫn nộ, không cam lòng cùng tuyệt vọng cỡ nào.
Tóm lại, bất luận Quý Dạ Vân chết như thế nào, lúc ấy con cháu bảo bối của bà ta sẽ không phải đi chiến trường, bằng vào quân công mấy năm nay của Quý Dạ Vân, Quốc công phủ cũng đủ để vinh dưỡng ba đời. Đến nỗi ba đời sau, bà ta không cần tính kế đến. Có thể làm được cái phân thượng này, đã đủ bà ta đắc ý cả đời.
Không nghĩ tới
Nhìn ánh mắt kiêng kị của Ân thị, Phó Thanh Minh đạt thành mục đích lại cười đến nho nhã khiêm tốn: "Ta sẽ giúp phu nhân bảo mật, nếu không, sẽ không tới nơi này, mà là trực tiếp đi gặp tướng quân, hoặc là Quốc công gia."
Gã lui về phía sau vài bước, dành ra một khoảng cách an toàn: "Phu nhân chỉ cần đi thăm dò, lai lịch của Thời Tiểu Chanh kia ra sao. Đối với phu nhân mà nói, bất quá chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì mà thôi."
***
Ban đêm, Tây Ngạn Du gắt gao ôm gối mềm của mình, cảnh giác trừng mắt cái người mấy ngày nay vẫn luôn ăn vạ trong viện của cậu không chịu đi, ngủ đoạt gối đầu của cậu, hôm nay còn muốn cướp giường của cậu —— Quý Dạ Vân.
Như thế mà còn nhịn được thì còn có cái gì không nhịn được nữa?
Sau khi Quý Dạ Vân rửa mặt xong đi vào cửa, liền thấy Tây Ngạn Du đứng ở mép giường, giống như mèo nhỏ bảo vệ lãnh địa của mình.
Việc học cùng công vụ của hắn đều rất bận rộn, một ngày chỉ ngủ hai canh giờ là đủ rồi, hành quân đánh giặc ngày đêm kiêm trình, có khi hai ngày hai đêm không ngủ đều là chuyện thường, hắn sớm đã tập mãi thành thói quen. Nhưng từ ngày ấy nằm ở trong sân phơi nắng thả lỏng ngủ một giấc, hắn phát giác, cảm giác lười biếng thật là không tồi.
Đại lão hổ thân thể cường kiện, nanh vuốt sắc bén nhìn mèo hoa nhỏ một cái, liền không chút khách khí nằm thẳng lên giường, nhắm mắt lại.
Tây Ngạn Du: ""
Tây Ngạn Du nhìn chằm chằm Quý Dạ Vân một lát, thở dài.
Thôi thôi.
Tùy tiện đi.
Cậu gắt gao ôm lấy gối mềm âu yếm, vòng qua Quý Dạ Vân, từ chân giường bò tới sườn giường, đặt tốt gối đầu, dư quang liếc tiên nhân ngồi ở bàn bát tiên cạnh cửa sổ một cái, nhắm mắt môi khép mở, không tiếng động cầu nguyện:
"Tiểu thần tiên bảo bộ, ngài hãy gác đêm hộ ta. Nếu người này còn dám đoạt gối đầu của ta, đánh hắn!"
Cầu nguyện xong, thấy tiên nhân vẫn thường lui tới như cũ, khóe môi treo ý cười nhạt, không có ý rời khỏi, liền yên tâm ngủ say.
Vân Lâm Quân nhìn hai người trên giường, trà đặt trên bàn bát tiên đã có chút lạnh, tay hắn một chút một chút chậm rãi mân mê sợi tóc trước người, không biết suy nghĩ cái gì.
Nửa đêm.
Tây Ngạn Du luôn luôn có thói quen một mình bá chiếm một cái giường, sau khi cảm giác ngủ không thoải mái, vẫn luôn dịch ra bên ngoài, ý đồ mở rộng địa bàn.
Quý Dạ Vân bị động tỉnh, nhìn thoáng qua Tây Ngạn Du, nhíu mày, đáy mắt hiện lên một mạt chán ghét làm người khó phát hiện, dịch ra bên ngoài giống như trốn thứ đồ bẩn gì.
Nước trà đã lạnh ngắt, Vân Lâm Quân bên cửa sổ nhìn Quý Dạ Vân, loát sợi tóc như suy tư gì.
Một lát sau, Tây Ngạn Du lại động, Quý Dạ Vân tiếp tục dịch
Rốt cuộc ——
"Rầm" một tiếng, trong nửa ngủ nửa tỉnh, Quý Dạ Vân từ trên giường rớt xuống đất.
Quý Dạ Vân: ""
Lần đầu tiên ngủ như vậy, Quý Dạ Vân từ trên mặt đất bò dậy, đi đến mép giường, cúi đầu nhìn Tây Ngạn Du.
Tây Ngạn Du một người bá chiếm toàn bộ giường, muốn bao nhiêu hạnh phúc thì có bấy nhiêu hạnh phúc.
Trong lúc ngủ mơ còn nở một nụ cười tươi rói.
Quý Dạ Vân híp mắt nhìn kỹ Tây Ngạn Du, tựa hồ như đang xem rốt cuộc là cậu giả bộ ngủ hay là thật sự ngủ.
Mười lăm phút sau, xác định Tây Ngạn Du ngủ chết đến không thể chết hơn.
Vô ưu vô lo cực kỳ.
Quý Dạ Vân: ""
Hắn lại nhìn Tây Ngạn Du một lúc, không nhịn được vươn tay, cúi người muốn sờ tóc Tây Ngạn Du, ở khoảng cách kém một tấc thì dừng lại.
Nhìn Tây Ngạn Du, do dự trong chốc lát, bật cười lắc đầu, thu biểu tình, xoa xoa đầu Tây Ngạn Du.
Tay Vân Lâm Quân loát tóc nhanh hơn, sợi tóc tuyết trắng như bị gió tranh chặt đứt, rơi xuống dưới.
💬 Bình luận chương