Từ trước tới nay, hắn chưa thấy qua người nào vừa ngu ngốc vừa hồ đồ như vậy.
Nhưng nếu là nhiệm vụ lâu chủ giao, hắn nhất định sẽ nghiêm túc hoàn thành.
Bảy ngày sau ——
Ninh Chiếu nhìn thành quả mà bản thân dốc hết tâm huyết để dạy, hung hăng trừng mắt Tây Ngạn Du một cái.
Cầm: Từ làm đứt dây đàn đến khảy nhịp khó nghe. Mấy ngày nay dưới sự nỗ lực của hắn, Tây Ngạn Du rốt cuộc cũng lắp bắp đánh được một khúc đầu đơn giản nhất, nói khó nghe là như đấm vào tai.
Ca: Hát hát liền chạy trốn, cắn chữ không rõ, quả thực như ma âm xỏ lỗ tai.
Cờ: Hạ quân lung tung rối loạn, quy tắc nói 800 lần cũng không nhớ được! Hắn bực đến nỗi muốn lấy roi da quất loại ngu ngốc này.
Đến nỗi thi cùng họa
Ninh Chiếu cầm một tập giấy Tuyên Thành lên, dùng sức quơ quơ ở trước mặt Tây Ngạn Du, nghẹn ngào tiếng mắng: "Đây là vẽ bùa quỷ gì. A? Ngươi tự mình nhìn xem có thể nhận ra chữ mình viết không?"
Tây Ngạn Du trung thực lắc đầu.
Ninh Chiếu ném giấy Tuyên Thành, cầm lấy bức tranh Tây Ngạn Du vẽ, hung hăng nhíu mày: "Này là vẽ cái thứ gì, vẽ quỷ sao? Ngươi là muốn hù chết quý"
Thiếu chút nữa lỡ lời, Ninh Chiếu ngậm chặt miệng, hung tợn nhìn Tây Ngạn Du.
Tây Ngạn Du giống như là không chú ý tới từ cuối cùng kia, Ninh Chiếu cảm thấy may mắn, tiếp tục mắng: "Bảy ngày, bảy ngày thế nhưng đi học thành cái bộ dáng quỷ này, lão tử năm đó học một lần là thông qua!"
Bảy ngày trôi qua, Ninh Chiếu cảm giác bản thân như già đi vài tuổi.
Thật sự tức giận đến đau gan.
Người này quá mức ngu dốt, mấu chốt là vô tâm vô phế, đánh chửi gì cũng không có cảm giác, rất thờ ơ.
Căn bản vô pháp dạy dỗ!
Ninh Chiếu càng nghĩ càng giận, trừng mắt Tây Ngạn Du, trào phúng: "Thật sự là trừ bỏ có tí sắc ra, còn lại không khác nào phế vật."
Tây Ngạn Du: "Ngươi nói rất đúng."
Chân thành chớp chớp mắt.
Ninh Chiếu: ""
Ninh Chiếu rốt cuộc phát hiện, đây là tên ngốc chỉ được mỗi dung mạo, tức khắc không muốn so đo.
Thậm chí còn cười một tiếng.
Không có cách.
Hắn nhìn Tây Ngạn Du ngơ ngốc, xoa xoa cằm.
Hiện giờ chỉ có thể
Hắn nghĩ ra một ý đồ xấu.
Ngày hôm sau, Ninh Chiếu phái người mời Lục Thiên Ánh tới, vẻ mặt khó xử, muốn nói lại thôi.
Lục Thiên Ánh đã nhiều ngày bận rộn, không lo lắng hỏi thăm Tây Ngạn Du, nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của Ninh Chiếu, bỗng nhiên có dự cảm bất hảo.
Ninh Chiếu: "Chủ thượng, gần đây thương thế tra tấn, cho nên ban đêm ta không ngủ được, ngài giao nhiệm vụ, ta chỉ sợ không có tinh lực hoàn thành. Nhưng việc này lại rất quan trọng, ta cảm thấy Ngọc Thanh Sương có lẽ so với ta càng thích hợp."
Lục Thiên Ánh nghĩ nghĩ, tựa hồ cũng không chọn được người khác, liền đồng ý.
Ngọc Thanh Sương cứ như vậy tiếp nhận cục diện rối rắm này.
