Giọng nói uy nghiêm lạnh băng.
Trên trán tổng quản thấm ra một tầng mồ hôi mỏng.
Rất lâu rồi chưa thấy vẻ này của bệ hạ.
Tần Hoài Hoang thu ánh mắt, nhàn nhạt nói: "Đi, đi xem."
***
Thành Đông cùng thành Nam rất khác nhau, nơi trước thường tụ tập khách quý ăn mặc tráng lệ cùng với những kiến trung cao lớn, nơi sau kiến trúc cực kì bình dân.
Trên đường người đến người đi, càng nhiều là quần áo bá tánh tầm thường
Quán nhỏ hai bên đường, không có hào khách vung tiền như rác, đa số là cò kè mặc cả.
Tây Ngạn Du đi theo Vân Lâm Quân trong đám người rộn ràng nhốn nháo, quả thực là như cá gặp nước, tự tại cực kỳ. Tò mò nhìn trái nhìn phả, có sức sống cực kì.
Quản gia đi theo sau hai người, nhìn Tây Ngạn Du, thở dài một tiếng: Hoá ra là lúc trước tướng quân mang người đi sai nơi, tiểu công tử rõ ràng cảm thấy hứng thú đối với loại phố phường bá tánh sinh hoạt hơn.
Quản gia nhìn trái phải.
Kỳ thật, ông cũng càng thích nơi này. So sánh với thành Đông, nơi này náo nhiệt cùng có cảm giác thân thiết hơn. Cũng coi như dính chút ánh sáng của tiểu công tử, ông hiếm khi được thanh nhàn như này.
Không biết Vương gia có nhận được tin tức khi ông cố ý cho người lộ ra không.
Rất nhanh, Tây Ngạn Du đi theo Vân Lâm Quân tới phố ăn vặt, bắt đầu ăn từ đầu đường.
Những miếng da heo thái mỏng, nước tương, dấm, tỏi, sa tế, dầu vừng, muối, đường trộn lẫn với nhau, cà rốt thái nhỏ cùng dưa leo ngâm, lại rắc thêm ít hạt mè, một quấy, cay, chua, ngọt, mát lạnh ngon miệng, một ngụm đi xuống, vị giác bùng nổ, Tây Ngạn Du ăn một chén lớn.
Tiếp theo là gà ti mì lạnh, Vân Lâm Quân sợ cậu đầy bụng, chỉ cho cậu một chén nhỏ. Tây Ngạn Du không ăn đủ, nhưng xác thật tạm thời ăn không vô, còn có rất nhiều món ngon đang đợi, muốn chừa bụng một chút.
Vân Lâm Quân đi tới quán đậu hủ thúi, muốn một chén nhỏ, mùi thúi, nhưng ăn thật ngon, dư vị vô cùng.
Đi không bao xa, liền tới quán nướng thịt dê Tây Bắc, Tây Ngạn ăn Du đầy miệng mỡ, cảm thấy mỹ mãn.
Vân Lâm Quân cho cậu một ly nước thạch lựu, Tây Ngạn Du một bên uống một bên nhìn trái phải, không buông tha bất luận món ngon gì.
Đến trước một quán nhỏ, mua một túi đậu tằm ngũ vị hương, đi tiếp, lại mua một bát ốc luộc, dùng tăm nhọn lấy thịt ăn.
Chỉ chốc lát sau, quán hoành thánh trước mặt, muốn một phần hoành thánh thịt tươi, ngon vô bờ bến.
Tây Ngạn Du thật sự ăn không vô, chỉ có thể một bên nhớ kỹ các loại mỹ thực không ăn đến, một bên ăn chút dâu tây, anh đào, dâu tằm, chua chua ngọt ngọt, ý đồ trợ giúp dạ dày gia tốc tiêu hóa.
Vân Lâm Quân nhìn cậu một cái, chỉ thấy Tây Ngạn Du ăn dâu tằm mà môi biến thành màu đen, giống trúng độc, không khỏi bật cười.
Tây Ngạn Du: "?"
Tây Ngạn Du theo ánh mắt hắn muốn sờ sờ môi của mình, giơ tay phát hiện, liền thấy tay đều bị nhuộm thành màu đen, thấy Vân Lâm Quân cười mình, tròng mắt chuyển động, đánh bất ngờ, dùng tay sờ cái mũi Vân Lâm Quân.
Vân Lâm Quân nhanh chóng tránh ra, Tây Ngạn Du thấy một kích không thành, dứt khoát thuận thế sờ râu của hắn——
Hừ!
Chạy trời không khỏi nắng!
Mũi thoát được, nhưng râu thì không!
Vân Lâm Quân nhìn chòm râu đen một vết, bất đắc dĩ lắc đầu.
Quản gia ở phía sau nhìn một già một trẻ cãi nhau ầm ĩ, không khỏi cảm thán: Tiểu công tử cùng thần y cảm tình thật tốt.
Như thế nào mà đối với tướng quân lại có sắc mặt không tốt?
Aiz!
Lúc đi đến cuối con phố, Tây Ngạn Du cảm giác mình lại có thể, muốn ăn bánh rán cùng rau trộn, nhưng là đi không nổi, ngồi ở bên cạnh bàn như đinh đóng cột.
