Bỗng nhiên cảm giác phía sau có người đến gần, quay người lại, liền tiểu thần tiên không biết khi nào cùng đến đây, vẻ mặt rất có hứng thú chờ xem diễn bên trong, thấy cậu quay đầu, mi mắt rũ xuống nhìn cậu, hơi hơi mỉm cười, ngón trỏ đặt ở bên môi nhẹ nhàng "Suỵt" một tiếng.
Nhìn ánh mắt của đối phương dào dạt hứng thú, Tây Ngạn Du: ""
Tiểu thần tiên, ngài hiện tại là thầy bói cao lãnh, không cần lộ ra cái vẻ mặt như vậy.
Muốn OOC à?
Tây Ngạn Du trợn trắng mắt, quay đầu tiếp tục xem.
Phòng khách, Tần Du Đường bất đắc dĩ cười nói: "Chuyện ám sát ngày có lẽ là có hiểu lầm gì đó, mấy ngày nay Tiểu Chanh vẫn luôn không vui vẻ. Vừa mới nghe thấy ngươi đến liền trốn đi. Không bằng ngươi đi về trước, ta khuyên nhủ cậu ấy. Chờ Tiểu Chanh nghĩ thông suốt, sẽ cùng ngươi trở về."
Quý Dạ Vân đứng dậy, "Mang ta đi gặp người."
Hắn sắc mặt lãnh đạm đứng ở nơi đó, bình tĩnh nhìn Tần Du Đường, cực có cảm giác áp bách.
Tươi cười trên mặt Tần Du Đường biến mất, buông chung trà, nhàn nhạt nói: "Tiểu Chanh nói, tạm thời không muốn gặp ngươi. Tướng quân không bằng trở về nghĩ xem, mình đối xử với Tiểu Chanh như thế nào."
Nháy mắt trường đao ra khỏi vỏ, đáp ở trên cổ Tần Du Đường.
Trường sử: "Tướng quân!"
Tây Ngạn Du: "!" Đánh nhau rồi đánh nhau rồi!
Nhưng mà, đúng vào lúc này ——
"Dạ Vân, Du Đường, các ngươi đây là đang làm cái gì?"
Tây Ngạn Du nhìn phía cửa, liền thấy Tần Hoài Hoang mặt mang ý cười đi vào, nhìn hai người, "Như thế nào mà ở trong phòng khoa tay múa chân đây?"
Hắn đi lên trước, vỗ vỗ bả vai Quý Dạ Vân, "Ta đang muốn tìm ngươi đây, có tin tình báo, Bắc Nguỵ bên kia có động tĩnh, đang muốn tìm ngươi thương lượng, hôm nay sao lại rảnh rỗi tới tìm Du Đường vậy?"
Quý Dạ Vân nhìn Tần Du Đường, chậm rãi thu đao vào vỏ, "Hỏi hắn."
Tần Hoài Hoang nhìn về phía Tần Du Đường, sắc mặt nghiêm túc hỏi: "Sao lại thế này?"
Tần Du Đường nhìn ca ca, trầm mặc trong chốc lát, mới nói: "Lần trước ám sát, Tiểu Chanh cảm thấy Dạ Vân lấy cậu ấy làm mồi nhử, cậu ấy không thể tiếp thu, liền không muốn cùng Dạ Vân ở bên nhau. Tạm thời cũng không muốn thấy hắn, cho nên ở tạm chỗ đệ mấy ngày."
Tần Hoài Hoang: "Thì ra là thế." Hắn lắc đầu bật cười, "Nhất định là Tiểu Chanh hiểu lầm ngươi, lúc ấy là biện pháp tốt nhất, không phải cậu ta cũng không bị thương sao?"
Tần Du Đường bất mãn nhìn ca ca một cái, bị ánh mắt của đối phương trừng trở về, liền không dám một lời nói.
Tần Hoài Hoang ôm lấy bả vai Quý Dạ Vân, "Tiểu hài tử cáu kỉnh, qua mấy ngày nữa hai người các ngươi từ từ nói chuyện, ngươi dỗ dành cậu ta thêm vài câu là được. Trước tiên cứ để Tiểu Chanh bình tĩnh hai ngày đi. Đi đi đi, cùng trẫm đi xem chuyện Bắc Nguỵ."
