Vân Lâm Quân nhắm mắt, lại mở, chậm rãi nhìn về phía cơm chiều trước mặt Tây Ngạn Du, "Đói."
Tái nhợt ốm yếu, đáng thương cực kỳ.
Tây Ngạn Du: ""
Cậu nghiêng nghiêng đầu, nhìn Vân Lâm Quân trong chốc lát, rồi mang một chén cháo đến trước mặt Vân Lâm Quân, "Sư phụ, thái y nói người hiện tại tốt nhất là ăn chút thanh đạm, uống chút cháo đi."
Vân Lâm Quân giật giật, thoạt nhìn một bộ dáng vô lực nâng cánh tay lên.
Tây Ngạn Du, " Ta đút cho người."
Nói xong, ngồi xuống mép giường, múc một muỗng cháo trắng đưa đến bên miệng Vân Lâm Quân.
Vân Lâm Quân uống một ngụm, giữa mày nhíu lại, "Không có hương vị."
Tây Ngạn Du: ""
Tây Ngạn Du xoay người, thêm mật ong vào cháo, đút cho Vân Lâm Quân.
Vân Lâm Quân: "Quá ngọt."
Tây Ngạn Du: ""
Tây Ngạn Du một lần nữa xoay người, bỏ thêm chút tương hoa quế, tiếp tục đút cho Vân Lâm Quân.
Vân Lâm Quân nhìn qua như phát sốt, mặt nóng đỏ bừng, uống xong cháo, suy yếu dựa vào đầu giường, hoãn trong chốc lát, nhìn về phía Tây Ngạn Du, "Khát."
Tây Ngạn Du: ""
Tây Ngạn Du rót một ly trà, đưa tới bên miệng.
Vân Lâm Quân uống một ngụm, "Lạnh."
Giọng nói khàn khàn, cực kì ủy khuất.
Tây Ngạn Du: ""
Tây Ngạn Du chần chờ, lúc sau mang nước ấm trở lại.
Vân Lâm Quân nhận lấy, uống một ngụm, mày nhíu chặt: "Nóng."
Tây Ngạn Du: ""
Cậu quan sát kỹ Vân Lâm Quân nửa khép mắt đang tỏ vẻ suy yếu, hừ lạnh một tiếng, xoay người không tình nguyện mà lại lần nữa rót cho hắn ly trà khác, thử độ ấm, đưa tới bên miệng Vân Lâm Quân.
Lần này, Vân Lâm Quân cúi đầu uống.
Ăn cơm xong rồi, Tây Ngạn Du bưng thuốc tới, ngửi ngửi.
Thật đắng.
Khuôn mặt nhỏ nghiêm túc, chuẩn bị tốt tư thái, nếu tiểu thần tiên không chịu ngoan ngoãn uống thuốc, trận địa sẵn sàng đón quân địch, "Sư phụ, uống thuốc."
Vân Lâm Quân chậm rãi nhận thuốc, tay không có chút sức lực, thiếu chút nữa không giữ được chén thuốc.
Quả nhiên.
Tây Ngạn Du bất đắc dĩ: "Vẫn là để ta đút cho người đi."
Tây Ngạn Du múc một muỗng thuốc, đưa tới bên miệng Vân Lâm Quân.
Vân Lâm Quân nhìn thoáng qua khuôn mặt nhỏ nghiêm túc của cậu, đáy mắt nhanh chóng hiện lên một mạt ý cười, uống thuốc xuống.
Tây Ngạn Du: ""
Ánh mắt cậu sáng lên, đơn giản như vậy?
Vội vàng đút thêm một muỗng.
Vân Lâm Quân nhìn cậu một cái, uống một ngụm.
***
Đút xong chén thuốc, Tây Ngạn Du thở phào nhẹ nhõm một hơi, mới vừa xoay người đem chén đặt trên bàn, liền nghe thấy hơi thở mong manh của Vân Lâm Quân: "Đắng"
Tây Ngạn Du: ""
Được rồi, đúng thật là rất đắng.
Tây Ngạn Du cầm một khối bánh hoa quế, đi đến mép giường, đưa đến bên miệng Vân Lâm Quân.
Vân Lâm Quân cắn một miếng.
Tây Ngạn Du mắt trông mong nhìn hắn.
Vân Lâm Quân lại cắn tiếp, đem toàn bộ khối điểm tâm nuốt vào bụng.
Tây Ngạn Du cúi đầu lau vụn điểm tâm trên tay, ngẩng đầu hỏi, "Còn đắng không?"
