Không đợi cậu từ hậu viện đi đến tiền viện, liền có người thấy được cậu, gã nhanh chóng đi lên tầng 6 mách lẻo với Ninh Chiếu.
"Công tử, ta vừa mới nhìn thấy Thời Tiểu Chanh kia từ hậu viện lại đây."
Lúc này Ninh Chiếu đang ăn cơm trưa, nghe vậy dừng một chút, xua xua tay: "Này có gì hiếm lạ? Dung mạo như vậy, hơn nữa"
Ninh Chiếu uống một ngụm rượu, ý vị thâm trường nói tiếp: "Không phải tên thầy bói kia tính rất linh nghiệm sao, còn nói hắn quý không thể nói, người như vậy, tùy hắn đi thôi."
Người nọ thấy không tạo thị phi thành công, còn bị cái gọi là quý không thể nói kia ghen ghét một chút.
Rõ ràng là trừ bỏ diện mạo bên ngoài, còn lại không khác phế vật tí nào, cố tình mệnh cách còn quý không thể nói, quả thực đem nỗ lực của mọi người đều biến thành chê cười.
Ninh Chiếu tiếp tục dùng bữa, nhàn nhạt nói: "Không có việc gì thì đi ra đi."
Người nọ ngoan ngoãn lui ra.
Chờ trong phòng chỉ còn một mình Ninh Chiếu, hắn dừng đôi đũa ở không trung thật lâu.
Quý không thể nói
Ninh Chiếu nhắm mắt lại, buông đũa xuống, trên mặt hiện lên vẻ thống khổ.
***
Tên tiểu quan từ trong phòng Ninh Chiếu đi ra có dung mạo cũng không tệ lắm, không châm ngòi thành công, càng nghĩ càng không cam lòng, nơi này không thành, còn có khác chỗ, vì thế, gã tụ tập mấy người có quan hệ tốt, chuẩn bị dạy Tây Ngạn Du một bài học.
Tây Ngạn Du đi vào Xuân Phong Lâu, mới vừa đi được một nửa cầu thang của tầng 1, bỗng nhiên có một đám người phần phật từ dưới đi lên.
Tây Ngạn Du dán vào tay vịn cầu thang, nghiêng người muốn nhường đường, người đi cuối cùng trong số bọn họ, lại giống như bỗng nhiên bị vướng, hắn "Ai nha" một tiếng, té sấp về phía trước, vì thế, nhóm người này loạn thành một đoàn, ồ ạt bay thẳng tới phía cậu.
Ngọc bội vang lên một tiếng nhỏ.
Đúng lúc này, có một người trong đám bọn họ thật sự bị trượt chân, bổ nhào thật mạnh về phía trước, mọi người đụng vào nhau cùng lăn xuống dưới, lúc ngang qua Tây Ngạn Du, Tây Ngạn Du chỉ bị cọ nhẹ một chút, chuyện gì cũng không có.
Tây Ngạn Du nhìn thoáng qua đoàn người quăng ngã dưới lầu, dư quang ngó đến một mảnh góc áo màu tím, không nhìn nhiều, tiếp tục lên trên.
Đi đến tầng 2, có người ở bên trên nghe thấy động tĩnh, liền ghé vào tay vịn nhìn xuống, sau đó, bầu rượu bưng trong tay, "Không cẩn thận" hất xuống đầu Tây Ngạn Du.
Tây Ngạn Du chỉ cảm thấy ai đó kéo quần áo mình, khiến bước chân lên lầu dừng một chút, bầu rượu rơi tan tành trước mặt.
Đám người lăn xuống tầng 1, cùng người thất thủ bên trên, thi nhau nhìn về phía Tây Ngạn Du, kết quả nhìn thấy chính là, một Tây Ngạn Du lông tóc vô thương.
Mọi người: ""
Tây Ngạn Du hơi nghiêng nghiêng đầu, như là nhìn thoáng qua đằng sau.
Vân Lâm Quân liền đứng ở phía sau cậu.
Tây Ngạn Du: ""
Không có việc gì, ta còn có thể diễn.
Cậu làm bộ trước mặt là không khí, nghi hoặc nhìn thoáng qua, liền quay đầu tiếp tục lên trên.
Lần này, không có chuyện gì phát sinh ngoài ý muốn, thuận thuận lợi lợi đi vào phòng nghỉ ngơi ở tầng 5.
Ninh Chiếu cùng Ngọc Thanh Sương đều không ở, nhóm người ngày thường đi theo Ninh Chiếu không ai phản ứng cậu, hơn nữa, vừa rồi hai lần muốn giáo huấn cậu đều không thành công, trong lòng nghẹn hỏa.
