Quản gia: ""
Quý Dạ Vân: ""
***
Mấy ngày sau.
Chủ viện của Trấn Quốc công phủ, Ân thị với sắc mặt cực kì khó coi đi tới đi lui trong hoa viên nhỏ.
Phó Thanh Minh đúng hẹn đi vào nơi này, thấy thế nhàn nhạt nói: "Phu nhân cod chuyện gì mà lo âu như thế?"
Ân thị nhìn về phía gã: "Có phải cậu sai người đi xui khiến Nguyên Thanh đi trêu chọc Thời Tiểu Chanh kia, làm hại nó bị Quý Dạ Vân đánh gãy chân?!"
Phó Thanh Minh: "Phu nhân đang nói cái gì? Phó mỗ không biết."
Ân thị oán hận nhìn gã.
Con trai của bà ta — Quý Nguyên Thanh tuy rằng hơi phong lưu, còn thích học đại ca nuôi nam nhân, nhưng rốt cuộc vẫn là thích nữ tử nhiều hơn một ít.
Ai ngờ trước đó vài ngày, thế mà dám đi trêu chọc tân sủng Thời Tiểu Chanh của Quý Dạ Vân, còn đem người mang theo ra ngoài, thiếu chút nữa hại tên tân sủng kia ngã lầu, bị Quý Dạ Vân đánh gãy chân.
Này cũng thôi đi.
Thấy Quý Dạ Vân vẫn còn được trọng dụng, tuy rằng trong lòng bà ta thầm hận, nhưng cũng ngăn trở Trấn Quốc công ngày đó muốn đi tìm Quý Dạ Vân muốn nói lí lẽ, mới đem chuyện này bình ổn xuống.
Ai mà ngờ, chân của nhi tử bà ta còn chưa khỏi, liền nhớ ăn không nhớ đánh, vài lần thừa dịp Quý Dạ Vân không nhớ tới, liền chạy sang bên Thời Tiểu Chanh, bị bà ta sai người ngăn lại, còn vò đầu bứt tai, giống như không thấy được Thời Tiểu Chanh thì sẽ ngày đêm không thể ngủ.
Bà ta không rõ, chỉ là một tên nam nhân, như thế nào mà đem con của bà ta mê hoặc đến thần hồn điên đảo.
Phó Thanh Minh nhìn bộ dáng nôn nóng của Ân thị, "Chỉ là coi trọng một tên nam tử thôi, phu nhân hà tất phải tức giận như thế ? Đây cũng không phải chuyện lớn, không phải tướng quân cũng thích nam tử sao?"
Ân thị: "Như thế nào mà giống nhau?"
Ân thị nhìn chằm chằm tướng quân không thừa nhận xui khiến con của bà ta tiếp cận, cười lạnh: "Đừng cho là ta không biết, năm đó ngươi giả là người bị hại để mượn đao Quý Dạ Vân giết những người trong tộc của ngươi, có được toàn bộ tài phú của gia tộc. Ta có nhân chứng, có thể chứng minh ngươi lúc trước tiếp cận Quý Dạ Vân là có mục đích mà đến. Đừng tiếp tục đánh chủ ý lên người nhi tử của ta, nếu không"
Trong tay Phó Thanh Minh cầm nhược điểm của bà ta, mấy ngày nay bà ta cũng không ngồi yên chờ chết, cuối cùng cũng tìm được nhược điểm của Phó Thanh Minh.
Phó Thanh Minh nhíu mày, nhìn về phía Ân thị, một lát sau, cười nói: "Ngài nói rất đúng, ta là con vợ lẽ của một thương nhân nho nhỏ, ngay từ đầu tiếp cận tướng quân là có mục đích, chính là vì quyền thế cùng tài phú. Những kẻ chắn đường ta đều đáng chết. Tỷ như Thời Tiểu Chanh kia. Hiện giờ, chúng ta cùng chung một mục tiêu, không phải sao?"
Ân thị: ""
Phó Thanh Minh nói tiếp: "Ta thấy người xưa nói rất đúng, Thời Tiểu Chanh chính là họa thủy. Nếu không diệt trừ cậu ta, có lẽ phủ Tướng quân cùng phủ Trấn Quốc công đều sẽ bị cậu ta hại. Dù có phú quý đến đâu, vô luận là phu nhân ngài, hay là ta, chỉ sợ đều không có phúc mà hưởng"
Ân thị hừ lạnh, xem như đồng ý.
Nhưng lại nhịn không được trào phúng: "Quyền lực cùng tài phú?"
