Rất nhanh, Tây Ngạn Du tiếp tục ngủ.
Vô Danh Tử đứng dậy, nói với Quý Dạ Vân ngồi đối diện ở cách đó không xa uống trà: "Được rồi, hiện giờ người từ trong hôn mê đã thanh tỉnh, hiện tại đi ngủ rồi. Lão phu kê đơn thuốc này uống mấy chén là xong, rất nhanh sẽ khỏe lại."
Nói xong, liền đeo hòm thuốc chuẩn bị cáo từ.
Hai tên thái y đang ở nghiên cứu phương thuốc của thần y, nghe vậy đứng dậy, do dự không biết có nên tiễn hay không, không khỏi nhìn về phía Quý Dạ Vân.
Quản gia nhìn thoáng qua Quý Dạ Vân, vội vàng tiến lên, cung kính lại khách khí nói: "Thần y dừng bước. Thần y có tài diệu thủ hồi xuân, nhưng ngài cũng thấy đó, thân thể vị tiểu công tử này quá yếu, thỉnh cầu thần y lưu lại trong phủ vì cậu ấy điều dưỡng một đoạn thời gian. Phủ Tướng quân tất có hậu tạ."
Thấy quản gia động, chứng tỏ tướng quân cố ý lưu người, hai vị thái y cũng không hề do dự, cùng quản gia cùng nhau khách sáo một phen, hỗ trợ giữ vô danh tử lại.
Cuối cùng, vị thần y vuốt chòm râu, "Cũng được. Trước tiên lão phu sẽ vì vị công tử này mà điều dưỡng một phen, sau đó tính toán tiếp. Có điều"
Hắn nhìn về phía quản gia: "Mọi bệnh sẽ có cách giải riêng. Nếu muốn thân thể khoẻ mạnh, đồng thời điều dưỡng, nên khuyên vị tiểu công tử này đi ra ngoài nhiều một chút, nung đúc tinh thần, lòng dạ trống trải. Nếu không, với thể chất của vị tiểu công tử này, chỉ hoạt động ở một chỗ trong thời gian dài, chỉ sợ không sống được bao lâu."
Quản gia quay đầu lại nhìn Quý Dạ Vân, nói với Vô Danh Tử: "Thần y nói có lý, chờ tiểu công tử tốt lên đôi chút, chúng ta sẽ thường xuyên dẫn cậu ấy ra ngoài đi dạo, ngắm nhìn kinh thành phồn hoa này."
Thần y vuốt râu gật đầu: "Như thế rất tốt."
Tiếp theo, quản gia nhiệt tình mang thần y đi ra ngoài nghỉ ngơi, sai người an bài gian phòng tốt, hai vị thái y cũng bưng phương thuốc kích động đi theo học hỏi thần y.
Quý Dạ Vân buông chén trà, đi đến bên giường, nhìn Tây Ngạn Du ngủ đến cực kì an tĩnh.
Giờ phút này, hắn thật ra muốn Tây Ngạn Du giống như lần trước khi sinh bệnh hành hạ mọi người một phen.
Ngồi xuống giường, vươn tay, muốn khẽ vuốt gương mặt tái nhợt của Tây Ngạn Du, chợt nghĩ đến cái gì, lật bàn tay nhìn những vết chai sạn trong lòng bàn tay, liền thu tay về, sau đó nhìn Tây Ngạn Du thật lâu, rồi xoay người rời đi.
Lại ngủ thêm hai ngày, Quý Dạ Vân đã trở về đại doanh kinh giao, thời điểm Tây Ngạn Du tỉnh lại, nghĩ tới lúc trước khi ngủ đã nhìn thấy phân tiên (thân) số 2 của tiểu thần tiên.
Vẫn không có cá nướng.
Cậu duỗi người đứng dậy đi ra cửa, lần này cậu nhất định phải đem Bát Đoạn Cẩm luyện cho xong.
Dậy sớm cơm nước xong, Vân Lâm Quân lấy thân phận thần y đi theo quản gia lại đây, vừa lúc nhìn thấy Tây Ngạn Du chân trần đi trên đường nhỏ trải đầy đá cuội, vừa đi vừa làm các động tác nhe răng nhếch miệng: ""
Quản gia: ""
Quản gia: "Thần y đúng là có tài diệu thủ hồi xuân, nhìn dáng vẻ của tiểu công tử đã tốt hơn rất nhiều."
Nói xong, nhìn chân trần của Tây Ngạn Du, cùng các loại động tác kỳ kỳ quái quái, liền tiến lên, lại bị Vân Lâm Quân ngăn cản: "Từ từ. Bộ động tác này, thật là thú vị"
Quản gia: "?"
Vân • lão thần y • Lâm Quân vuốt chòm râu, gương mặt hiền từ, cười tủm tỉm nhìn Tây Ngạn Du: "Thoạt nhìn, có thể cường thân kiện thể. Thú vị lắm."
Quản gia bừng tỉnh đại ngộ, nhìn về phía Tây Ngạn Du, thì ra là thế, đi theo quan sát.
Nhưng thật sự nhịn không được —— muốn cười.
Tuy nhiên, ở phương diện nhẫn cười, quản gia đã trải huấn luyện chuyên nghiệp, cho nên ông có thể nhịn xuống. Mắt thấy Tây Ngạn Du dạo tới dạo lui luyện xong động tác kì quái, trở lại tiểu lâu ăn bữa sáng, lúc này mới mang theo thần y đi phòng khách uống trà trước, chờ Tây Ngạn Du dùng xong bữa sáng, sẽ đi bắt mạch cho Tây Ngạn Du.