Ngược lại là nhóm tiểu ca ca thân cận Ngọc Thanh Sương thi nhau lôi kéo cậu ngồi vào bên cửa sổ, biết Ngọc Thanh Sương vì dạy Tây Ngạn Du mà lao tâm lao lực, nhưng là Tây Ngạn Du không thông suốt, nên bất đắc dĩ quở trách cậu.
Tây Ngạn Du ngồi nghe không cãi lại, một bộ dáng vô tâm vô phế, nhóm tiểu ca ca cũng không nói cậu nữa, gọi đồ ăn ngon cho cậu ăn.
Thân ảnh Vân Lâm Quân xuất hiện ở bên cửa sổ, ngồi trên lan can.
Tây Ngạn Du làm bộ không phát hiện, lười biếng ghé vào cửa sổ, nằm bên chân Vân Lâm Quân, xem cảnh sắc dưới lầu.
Ánh mặt trời rất dịu, trên đường cái rộn ràng, nơi nơi tràn ngập tiếng cười nói
Dưới ánh mặt trời, tóc ngắn xù xù.
Vân Lâm Quân tươi cười lạnh lùng.
Ánh mắt lạnh căm căm, dừng ở trên người Tây Ngạn Du.
Khiến cho Tây Ngạn Du như đứng trong đống lửa, như ngồi trong đống than, như mũi nhọn đâm vào, như cá mặn trong chảo dầu
Mà lúc này, trên đường lớn có người nhìn thấy Tây Ngạn Du, đầu tiên là cảm thấy tóc của cậu rất buồn cười, nhưng lúc nhìn đến gương mặt của cậu, liền sửng sốt một lát, rồi bất tri bất giác nhìn thật lâu, trong mắt tràn đầy kinh diễm.
Thấy đám người tụ ở dưới lầu, một tên ăn chơi trác táng mang theo người tới xem náo nhiệt, vừa nhấc đầu nhìn lên, lập tức trong mắt tràn đầy tà niệm.
Vân Lâm Quân nhàn nhạt nhìn thoáng qua.
Chợt gió to thổi bụi, trời đất u ám.
Người qua đường hoảng loạn tìm nơi tránh né, trong lúc nhất thời trên đường không còn ai.
Đám người tụ tập dưới Xuân Phong Lâu đã sớm tan hết.
Tây Ngạn Du yên lặng thu hồi đầu.
Cửa sổ chợt bị gió lớn đập, dọa Tây Ngạn Du nhảy dựng.
Vân Lâm Quân tiếp tục lạnh như băng, cười như không cười nhìn chằm chằm Tây Ngạn Du.
Tây Ngạn Du: ""
Ta chỉ là muốn phơi nắng xem cảnh phố, như thế nào mà so với hầu ca đi lấy kinh còn khó hơn?
Một lát sau, thời tiết lần nữa trở nên sáng sủa, ánh mặt trời chiếu khắp.
Tây Ngạn Du cẩn thận đẩy cửa sổ ra, lần này cậu không dám thò đầu nữa, chỉ dò ra một đôi mắt, nhìn về phía bên ngoài.
Trông cậu giống như tên trộm nhỏ, Vân Lâm Quân trầm mặc thật lâu, duy trì bộ dáng lạnh băng, dời đi tầm mắt.
Nhưng khóe miệng lại lộ ra một tí xíu ý cười, rất nhanh đã thu hồi.
Đúng lúc này, một cái gã sai vặt lại đây thêm trà, trong tay còn có một ấm nước nóng, lúc gần đi tới chỗ Tây Ngạn Du, bỗng nhiên dưới chân bị vấp.
Mắt thấy ấm nước sắp rời tay, giống như là muốn hạ cánh trên mặt Tây Ngạn Du, vốn dĩ gã sai vặt kia làm động tác lung lay một chút, lại không biết tại sao dưới chân bị trượt, cả người ngã ngửa xuống đất, ấm nước nện ở trên ngực ướt một mảng.
Một trận hỗn loạn.
Loại trò vặt nhỏ này rất dễ hiểu, nhóm tiểu ca ca vội vàng bảo vệ Tây Ngạn Du, hỏi Tây Ngạn Du có sao không.
Tây Ngạn Du: "Không có việc gì."
Nghĩ nghĩ, cười: "Bởi vì ta có —— tiểu thần tiên bảo hộ a ~"
Vân Lâm Quân: "???"
💬 Bình luận chương