Ba ngày sau, thiếu chút nữa hoá đá.
Nghe đến tin này, Ninh Chiếu được vài ngày vui sướng khi người gặp họa.
Hôm nay, Ninh Chiếu đem ghế dựa ra lối đi nhỏ của tầng 6 nằm phơi nắng, kỳ thật là muốn nghe lén động tĩnh dạy học của Ngọc Thanh Sương ở cách vách, nhìn thấy Ngọc Thanh Sương mở cửa, lạnh mặt ở hành lang thở hổn hển, liền cười hừ một tiếng: "Nhớ dạy người cho tốt nha. Củ khoai nóng phỏng tay này, ngươi ném không được đâu."
Ngọc Thanh Sương nhìn hắn một cái, xoay người về phòng.
Ninh Chiếu: "Êhhhh ~"
Mới vừa trở lại phòng, nhóm tiểu quan thường ngày đi theo đến thăm hắn, nói hắn dạy dỗ tốt hơn tên Ninh Chiếu kia, cho nên không cần phải bực tức.
Đúng lúc này, một tiểu quan nói: "Nghe nói trước đó vài ngày có rất nhiều người tìm vị thầy bói bày quán ở trước cửa lâu nhà chúng ta. Bởi vì mấy cái thầy bói kia tính đều ứng nghiệm, cho nên có rất nhiều đại quan quý nhân nghĩ đến thỉnh hắn, kết quả tìm không thấy người"
"Đúng vậy đúng vậy, hắn tính cho ta cũng rất ứng nghiệm nha."
Mọi người sôi nổi phụ họa.
Nhưng vào lúc này, một giọng nói chua lòm phát ra: "Thế hắn tính cho gia hỏa kia, nói là 'quý không thể nói' đâu"
Mọi người nhất thời đều không nói.
Ninh Chiếu cười lạnh một tiếng, "Một tên tiện dân, có cái gì mà quý không thể nói?"
***
Buổi tối Tây Ngạn Du từ chỗ Ngọc Thanh Sương trở về, đồ ăn bày trên bàn đều đã lạnh.
Hôm nay cậu cảm thấy hơi lạnh, cái trán lại có chút nóng lên, ngồi ở bên cạnh bàn ngồi trong chốc lát, nhìn đồ ăn cũng không muốn ăn uống gì.
Cậu ghé vào bàn, đầu có chút choáng váng, đôi mắt xinh đẹp nhắm lại, trong đầu nhớ đến hương vị Tuyết Hoa Lạc ngày đó, cứ thế mơ mơ màng màng đi ngủ.
Không biết qua bao lâu, cậu tỉnh lại duỗi người, mở to đôi mắt, liền phát hiện trước mặt có một chén Tuyết Hoa Lạc.
Tiên nhân Tuyết Hoa Lạc đang ngồi ở bên cạnh.
Tây Ngạn Du làm bộ không thấy được tiên nhân, vui vẻ nâng Tuyết Hoa Lạc lên, bắt đầu ăn.
Vân Lâm Quân ở một bên nhìn cậu, ánh mắt dừng trên cái đầu trơn bóng.
Tây Ngạn Du hạnh phúc ăn Tuyết Hoa Lạc.
Vị tiên nhân này nhìn gì thế nhỉ?
Vân Lâm Quân nhìn Tây Ngạn Du hồi lâu, bỗng nhiên giơ tay sờ sờ đầu Tây Ngạn Du.
Tây Ngạn Du: ""
Tây Ngạn Du cảm giác đỉnh đầu lạnh lạnh, đang do dự có nên phản ứng hay không, cuối cùng ngậm cái muỗng, nghi hoặc giơ tay sờ sờ đầu, cảm giác lòng bàn tay hơi lạnh.
Vân Lâm Quân dừng lại.
Tay hắn bị tay Tây Ngạn Du nắm lấy, đại khái là phát sốt, cho nên tay Tây Ngạn Du rất ấm.
Tây Ngạn Du làm bộ như không sờ thấy gì, buông tay, tiếp tục ăn Tuyết Hoa Lạc.
Vân Lâm Quân chậm rãi lấy ra tay, nhìn tay mình trong chốc lát, tựa như suy tư, thân ảnh như sương mù tan đi.
💬 Bình luận chương