Ân thị buồn cười, tiếp tục tìm tòi nghiên cứu nhìn Phó Thanh Minh: "Đừng nói lãnh khốc vô tình tướng quân. Theo ta thấy, ngươi đối phó với Thời Tiểu Chanh, chắc hẳn là ghen ghét đi?"
***
Phủ Du thân vương.
Mỗi ngày Tần Du Đường đều cho mèo cùng rùa nhỏ ăn, đem hai con vật nhỏ nuôi đến khá tốt.
Trừ cái này ra, chính là mỗi ngày sai người lên phố nhìn xem Thời Tiểu Chanh có ra ngoài chơi không.
Ngày đó lúc nói chuyện phiếm, thần y có nói qua, vì muốn thân thể của Thời Tiểu Chanh tốt lên, yêu cầu đi ra ngoài nhiều một chút.
Nhưng mà, tin tức vẫn luôn làm hắn thất vọng.
Một tháng sau.
Nam Sở.
Tang sự của Hoàng đế xong xuôi, cổ vương trong tay Phạm Vô Cấu vẫn không có động tĩnh.
Phạm Vô Cấu: ""
Ta nói này, rốt cuộc hai người các ngươi là chuyện như thế nào!?
Lại qua hai ngày.
Bên cạnh hồ hoa sen của phủ Du thân vương, Tần Du Đường một tay v**t v* bộ lông tuyết trắng của mèo con, một tay nhẹ nhàng sờ mai rùa của rùa nhỏ, lẩm bẩm tự nói: "Như thế nào mà vẫn luôn không có tin tức gì của Tiểu Chanh? Chẳng lẽ lại sinh bệnh? Hoặc là bị nhốt lại?"
Hắn càng nghĩ càng hụt hẫng, suy tư một lát, đứng dậy tiến cung.
Cần Chính Điện, Tần Du Đường nhìn Tần Hoài Hoang: "Hoàng huynh, đã lâu không gặp Dạ Vân, có phải dạo này hắn không nghỉ tắm gội hay không? Huynh hỏi một chút xem ngày mai có muốn đi uống rượu không?"
Tần Hoài Hoang ngồi sau ngự án phê duyệt tấu chương, cũng không thèm nhìn hắn: "Tự mình hỏi đi, trẫm không rảnh. Ngày mai đệ thượng triều là có thể nhìn thấy hắn."
Tần Du Đườnh lui về phía sau một bước, "Đệ sẽ không thượng triều."
Tần Hoài Hoang bớt thời giờ nhìn hắn một cái: "Lăn."
Tần Du Đường: "" "Được rồi."
***
Buổi sáng hôm nay, Tây Ngạn Du bị một mùi thơm làm cho thèm mà tỉnh giấc.
Cậu chỉ ăn mặc áo trong, tóc đen rối tung, từ phòng đi ra, trái nghe nghe, phải ngửi ngửi, ánh mắt sáng lên.
Không phải nằm mơ.
Là mùi thơm cá nướng.
Chính là loại từ nước suối trong lành nhất bắt ra, dùng nhánh cây cổ mộc nướng, từ tài nghệ tinh vi của đại thần côn nướng cá!
Một đường ngửi mừi thơm tìm kiếm, cuối cùng ở cái đình nhỏ bên cạnh hồ cá tìm được, đúng là Vân Lâm Quân đang nướng cá.
Lúc Vân Lâm Quân nhìn qua, Tây Ngạn Du lập tức trốn đến phía sau cửa.
Một lát sau, cái đầu nhỏ thò ra nhìn bên kia, nhón chân, ánh mắt thẳng băng nhìn chằm chằm phía trên than nóng.
Một, hai, ba
Ba con cá nướng!
Đôi mắt của cậu càng ngày càng sáng, không ngừng nuốt nước miếng.
Thế cho nên, lúc Vân Lâm Quân nhìn qua thì không kịp trốn.
Vân Lâm Quân cười cười, "Muốn?"
Tây Ngạn Du thu hồi ánh mắt, từ phía sau cửa đi ra, đôi chân tự động đi về nơi có cá nướng, "Ừm."
Vân Lâm Quân nhìn bộ dáng này của cậu, nhẫn cười: "Nướng xong rồi, tới ăn cá nướng."
Tây Ngạn Du đi đến bên cạnh, nhìn thoáng qua cá vàng giòn đưa tới, hừ lạnh một tiếng:
"Ồ."
"Ta bệnh nặng mới khỏi, cá dính lửa, không nên ăn cá."
💬 Bình luận chương