Vân Lâm Quân đi xếp hàng mua bánh rán cùng rau trộn, quản gia nhìn quán bán sơn trà không tồi ở phía đối diện, nghĩ đến lúc trước tiểu công tử dễ dàng phong hàn ho khan, liền đi chọn sơn trà.
Tây Ngạn Du mệt, ngồi không ra ngồi ghé vào bên cạnh bàn, nhìn túi giấy thả đầy trên bàn, cái nào cũng muốn ăn, nhưng lại chuẩn bị ăn ngon, nhìn tới nhìn lui, chỉ lấy ra hai quả anh đào, nhưng cũng không ăn, chỉ ngậm cho đỡ thèm, mắt trông mong nhìn bóng dáng Vân Lâm Quân đang xếp hàng ở đằng kia.
Đúng lúc này, một đạo thân ảnh ngồi xuống bên cạnh cậu: "Xin chào."
Tây Ngạn Du nhìn Tần Du Đường một cái, ừ ừ hai tiếng có lệ, tiếp tục nhìn chằm chằm bóng dáng Vân Lâm Quân.
Hiện tại cái gì cậu cũng không muốn làm, trong lòng chỉ có bánh rán cùng rau trộn, thỉnh thoảng nuốt nuốt nước miếng.
Tần Du Đường nhìn bộ dáng không hình tượng của Tây Ngạn Du, nhịn không được cười cười.
Hắn vẫn luôn đi theo ở phía sau, mắt thấy tiểu tham ăn này một đường ăn vô tâm vô phế, cảm giác những suy nghĩ lúc trước của mình thật dư thừa.
Trong ánh mắt thanh triệt này có thể thấy được đều là đồ ăn, nào có bóng dáng của hắn?
Tần Du Đường lại càng thêm hiếm lạ, cười nói: "Mệt mỏi?"
Tây Ngạn Du lại ừ một tiếng, đúng lúc này, cậu cảm thấy một tầm mắt ác ý, theo bản năng ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt của Tần Hoài Hoang bên cửa sổ của lầu 2 ở phía đối diện.
Ánh mắt Tần Hoài Hoang nhìn cậu, xem kỹ, chán ghét, lạnh nhạt, còn có một tia sát khí nguy hiểm.
Có ý tứ.
Cậu chớp chớp mắt, nhìn bóng dáng Vân Lâm Quân, lại nhìn nhìn Tần Du Đường. Nhìn Vân Lâm Quân, lại nhìn Tần Du Đường, cuối cùng như là nhớ tới lễ phép cơ bản, lười biếng ngồi dặt dẹo, nhìn Tần Du Đường một cái, lại mắt trông mong nhìn Vân Lâm Quân, thất thần nói: "Có chút. Ngươi cũng tới nơi này ăn sao?"
Tần Du Đường cười: "Không phải." Hắn từ trong tay áo lấy ra rùa đen nhỏ, "Mấy ngày nay hình như là Tiểu Ngoan nhớ ngươi, cái gì cũng không ăn."
Nghe thấy tên Tiểu Ngoan, Tây Ngạn Du giãy giụa một lát, rốt cuộc từ trên người Vân Lâm Quân gian nan thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Tiểu Ngoan trên bàn, "A? Thật vậy chăng? Ta nhìn xem."
Nói xong, nhìn kỹ xem rùa đen nhỏ.
Nhìn Tây Ngạn Du nghiêm túc kiểm tra rùa đen nhỏ, Tần Du Đường bỗng nhiên giống như lơ đãng hỏi: "Nói thật, ta không giống như muốn nuôi động vật nhỏ. Lúc ấy ngươi nghĩ như thế nào mà muốn ta hỗ trợ nuôi Tiểu Ngoan?"
"A?" Tây Ngạn Du lật rùa đen nhỏ nhìn, thuận miệng đáp: "Bởi vì ta quen biết nhiều người như vậy, chỉ có ngươi giống người tốt."
Ngoài dự đoán.
Trăm triệu lần không nghĩ tới lại là đáp án như thế này, Tần Du Đường có chút ngốc.
"Ta?"
"Người tốt?"
Tây Ngạn Du nghe vậy, mê mang ngẩng đầu nhìn hắn, nhấp nhấp môi, đem rùa đen nhỏ xê dịch, "Chẳng lẽ ngươi cũng không phải là người tốt sao?"
Nhìn bộ dáng cảnh giác thất vọng của cậu, Tần Du Đường bỗng nhiên cười, đôi mắt càng ngày càng sáng, tiện đà vui sướng cười ha ha lên.
"Ta đương nhiên là người tốt."
Hắn nhìn Tây Ngạn Du, vỗ ngực bảo đảm: "Tuyệt đối!"
Tây Ngạn Du cẩn thận đánh giá hắn một lát, cũng cười, buông rùa đen nhỏ ra: "Ta đã nói"
Bỗng nhiên, tươi cười cứng đờ.
Vân Lâm Quân tay trái cầm giỏ trẻ nhỏ đựng đầy bánh rán, tay phải bưng một bát rau trộn, đứng ở bên cạnh bàn, cười như không cười nhìn cậu.
💬 Bình luận chương