Quý Nguyên Thanh không ngừng lau lau mồ hôi, cười hai câu ha ha, liền đi ra cửa phòng. Nhưng mà gã mới vừa đi đến trước cửa phòng, cửa phòng liền bị người một chân đá văng, hai thị vệ cao to tiến vào.
Chúng ăn chơi nháy mắt im như ve sầu mùa đông.
Hai thị vệ nhìn Quý Nguyên Thanh đang run rẩy tại chỗ, tiến lên đem người xách đi.
Thấy hồi lâu không có người lại đến, đám ăn chơi trác táng rốt cuộc tránh được một kiếp mà nhẹ nhàng thở ra.
Trấn Quốc công phủ.
"Phu nhân, không hay rồi!"
Hương nhi mồ hôi đầy đầu sốt ruột chạy đến chủ viện, Ân thị đang ở cùng Trấn Quốc công cùng nhau dùng bữa tối, thấy Hương nhi tiến vào, nhíu mày: "Làm sao vậy?"
Hương nhi lau mồ hôi, hít thở đều trở lại: "Lão gia, phu nhân, Nhị thiếu gia bị Đại thiếu gia đánh gãy chân!"
Ân thị: "Cái gì?!"
Tướng quân phủ.
Quý Dạ Vân đem Tây Ngạn Du ngủ say như cũ trở về viện uyển, đặt người lên giường ở phòng ngủ, đứng rũ mắt nhìn một hồi lâu, quản gia lại đây.
"Tướng quân, thuộc hạ không coi chừng tốt cho công tử, thỉnh tướng quân trách phạt."
Quý Dạ Vân: "Người nên trách phạt đã trách phạt, ông chăm sóc cho cậu ta đi."
Quản gia: "Vâng."
Quý Dạ Vân xoay người rời đi, nhưng vừa mới đi ra tới cửa, liền nghe được giọng nói có chút kinh ngạc của quản gia: "Ôi? Bệnh này của công tử này, sao tốt hơn rồi nhỉ?"
Quý Dạ Vân dừng bước chân, một tay đặt trên cửa dùng lực, cửa phòng theo tiếng vỡ ra một lỗ hổng.
Quản gia: "!?"
Tiếp theo, Quý Dạ Vân thu hồi tay, làm như không có chuyện gì phát sinh, cất bước rời đi.
Trong rừng núi ở vùng ngoại ô kinh thành.
Vân Lâm Quân giả làm thầy bói đang ngồi ở trên một cái cây đại thụ nhắm mắt dưỡng thần, bỗng nhiên, mấy chục đạo hắc y che mặt lặng yên không một tiếng động xuất hiện, trong tay cầm đao kiếm sắc bén hoặc mũi tên tiến tới, lặng lẽ vây quanh cây đại thụ.
Vân Lâm Quân mở mắt, cười nói: "Động tác rất nhanh."
Động tác của nhóm tựa hồ dừng một chút, nháy mắt tiếp theo, mấy chục cái mũi tên đồng thời phóng tới
Sau nửa đêm, trong thư phòng ở chủ viện của phủ Tướng quân, Quý Dạ Vân đang xem binh thư cùng sa bàn*, đúng vào lúc này, một đạo hắc ảnh xuất hiện, báo cáo nhiệm vụ.
*Sa bàn là một thuật ngữ chuyên môn chỉ đến một vị trí, một mô hình thu nhỏ về một đối tượng chủ thể nào đó nhằm phục vụ cho việc tìm hiểu, nghiên cứu...
"Chạy?" Ánh mắt của Quý Dạ Vân từ binh thư cùng sa bàn dời đi, dừng ở trên người hắc y nhân.
Hắc y nhân quỳ một gối trên mặt đất, tựa như không có cách nào ngăn trở ánh mắt này, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng xuống lông mi, ngay sau đó, hắn đột nhiên cúi đầu xuống sàn nhà.
"Vâng, tướng quân. Người nọ võ công cực cao, chúng ta đều không phải là đối thủ của hắn. Tuy rằng lần này chạy, nhưng thuộc hạ đã gia tăng thêm nhân thủ đuổi theo, cho dù là chân trời góc biển cũng nhất định phải đuổi bắt hắn. Một mình hắn không thể đánh lại đám đông, hắn trốn không thoát đâu."
Quý Dạ Vân nhìn đối phương một cái, tiếp tục cúi đầu xem sa bàn.
Hắc y nhân khom người lui ra.
Bình minh vừa lên, Vân Lâm Quân một đường thoát khỏi vây truy chặn đường không dứt, phiền không chịu được, cuối cùng, hắn đi vào huyệt động khách đ**m, dựa vào vách tường của một gian phòng trong nhà cây, nhắm mắt lại, không có tiếng động.
Phòng của Tây Ngạn Du.
Gió nhẹ phất qua, âm thanh ngọc bội vang lên.
Thân ảnh ảo ảnh của Vân Lâm Quân xuất hiện ở mép giường.
"Chậc, xem ra con rối thầy bói tạm thời không thể dùng."
Hắn rũ mắt nhìn Tây Ngạn Du ngủ ngon lành trên giường, vươn ngón tay thon dài, nhẹ nhàng niết khuôn mặt đỏ bừng của Tây Ngạn Du.
"Tiểu tai hoạ."
Trong lúc ngủ mơ, Tây Ngạn Du cảm giác có chút ngứa, trở mình lật người.
Cánh môi mềm mại ấm áp đụng phải đầu ngón tay trắng như ngọc kia.
💬 Bình luận chương