Tây Ngạn Du ngồi trên ghế mây trong phòng, nhìn Vân Lâm Quân bắt mạch cho mình.
Bộ dáng gương mặt hiền từ, nụ cười giống như dành cho tiểu bối, cùng với phong phạm thế ngoại cao nhân nhất phái thần y Nhưng mà, nhìn nhìn, ánh mắt Tây Ngạn Du dừng ở lông mày dài đến ngực của thần y.
Cuối cùng, chờ thần y bắt mạch xong, vừa vuốt râu muốn nói cái gì đó, Tây Ngạn Du nhịn không được, tò mò duỗi tay nhéo nhéo lông mày thần y.
Xúc cảm không tồi.
Là thật hay giả?
Nghĩ nghĩ, nhẹ nhàng day day.
Vân Lâm Quân: ""
Quản gia: ""
Nhìn vẻ mặt ăn đau rất nhỏ của Vân Lâm Quân, Tây Ngạn Du yên lặng đem bàn tay giấu ra phía sau, cười cười với Vân Lâm Quân.
Vân Lâm Quân: ""
Quản gia đỡ trán.
Vân Lâm Quân bắt mạch xong liền rời đi, Tây Ngạn Du nhìn bóng dáng Vân Lâm Quân, chớp chớp mắt.
Ở bên ngoài đi bộ một vòng, Tây Ngạn Du cũng mệt mỏi, đơn giản nằm trên giường nghỉ một lát.
Bất tri bất giác ngủ thiếp đi, giữa trưa mới tỉnh.
Mở hai mắt, theo bản năng quét một vòng ở trong phòng
Cá nướng đâu, cá nướng của ta đâu?
Cậu nhấp nhấp môi, đứng dậy đi một vòng trong phòng.
Che lại cái bụng thì thầm kêu đói, Tây Ngạn Du hừ lạnh một tiếng, đi ra ngoài.
Đi đến bên cạnh hồ, sau khi nhìn cá trong hồ một lúc lâu, mới kêu gã sai vặt đem con cá lớn nhất vớt lên cho cậu, thu thập tốt, chậu than nóng cùng giá nướng cũng đã dọn xong vào trong đình hóng gió, Tây Ngạn Du vén tay áo, tự mình động thủ nướng cá ăn.
Nhìn bề ngoài cá nướng vàng sẫm, Tây Ngạn Du một bên nuốt nước miếng một bên thêm gia vị, tiếp tục nướng.
Nhóm người hầu xung quanh bị hương vị này làm cho nước miếng chảy ròng ròng, một bên làm việc một bên không ngừng nhìn qua đây.
Cuối cùng, Tây Ngạn Du cũng nướng xong.
Cậu giơ cá nướng lên, đôi mắt sáng lấp lánh, há miệng muốn cắn một miếng thật to.
Thời điểm sắp cắn được cá, một đạo thân ảnh thổi qua, cá nướng trong tay không cánh mà bay.
Tây Ngạn Du: "???"
Cậu vừa ngẩng đầu, liền thấy Vân • thần y • Lâm Quân ngồi xếp bằng ở phía đối diện, trong tay cầm cá nướng thơm ngào ngạt kia, cắn một ngụm to.
Tây Ngạn Du: "!!!"
Cậu trừng lớn đôi mắt, không thể tưởng tượng mà nhìn Vân Lâm Quân cứ một ngụm rồi một ngụm đem cá nướng ăn sạch sẽ.
Vào lúc này, quản gia đang mang một cái tráp lại đây.
Quản gia vừa đi, vừa nhớ lại lúc sáng tướng quân đã phân phó trước khi trở về đại doanh.
Tướng quân kêu ông chuẩn bị ngân phiếu cùng vàng đưa cho công tử, dặn ông không có việc gì thì mang công tử đi các nơi trong kinh thành dạo chơi, còn dặn ông không cho người ở hậu viện, cùng với bất luận kẻ nào của Trấn Quốc công phủ tiếp cận tiểu công tử.
Quản gia nhớ lại giọng điệu cùng vẻ mặt của tướng quân lúc ấy, hiểu rõ thâm ý của tướng quân.
Vị tiểu công tử này chỉ sợ còn có tác dụng khác.
Quản gia thở dài một tiếng, còn tưởng rằng lần này tướng quân là thiệt tình. Không nghĩ tới
Nhìn Tây Ngạn Du trong đình hóng gió xa xa, quản gia cảm giác có chút đáng thương.
Nhưng lúc ông đi đến bên người Tây Ngạn đã thu liễm biểu tình, đem cái tráp giao cho Tây Ngạn Du, chuyển lời tướng quân nói, sau đó, liền rời đi làm công chuyện của mình.
Tây Ngạn Du nhìn chằm chằm Vân Lâm Quân, vẻ mặt ngốc ngốc nhận lấy cái tráp nặng trĩu, nghe tới có thể đi ra ngoài chơi, tròng mắt rốt cuộc cũng giật giật. Sau khi mở tráp ra nhìn thấy ngân phiếu thật dày cùng thỏi vàng bên trong, đôi mắt lấp lánh tỏa sáng, khóe miệng vui vẻ cong lên, bắt đầu đếm ngân phiếu.
Chờ đếm xong rồi, cậu v**t v* một thỏi vàng, ngó Vân Lâm Quân đang ở sát tay ăn xong cá nướng, nhỏ giọng nói thầm:
"Hừ hừ."
"Tiểu thần tiên, bảng hiệu thứ hai của ngài đã bị rớt rồi, ngài có biết không hả?"
Vân Lâm Quân: "???"
Vân Lâm Quân: ""
💬 Bình luận chương