Vân Lâm Quân lắc đầu, mỏi mệt vô lực nằm trở về, mặt so với vừa rồi còn hồng hơn, cả người toàn là mồ hôi.
Tây Ngạn Du vội vàng đắp chăn cho hắn.
Vân Lâm Quân suy yếu vô lực: "Nóng."
Tây Ngạn Du thật cẩn thận kéo chăn xuống.
Vân Lâm Quân: "Lạnh."
Tây Ngạn Du lục tung, tìm được cái chăn mỏng đắp cho hắn, rốt cuộc cũng im ắng.
Ho mấy tiếng, Vân Lâm Quân giơ tay che cái trán: "Đau đầu."
Tây Ngạn Du bưng chậu nước tới, đem khăn lông tẩm ướt đặt lên trán Vân Lâm Quân.
"" Vân Lâm Quân mở mắt ra, lau một phen bọt nước trên mặt, khiển trách nhìn về phía Tây Ngạn Du, "Quá ướt."
Tây Ngạn Du nhìn từng hàng bọt nước theo thái dương của Vân Lâm Quân chảy xuống, ngượng ngùng cầm lấy khăn lông, vặn vặn, rồi cẩn thận đặt lại lên trán.
Vân Lâm Quân: "Quá khô, không nước, không lạnh, khụ khụ khụ khụ"
Tây Ngạn Du: ""
Tây Ngạn Du lấy khăn lông, bỏ vào trong nước tẩm ướt một lần, cẩn thận vắt khô một nửa, lại đặt lên trán Vân Lâm Quân.
Vân Lâm Quân nhắm mắt, ngừng nghỉ.
Tây Ngạn Du nhẹ nhàng thở ra.
Lúc sau, vẫn luôn canh giữ ở bên cạnh, nửa đêm thay lông khăn Vân Lâm Quân, sau đó mệt quá, liền ghé vào mép giường ngủ quên.
Vân Lâm Quân mở mắt, sắc mặt khôi phục bình thường.
Hắn nghiêng thân, gối đầu lên tay trái, nhìn Tây Ngạn Du ngủ bên cạnh, nâng cánh tay phải bị thương lên, vươn ngón tay ra chọc chọc mặt Tây Ngạn Du.
Trong lúc ngủ mơ, hàng lông mi như cánh quạt của Tây Ngạn Du vô lực run rẩy, mày giữa cùng cái mũi nhăn lại.
Khóe môi Vân Lâm Quân khẽ nhếch.
Lại chọc chọc.
Tây Ngạn Du hơi nhíu mày, nhăn mũi, đem mặt vùi vào trong khuỷu tay, chỉ để lại cho Vân Lâm Quân một cái cái ót.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Tây Ngạn Du ngủ không tốt, cảm giác eo đau bức bối, đứng dậy nhìn Vân Lâm Quân, giơ tay sờ sờ cái trán của hắn.
Còn có chút nóng.
Ngáp một cái, thay khăn lông khác cho Vân Lâm Quân.
Vân Lâm Quân ho nhẹ một tiếng, mở mắt ra: "Gió quá lớn."
Tây Ngạn Du quay đầu nhìn, phát hiện cửa sổ không đóng, vội vàng đứng dậy đi đóng cửa sổ lại.
Bởi vì nằm bò ngủ, cho nên chân có chút tê, thiếu chút nữa té ngã.
Vân Lâm Quân: ""
**
Ngày thứ ba.
Vân Lâm Quân ho khan hai tiếng: "Căn phòng này quá khô, khụ khụ khụ"
Tây Ngạn Du tay đấm bả vai cùng eo, đứng dậy chậm rì rì đi bưng mấy cái chậu nước lại đây, đặt bên cạnh cái giá, tìm mấy cái khăn bố thật dài treo ở trên, phía dưới tẩm vào nước.
Không khí dần dần ướt át, Vân Lâm Quân rốt cuộc không khụ nữa.
Nhưng là
Vân Lâm Quân nằm ở trên giường, "Quá sáng."
Tây Ngạn Du kéo bức màn.
Vân Lâm Quân: "Quá tối."
Tây Ngạn Du nhìn hắn một cái, đi đến bên cửa sổ, đem bức màn kéo ra một nửa.
Vân Lâm Quân: "Quá"
Tây Ngạn Du hít sâu một hơi, xoay người đi đến mép giường, yên lặng nhìn Vân Lâm Quân.
"Sư phụ, người có từng nghe câu: Trước giường bệnh lâu ngày do có đứa con bất hiếu, không?"
Nếu không tốt
Nếu không tốt, ta sẽ không hiếu nữa.
Vân Lâm Quân: ""
💬 Bình luận chương