Thấy Quý Dạ Vân bị Tần Hoài Hoang lôi đi, Tây Ngạn Du thất vọng thở dài.
Ngước mắt nhìn tiểu thần tiên lười biếng dựa vào một bên cũng có chút chưa đã thèm, Tây Ngạn Du vội vàng lôi kéo người rời đi.
Đại quân Bắc Nguỵ đến gần, tùy tiện công kích biên cảnh Đông Tề, cứ một trận rồi lại một trận, Tần Hoài Hoang lệnh Quý Dạ Vân ít ngày nữa xuất chinh.
Quý Dạ Vân vội vàng chuẩn bị xuất chinh, cũng không có thời gian tới xem Tây Ngạn Du. Thẳng đến nửa tháng sau, sáng sớm trước một ngày xuất chinh, Tây Ngạn Du từ trong lúc ngủ mơ bị đánh thức, vừa mở mắt, liền thấy được vẻ mặt không tình nguyện của Tần Du Đường cùng tổng quản đại nội.
Tây Ngạn Du: "?"
Tổng quản đại nội cười tủm tỉm nói: "Tiểu công tử, tướng quân chuẩn bị xuất chinh. Bệ hạ an bài cho hai người các ngài gặp mặt, từ từ nói chuyện."
Nội thị hầu hạ Tây Ngạn Du mơ mơ hồ hồ đứng dậy, đem Tây Ngạn Du đưa đến hoa viên của Vương phủ.
Tần Du Đường muốn đuổi theo, lại bị tổng quản ngăn cản.
Tây Ngạn Du mê mê hoặc hoặc đi vào trong đình hóng gió, Quý Dạ Vân đưa lưng về phía cậu đứng chờ ở nơi đó.
Nghe thấy tiếng bước chân, Quý Dạ Vân quay đầu lại.
Nhóm nội thị kéo nhau thối lui đến nơi xa, để lại không gian cho hai người.
Quý Dạ Vân trầm mặc nhìn Tây Ngạn Du, không mở miệng.
Tây Ngạn Du nhịn xuống xúc động muốn ngáp, cúi đầu, yên lặng nói: "Ngươi lấy ta làm mồi nhử."
Quý Dạ Vân: ""
Thật lâu sau, hắn tiến lên một bước, giơ tay sờ sờ tóc Tây Ngạn Du, ánh mắt thâm thúy u ám: "Chờ ta trở lại."
"Mới không cần!"
Tây Ngạn Du lui về phía sau một bước, ngước mắt trừng hắn, từ trong ống tay áo lấy ra một xấp ngân phiếu, "Ai hiếm lạ chờ ngươi. Nói đi, lúc trước ngươi mua ta từ Xuân Phong Lâu hết bao nhiêu tiền? Ta cho ngươi, ta tự mình chuộc thân cho chính mình."
Quý Dạ Vân: ""
Hắn cúi đầu nhìn Tây Ngạn Du, thật lâu sau, xoay người nhanh chóng rời đi.
Thấy Quý Dạ Vân bị làm cho tức giận rời đi, Tây Ngạn Du cười to.
Lười biếng ngáp một cái, Tây Ngạn Du chuẩn bị trở về ngủ nướng, quay người lại, liền thấy tiểu thần tiên cười như không cười đứng ở phía sau cậu cách đó không xa.
Tây Ngạn Du giơ tay chào hỏi: "Sư phụ, thật trùng hợp. Sớm như vậy đã đi ra ngoài bày quán hả?"
Vân Lâm Quân nhìn về phía tay cậu, cười nói: "Cậu cảm thấy Hắn, thật, tốt?"
Tây Ngạn Du: "???"
Nhìn tay mình vừa mới làm đại gia, hồi tưởng lại chuyện gì đó.
Tây Ngạn Du: ""
A này, ngươi nghe ta giải thích.
💬 Bình luận chương